sau khi điềm văn kết thúc
Câu 1. Giải thích nghĩa của các từ in đậm trong câu sau. a. Quanh năm hai vợ chồng chăm chút cho nên cây khế xanh mơn mởn, quả lúc lỉu sát đất, trẻ lên ba cũng với tay được. b. Từ đó ròng rã một tháng trời, hằng ngày chim cứ đến ăn vào lúc sáng sớm làm quả vợi hẳ n
Điều đó chứng tỏ, cậu là người giàu lòng trắc ẩn, yêu động vật sâu sắc. >>>Xem thêm: Bài Bầy chim chìa vôi SGK 7 trang 11, 13, 15, 16, 17 - Văn Kết nối tri thức. Kiến thức tham khảo. 1. Bài Bầy chim chìa vôi - Giá trị nội dung
A. Lý thuyết 1.Lý thuyết truyện đồng thoại Yếu tố Truyện đồng thoại Khái niệm Là truyện viết cho trẻ em, có nhân vật thường là loài vật hoặc đồ vật được nhân cách hóa. Các nhân vật này vừa mang những đặc tính vốn có của loài vật hoặc đồ vật vừa mang đặc điểm của con người.
Bộ phim này còn khẳng định sự thành công của nó khi ATV cho làm tiếp phần 2 và phần 3, điều hiếm khi xảy ra với các tác phẩm của đài này. Vào năm 2000, sau khi tiếp tục gặt hái được những thắng lợi mới với Tôi có hẹn với cương thi phần 2, Vạn Ỷ Văn kết thúc hợp
100 từ và cụm từ để sử dụng giữa các đoạn văn. Khi bạn đã hoàn thành bản nháp đầu tiên của bài báo của mình, bạn sẽ cần viết lại một số câu giới thiệu ở phần đầu và câu chuyển tiếp ở cuối mỗi đoạn văn . Việc chuyển tiếp, kết nối ý tưởng này với
Chúng có đặc điểm gì khác thường? Sau khi được Lý Thông kéo lên từ hang của đại bàng và đưa trở lại cung, công chúa đã bị cảm. Theo em, điều gì sẽ xảy ra nếu công chúa không bị như vậy Kết thúc truyện, Thạch Sanh được nhà vua gả công chúa và nhường ngôi
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Sân nhà Hứa gia đã rất cũ rồi, sau khi cũng làm lại mấy lần nhưng vẫn giữ lại được những đám rêu xanh nặng nề lạnh bà nội giáo dục một lúc nên cơm nước xong Hứa Duy liền tránh đi cũng không nói trở về .Hậu viện nhiều cây cối um tùm có một đình nghỉ mát, bên cạnh để xích đu , mặt trời xuống núi cuối cùng một tia sáng giãy giụa không đi .Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn sáng mặt trời màu cam chiếu ở trên mặt , vầng sáng bỏng mắt , con ngươi màu đen biến thành màu trà nhạt . Vu Thế Châu đứng ở cửa , nghiêng đầu nhìn phía lưng , bà nội Hứa nhô mặt ra rồi lại trở an tĩnh đứng ở phía sau xích đu, Hứa Duy quay đầu , nhìn anh nở nụ cười nháy mắt đáng yêu , "Giúp em đẩy đi."Làn váy màu trắng lướt qua bắp chân trắng mịn, ánh sáng cam tuột xuống đôi chân trắng nõn , tầm mắt của anh ngừng lại vài Duy đung đưa chân , giống như trước cùng Vạn Lệ Tước chơi đùa vậy, giọng nói của cô lộ vẻ cười , "Lúc em lên trung học , thích nhất nơi này , lúc trước đều là Vạn Lệ Tước chơi với em."Động tác của anh hơi ngừng , đầu quả tim bị đâm một cái , đáy mắt có chút chua chua . Mắt rũ xuống bị tóc che khuất không thấy rõ thần sắc .Anh vẫn muốn xin lỗi , biết lần này làm quá đáng, nhưng khi đó không thể suy nghĩ nhiều được. Cái loại hưng phấn trước đó chưa từng có chộp lấy thần kinh suy nghĩ , dựa vào bản năng mãnh thú trong lòng mà Duy đứng dậy đứng đến trước mặt Vu Thế Châu , trong mắt của cô nước trong veo, mặt như đóa sen trắng, trong mắt là sự giận rỗi lạnh lẽo, "Các người đều giống nhau , lật lọng . Anh so anh ta ghê tởm hơn , thiệt thòi cho tôi còn tin tưởng anh."Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Thế Châu bắt tay cô, khẽ hôn một cái , khóe mắt cũng ảm đạm xuống , "Duy Duy, lại tha thứ cho anh một lần được không? Lần sau không như vậy, anh sai quá sai ."Hứa Duy tức giận một quyền nện ở ngực anh, thoát không nổi tay anh , "Anh biết không, anh ngày đó thật rất quá đáng , lại ... Lại ..."Bất kể là anh đi tiểu , hay để cho cô bụng bự ân ái với anh, như thế cô đều nói không ra miệng . Anh nhẹ nhàng đem người vòng vào trong lòng , chịu đánh chịu mắng , giọng khàn khàn nói "Anh biết , anh sai rồi ."Trên người của anh nhiệt độ nóng bỏng , không ngừng truyền tới làm cô cũng chóng mặt . Nhưng sẽ không dễ dàng tin lời anh, lần này nhất định phải dạy anh một bài hôn mỏng manh , cho nên Hứa Duy không có thấy rõ gương mặt Vu Thế Châu có chút đỏ không bình thường . Hai người ở trong vườn hoa nói chuyện nửa ngày , Hứa Duy còn không chịu trở về , bà nội Hứa nhìn cô lên Thế Châu nói với bà nội Hứa là gặp lại sau , ánh mắt lưu luyến hướng trên lầu nhìn một cái , mỉm cười nói "Bà nội, ngày mai con đến đón Duy Duy."Bà nội Hứa bị hai người làm cho nóng nảy, "Nếu không trước hết ở nơi này đi, đỡ cho cháu một ngày chạy vài chuyến .""Không được , cháu còn làm việc ."Với Hứa Duy cùng nhau ở nơi này thì không biết năm tháng nào cô mới chịu về nhà với anh. Bà nội Hứa nhìn bóng lưng cháu rể tuấn tú cao ngất biến mất ở cửa , cảm thấy có cần phải nói với Duy Duy thật người bọn họ không tốt khiến bà cũng lo lắng theo đang chuẩn bị đi lên tầng. Quản gia hốt hoảng chạy vào , cực kỳ hoảng sợ, "Ai nha , Thế Châu xảy ra chuyện ."Quản gia vốn đang mở cổng lớn mở đường ,nào biết Vu Thế Châu xe tử giống như đột nhiên mất đi sự khống chế , chợt đụng vào cây cột cạnh cửa khiến đầu xe cũng lõm vào .Hứa Duy ở trên lầu nghe thấy tiếng động , lúc đi ra quản gia đã đi cứu người , cô đi cùng đến bệnh viện . Mới phát hiện Vu Thế Châu lại phát sốt cao , ý thức đều mơ hồ , hơn nữa mệt nhọc .Giằng co một đêm , ngày thứ hai mới tỉnh, cô xách canh trong nhà đến chuẩn bị đẩy cửa ra. Nghe bên trong một giọng nói quen thuộc , "Hứa Duy đúng là quá đáng , chạy về nhà ở nhiều ngày như vậy , còn bắt anh ngày ngày đưa đón khiến cơ thể khẳng định không chịu nổi rồi." Lông mày Hứa Duy dựng lên , muốn đi vào , có người phản ứng lại nhanh hơn cô , "Là anh để cho cô ấy về nhà ở, bọn anh có chút việc cần phải chuẩn bị .""Có chuyện cũng không thể như vậy, anh nhìn xem anh mệt mỏi thành dạng gì rồi? Còn lên cơn sốt ." Tô Tĩnh tiếp tục nói .Trong phòng là Tô Tĩnh cùng mẹ của Vu Thế Châu nhìn cô tiến vào , cũng không nói lời nào . Hứa Duy đem bình giữ nhiệt bỏ lên trên bàn , múc cho Vu Thế Châu một chén , lúc nhìn sang con mẹ nó quả thật có chút chột dạ .Vu Thế Châu ngồi ở trên giường , mặt tái nhợt huyết khí chưa đủ , dưới mắt xanh đen ngược lại tốt hơn chút . Nhìn thấy cô cười một tiếng , Hứa Duy hô lên một tiếng mẹ, mẹ Vu cười cười gật đầu , không giống có ý kiến .Ngược lại Tô Tĩnh còn chuẩn bị nói cái gì , Vu Thế Châu liếc mắt lạnh quét qua , thấp giọng nói "Cám ơn em tới , không có chuyện gì em đi về trước đi không làm lỡ công việc ."Tô Tĩnh cau mày một cái , "Anh nói cái gì vậy , giao tình chúng ta còn làm lỡ công việc gì . Không cần quan tâm em.""Hứa Duy , hai ngươi xảy ra chuyện gì ?. Chuyện gì không thể nói rõ ràng , nhất định phải tranh hơn thua với nhau, làm hại Thế Châu nằm viện ."Cô ta đứng ở phía người nhà Vu Thế Châu , góc độ em gái gây khó dễ cho Hứa Duy, Hứa Duy vốn cảm thấy bị Vu gia trách cứ không có gì, dù sao quả thật cô có chút giày bây giờ câu nói Tô Tĩnh nói ra rất không thoải mái , cô nói "Cậu thấy hai bọn tôi cãi nhau? Chắc chắn như vậy , Thế Châu bị bệnh tôi có trách nhiệm . Nhưng bất kỳ người nào ăn ngũ cốc hoa màu , bị bệnh , tôi cũng không có thể khống chế đi."Cô quả thực không phải người có tính tình tốt gì, giọng chỉ trích của Tô Tĩnh này cô trực tiếp đáp trả trở về , ngược lại bây giờ cô cũng không quan tâm Vạn Lệ Tước rồi. Nhưng mẹ Vu ở Tĩnh cũng cứ cho bản thân có chỗ dựa , dính vào chuyện hai người bọn họ , dù sao khẳng định mẹ Vu cũng muốn biết hai người bọn họ xảy ra chuyện gì .Vu Thế Châu đem Hứa Duy nhẹ nhàng kéo một cái , người kéo qua ngồi xuống bên cạnh anh , nhìn sang mẹ Vu nói "Mẹ , Hứa Duy mang thai, bác sĩ báo cần phải kiêng một số thứ, cho nên chúng con tạm ở riêng ."Mang thai thì mang thai, không cần phải ở riêng . Nhưng có một câu trả lời hợp lý , chuyện phòng the quá thường xuyên bị khi mang thai không tốt , sức khỏe đứa bé cũng không tuổi trẻ không hiểu cái này , mẹ Vu lại biết , sau khi hiểu mặt đỏ ửng , lộp bộp không biết nói cái gì .Tô Tĩnh mím môi nhìn sang Vu Thế Châu , rõ ràng ngày đó lúc đi tìm anh, phát hiện anh với Hứa Duy cãi nhau, Hứa Duy tức giận vung tay trở về nhà mẹ .Anh nói như vậy chẳng qua là cố ý thay Hứa Duy che giấu , ánh mắt Tô Tĩnh chớp mắt yên lặng , cảm nhận được tầm mắt lạnh như băng của Vu Thế Châu có chút mất hết ý chí . gương mặt Hứa Duy đã hoàn toàn đỏ , nhưng nhìn vẻ mặt vui vẻ của mẹ Vu, da mặt vừa mỏng , lời phản bác quả thực không nói ra miệng .Đem Tô Tĩnh với mẹ Vu tiễn ra khỏi bệnh viện , Hứa Duy xoay người trở lại . Vu Thế Châu đang uống canh , đối với cô nhẹ nhàng cười nói "Cám ơn em."Hứa Duy không được tự nhiên , lầm bầm , "Cám ơn cái gì ."Cô thật ra thì biết anh nói cái gì , ở trước mặt mẹ Vu cô biểu hiện rất nhu thuận . Đối với người mẹ chồng này, cô xuất thân giàu có lại không có chút cao cao tại thượng trước hai người kết hôn , cha mẹ Vu rất sợ Hứa Duy thiên kim đại tiểu thư không dễ phục vụ , Vu Thế Châu nửa đời sau phải sống trong bực bội . Sau khi kết hôn , Hứa Duy đặc biệt dễ nói chuyện, đối với hai người rất tốt .Mẹ Vu rất thích cô, vấn đề mẹ chồng con dâu cũng chưa từng xảy ra. "Mới không phải là vì anh."Trẻ con không nhạy cảm được như cha mẹ , Hứa Duy từ nhỏ khả năng nhìn sắc mặt và lời nói đã rất mạnh, nói chuyện làm việc cũng có thể bắt bí lấy chuẩn xác nhất . Với cha mẹ Vu Thế Châu chung sống cũng được, nhưng cũng vì muốn cô thoải đem mặt tựa vào trên vai cô giọng nói có chút thấp, "Tha thứ cho anh được không, sau này sẽ không vô liêm sỉ như vậy nữa. Thật không dám , mấy ngày không có em, ăn không ngon ngủ không ngon, em phạt ta cũng được, về nhà được không?"Bởi vì nói xin lỗi cô nên anh đem nhưng lạnh lùng cao ngạo vứt đi, mỗi lần nói xin lỗi đều là giọng nói trầm thấp đáng thương. Hứa Duy nghe xong lỗ tai tê tê , không nhịn được đưa tay xoa tóm lấy đầu ngón tay tinh tế , để ở trên môi , con ngươi đen thui nghiêm túc nhìn chăm chú cô, muốn bao nhiêu vô tội có bấy nhiêu vô tội . Hứa Duy thuận tiện xem nhiệt độ trên trán, nói "Được rồi , em về nhà trước rồi xem biểu hiện của anh."
Thể loại Tình yêu hôn nhân, ngọt văn, hắc ám, HETranslator Hạ LamBìaSooahnieVăn ánSủng văn, nhưng câu chuyện ngọt ngào, những câu chuyện tình yêu màu hồng, những câu chuyện có lúc quá mức tốt đẹp, xa rời thực cái kết thúc cho rằng HE của những tiểu thuyết đó là gì....Sau đó,...dĩ nhiên là phải đối mặt hiện thực, đối mặt đòn hiểm của xã hội thôi!Từ khoá tìm kiếm Nhân vật chính Bạch Tiểu Tiểu; vai phụ Mặc DạMột câu giới thiệu chấp nhận đòn đánh hiểm ác của hiện thực Lập ý Ít đọc mấy bộ ngọt văn xàm xí
Hứa Duy có phụ trách một tác giả rất nổi tiếng, sách bán rất chạy, trước kia tác phẩm của hắn Hứa Duy liếc mắt một cái liền nhìn trúng. Vì để người này nổi tiếng, HứaDuy bỏ không ít công sức, công việc xuất bản Hứa Duy toàn bộ phụ nay đi làm đến nửa ngày, buổi chiều ra ngoài đàm phán việc xuất bản, thật là trùng hợp, nhà xuất bản lần này là công ty của Tô Tĩnh. Người tới đúng là Tô Tĩnh, quán cà phê ưu nhã không sang trọng lắm, tiếng đàn dương cầm du dương, Hứa Duy đợi một hồi lâu mới thấy Tô Tĩnh khoan thai tới Duy hơi dựa ra sau, ánh mắt lười biếng, cố ý khó xử “ Công ty của cô có phải không muốn xuất bản sách của chúng tôi, tôi đã đợi cô 40 phút.”Tô Tĩnh trong cuộc sống không có gì xuất sắc, người ngoài nhìn vào thì cảm thấy lạnh lùng, vĩnh viễn là một bộ không nhanh không chậm, Hứa Duy ghét nhất là bộ dáng như vậy của cô ta, đôi khi rõ ràng là Tô Tĩnh sai, luôn có người mắt mù vì cô ta giải Tĩnh ưu nhã ngồi xuống, nói xin lỗi nhưng ngữ khí lại không nghe ra một chút thành ý xin lỗi. Hứa Duy cười lạnh một tiếng, “ Cô đã đến nhưng tôi phải đi, thời gian chúng ta hẹn gặp đã qua.’Chuyện khác Tô Tĩnh có thể không quan tâm, nhưng chuyện công việc thì không được, Hứa Duy muốn đi, Tô Tĩnh rốt cuộc nóng nảy, giữ chặt Hứa Duy” Tôi biết tôi đến muộn, nhưng có thể tự hỏi một chút không, tôi thật sự có việc gấp mới đến trễ.”Giảng giải nhân sinh cho một người mà mình rất ghét đúng là không dễ chịu, nhưng Hứa Duy chính là thích nhìn Tô Tĩnh ăn mệt, Hứa Duy lười biếng phất tay của Tô Tĩnh ra” Ngày mai lại hẹn đi, giờ này tôi đã tan tầm rồi.”Lúc này nếu thả cho Hứa Duy đi, lại bởi vì Tô Tĩnh đến trể tạo thành công việc bị trì hoãn, trở về không bị chủ biên mắng chết mới là lạ, Tô Tĩnh thật sự nóng nảy, nhưng Tô Tĩnh là loại người bề ngoài thì nhìn lạnh lùng, thật ra trong lòng là một đóa hoa nhỏ nhu nhược .Áp lực của Hứa Duy thật sự rất lớn, lại thực sự chán ghét Tô Tĩnh, Tô Tĩnh thật sự không dám dây dưa. Hứa Duy không để ý tới Tô Tĩnh vẫn luôn đi theo mình, đi ra cửa liền gọi điện thoại cho Vu Thế Châu kêu anh tới đón, hai người tuy là vợ chồng giả nhưng Hứa Duy không hề thấy áp lực tâm lý khi sai việc Vu Thế Châu. Vu Thế Châu cũng kì quái, thường xuyên gọi anh là anh đến, tạo cho người ngoài nhìn vào thấy hai người là một đôi vợ chồng rất hòa Tĩnh nhẹ nhàng cắn môi, giống như cô vợ nhỏ đi theo phía sau Hứa Duy, sắc mặt uể oải, trong mắt người khác là Hứa Duy bắt nạt cô ta, Hứa Duy đã quen với ánh mắt như vậy, nhưng vẫn bực mình, mẹ nó là mười năm một kịch bản không thay Duy có chút phiền, sắc mặt rất kém, quay đầu đẩy Tô Tĩnh một phen, trong giọng nói không dấu vẻ chán ghét” Đừng lấy bộ dáng này ra trước mặt tôi, hôm nay tôi bắt nạt cô sao? Vẻ mặt đau khổ đó cho ai xem?”Tô Tĩnh lùi lại một bước, chưa kịp phản bác gì, liền ngã vào một cái ôm ấp dày rộng, Vạn Lệ Tước nhíu mày, nhìn thấy Hứa Duy bắt nạt Tô Tĩnh, giọng nói nặng nề” Em lại làm gì? Hứa Duy, em bắt nạt cô ấy nhiều năm như vậy còn chưa đủ.”Hứa Duy tức giận trừng lớn đôi mắt, nhưng Hứa Duy kinh thường giải thích, luôn cho rằng không cần nói vẫn có người hiểu, ngược lại cãi trở về” Em bắt nạt cô ta đấy, thế nào? Anh muốn đánh em sao?Vạn Lệ Tước ôm Tô Tĩnh vào trong ngực, bộ dáng như kiểu bảo vệ đồ ăn, môi mỏng mím lại” Anh trước kia vẫn luôn nghĩ tới tình cảm với trưởng bối của Hứa gia nên không so đo với em, nếu em lại bắt nạt Tĩnh Tĩnh, đừng trách anh trở mặt.”Hứa Duy căm giận trừng Vạn Lệ Tước, trong lòng như một cái động, gió lạnh vèo vèo thổi vào, lạnh đến mức cả người Hứa Duy phát run, trong lòng hốt hoảng, một đôi cánh tay từ phía sau đem Hứa Duy ôm lại, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai” Vạn Lệ Tước, cậu nói chuyện chú ý một chút, việc giữa hai người thì để tự hai người giải quyết, Hứa Duy có tôi, không mượn cậu nhọc lòng, cũng khộng phải chỉ có cậu mới biết trở mặt.”Hứa Duy xoay người, đẩy Vu Thế Châu ra, khóe mắt đỏ lên” Chuyện giữa tôi và Vạn Lệ Tước không cần anh quản, ai cần anh nói như vậy.”Hứa Duy vừa nói lời này ra, sắc mặt Vu Thế Châu liền trầm xuống, đáy mắt có chút đau đớn, nhưng người kiêu ngạo như anh, che dấu rất sâu, không ai có thể nhìn ra, Tô Tĩnh có chút đau lòng Vu Thế Châu, nói Hứa Duy” Anh Châu dù gì cũng giúp cô, anh ấy tốt như vậy, Hứa Duy cô đừng như vậy.”Vạn Lệ Tước lập tức cảm thấy khó chịu, kéo Tô Tĩnh ra sau một chút” Việc giữa bọn họ em đừng xen vào.”Hứa Duy lúc này cũng không có tâm tình cùng Tô Tĩnh dây dưa công việc, xoay người đã muốn đi, Tô Tĩnh lại giữ chặt cô” Tôi đã xin lỗi cô, tôi đến trể là vì giữa đường gặp một bà bị té giữa đường.”Hứa Duy tâm tình rất khó chịu, thật sự không muốn nói chuyện , đánh gãy Tô Tĩnh” Cô có phải là có lòng tốt đi đỡ, kết quả bị người ta ăn vạ mới đến trể?”Hứa Duy chính là đoán lung tung như vậy, không ngờ Tô Tĩnh xấu hổ, thật là đoán đúng, Hứa Duy luôn cảm thấy Tô Tĩnh là động vật đơn bào, ăn vạ trước giờ còn ít sao? Tô Tĩnh thế còn mắc mưu, quả nhiên là một đóa hoa thanh thuần ngốc bạch ngọt mà không cần làm ra vẻ.* đóa hoa thanh thuần ngốc bạch ngọt chỉ những người ngây thơ không biết gì, cái gì cũng ngu*Hứa Duy không để ý tới ba người, xoay người tìm xe của Vu Thế Châu, ngồi lên, Vu Thế Châu qua một hồi mới theo lên, vừa thấy gương mặt đối với mọi thứ không quan tâm của , Hứa Duy liền tức giận, tủm tỉm cười nói” Gặp nhau như thế mà không nói thêm vài câu đi, người ta bị bắt nạt đấy, vừa rồi tôi còn bắt nạt cô ta đấy.’Vu Thế Châu quay mặt đi, sắc mặt nhìn không ra vui buồn, đôi mắt ngăm đen nhìn có vẻ ảm đạm, ngũ quan thật sự rất đẹp, cho dù thường xuyên là mặt không cảm xúc, cũng có một có hấp dẫn trí mạng, giờ phút này đáy mắt có chút mất tinh thần, nếu là mấy cô gái mê trai, sợ là đau lòng Duy bây giờ mới thấy trong lòng có một chút tội lỗi, Vu Thế Châu cùng Hứa Duy kết hôn hoàn toàn là vì trong nhà tác hợp, Vu Thế Châu chưa từng phản đối, chỉ là Hứa Duy thấy Vạn Lệ Tước cùng Tô Tĩnh không vui vẻ, liền châm chọc Vu Thế Châu vẫn để yên cho cô phát tiết, không nói một câu, nếu Vu Thế Châu cưới người mà anh thích, chắc chắn giờ sẽ là thời gian ngọt ngào , nơi nào đến lượt phải chịu cơn tức của Hứa Duy, ý thức được việc này, Hứa Duy trong lòng rất không dễ chịu, Hứa Duy nghẹn..Vạn Lệ Tước là người Hứa Duy thích, Hứa Duy không động đến, Tô Tĩnh được Vạn Lệ Tước bảo vệ, Hứa Duy không động vào được, chỉ có Vu Thế Châu, ở trước mặt người ngoài là một tòa núi tuyết cao lãnh, trước mặt cô lại rất có kiên nhẫn, càng làm Hứa Duy không kiêng nể gì phát Duy có chút thất thần, nhìn chằm chằm nơi xa phát ngốc, đến khi nghe được anh nói chuyện” Vừa rồi sao lại như thế?” Vu Thế Châu đến chỉ nhìn thấy Hứa Duy đẩy Tô Tĩnh một cái, người khác có lẽ sẽ tưởng Hứa Duy bắt nạt Tô Tĩnh, nhưng Vu Thế Châu biết không phải như vậy. Hứa Duy không nghĩ tới Vu Thế Châu sẽ hỏi mình, như Vạn Lệ Tước chỉ tin thứ mình nhìn thấy, liền chỉ trích Hứa Duy bắt nạt Tô Tĩnh, Vu Thế Châu là thanh mai trúc mã với Tô Tĩnh, Hứa Duy chưa từng nghĩ anh sẽ hỏi Duy không biết giải thích vấn đề như thế nào, Vu Thế Châu hỏi ngược lại làm Hứa Duy không biết trả lời ra sao, Hứa Duy im lặng vài giây, khó khăn nói” Tôi đẩy cô ta là thật sự, mắng cô ta cũng là thật, anh hỏi cái gì, Lệ Tước còn chưa hỏi.”Lệ Tước……Vu Thế Châu trong lòng nghĩ lại một chút giọng nói của Hứa Duy, nhẹ nhàng mím môi, giữa lông mày áp suất rất thấp, nhẹ giọng nói” Em nói, tôi tin.”Hứa Duy quay đầu nhìn một cái, mùa đông trời tốt sớm, lúc này ngoài xe ánh sáng tràn vào, cam đỏ chợt léo màu không chiếu đến đáy mắt của anh, con ngươi sạch sẽ làm người ta rung động, Vu Thế Châu thật ra đẹp hơn Vạn Lệ Tước rất nhiều, một người ánh trăng trên bầu trời xa xôi không thể với tới, một người như ánh nắng ấm áp dễ thân Duy không hiểu nổi, một trúc mã xuất sắc như vậy Tô Tĩnh không cần, lại đi đoạt Vạn Lệ Tước với cô, hiện tại Hứa Duy coi như đã hiểu, Vạn Lệ Tước còn có một chút thuộc về hơi thở nhân gian , cho người ta một cảm giác chỉ cần nỗ lực là có thể được .Vu Thế Châu như vậy, từ trong ra ngoài tản ra một loại hơi thở ngăn người khác tới gần, khó trách thời đi học, mỗi ngày có không ít nữ sinh mượn danh là học tập tiếp cận anh nhưng tỏ tình lại không có mấy đàn ông như vậy, dùng tiếng nói như đàn violong nói với Hứa Duy” Em nói, tôi tin”. Hứa Duy ngẩn người vài dây, sau đó dùng tay vỗ mặt, ho nhẹ vài cái, nhưng lại đem chuyện của mình với Tô Tĩnh nói ra xe yên tĩnh vài phút, Hứa Duy cũng đoán không ra Vu Thế Châu đang suy nghĩ gì, mở miệng lại nói một câu khiến Hứa Duy tức giận” Cô ấy làm việc mơ hồ, em bỏ qua một chút.”Vu Thế Châu quen Tô Tĩnh nhiều năm, Tô Tĩnh làm việc thường xuyên mơ hồ không rõ, không rõ việc chính và phụ, Vu Thế Châu cũng thường xuyên phải thu dọn tàn cục cho Tô Tĩnh, nói Tô Tĩnh có ý không tốt thì không phải, Tô Tình gần như là giống như là người nhà của Vu Thế nói này của Vu Thế Châu lại chọc giận Hứa Duy, cô tức khắc khó chịu, cao giọng nói” Tôi bỏ qua? Đây là hợp tác giữa hai công ty, cô ta không coi trọng tôi còn phải hiểu cho cô ta đúng không? Vì cái gì phải bỏ qua cho cô ta, cô ta cướp đi người mà tôi thích mấy năm, tôi còn không làm gì cô ta, còn muốn bỏ qua.”Vu Thế Châu vốn dĩ có ý bảo Hứa Duy không cần tức giận, Tô Tĩnh tính tình như vậy, chính là Hứa Duy hình như không hiểu ý tứ của anh, còn nói câu tiếp theo, ngực của Vu Thế Châu lại bị đâm một cái, giận dỗi không nói nữa.
Giới thiệu Tên truyện Sau khi sủng văn kết thúcTác giả Nhất Xuyên Hàn NhaTranslator Hạ LamThể loại Ngôn tình, hiện đại, tình yêu hôn nhân, ngọt vănVăn ánSau khi sủng văn kết thúc… đương nhiên là chấp nhận đòn đánh hiểm ác của hiện thực rồi Tag ngôn tình, hiện đại, tình yêu hôn nhân, ngọt vănTừ khoá tìm kiếm Nhân vật chính Bạch Tiểu Tiểu; vai phụ Mặc DạMột câu giới thiệu chấp nhận đòn đánh hiểm ác của hiện thực Lập ý Ít đọc mấy bộ ngọt văn vô bổ Đang cập nhập Đang cập nhập Danh sách chương
sau khi điềm văn kết thúc