sau đó thế thân thụ giả chết
TTO - Mùa mưa ở Tây Nguyên đã được mấy tháng, những thảm cỏ bắt đầu xanh trên các thảm rừng. Thế nhưng, tại đồi cỏ hồng huyện Đak Đoa, Gia Lai có một khu rừng thông ngả màu đỏ quạch. Những cây thông ba lá chết hàng loạt. Trao đổi với phóng viên Tuổi Trẻ Online
Đề 2: Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi từ 1 đến 8: Trọng Thủy nhận dấu lông ngỗng mà đuổi. Vua chạy tới bờ biển, đường cùng không có thuyền qua bèn kêu rằng " Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu" . Rùa Vàng hiện lên mặt nước, thét lớn "; Kẻ nào ngồi sau ngựa chính là giặc đó
Đọc truyện Quan Hệ Thế Thân của tác giả Hàm Ngư Đại Tây Qua. Truyện kể về Hứa Thừa Yến theo đuổi Hạ đại thiếu gia 5 năm, gọi là đến đuổi là đi, mọi chuyện đều sẵn lòng. Cho dù Hạ Dương luôn đối xử lạnh nhạt với mình, Hứa Thừa Yến cũng cam tâm tình nguyện, cho rằng chỉ cần đối với Hạ
Thế nhưng, buổi trình diễn công nghệ năng lượng có thể giải phóng cho nhân loại tại Thượng viện Quốc hội đã không bao giờ xảy ra vì 1 ngày trước đó, ông bị nhóm côn đồ hành hung tới chết. Cái chết của ông sau đó đã trở thành một bí ẩn khi có nhiều thông tin cho
Trở về sau 2 năm bị sét đánh chết, bị truy tố tội giết người đốt xác Thứ Năm, 22/09/2022, 18:08 Tại tỉnh An Huy (Trung Quốc) có 1 người đàn ông tên Triệu Liền Tân (Zhao Lianxin) bị sét đánh thiêu chết cháy năm 2003, ngay trong xưởng chiết xuất Dầu thực vật của gia đình. Bất ngờ 2 năm sau, năm 2005, Triệu Liền Tân lộ diện.
Tâm Ma kiếp tạo ra thế giới, chỉ sợ thời gian dùng năm, một ngàn năm, vạn năm hoặc hơn nữa làm đơn vị. Thậm chí có những người Độ Kiếp, ma kiếp trong lòng tiếp diễn hơn vạn năm, thậm chí quên luôn sự thật, hoàn toàn trầm luân trong lòng ma kiếp, cuối cùng trả giá bằng cái chết.
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Giang Lâm nhìn tấm ảnh của Tần Chu mà xuất trên thế giới này... sẽ có hai người xa lạ lớn lên giống nhau như đúc sao?Giang Lâm ngẩn người ngồi trên ghế, trong lòng không khỏi bần thần. Nếu không phải lúc ấy hắn tận mắt nhìn thấy thi thể của anh dâu, chứng kiến toàn bộ quá trình hoả táng thì có lẽ bây giờ hắn sẽ tưởng rằng người trong ảnh chụp này chính là anh dâu của Lâm ngồi trước bàn làm việc thật lâu, nhìn tới nhìn lui ảnh chụp của Tần Chu, càng nhìn càng cảm thấy giống. điểm duy nhất khác biệt giữa hai người chính là khí chất. Có lẽ bởi vì Tần Chu là nghệ sĩ, nên sau khi hóa trang nét mặt của anh ta có cảm giác tác động sâu vào ánh nhìn người xem, trong khi anh dâu của hắn là một giáo viên dạy piano bình thường, khí chất ôn hòa quá Giang Lâm vẫn là nhịn không được hỏi đồng nghiệp "Thế giới này sẽ có hai người xa lạ lớn lên giống hệt nhau sao?""Có a!" Người đồng nghiệp gật đầu, thuận thế nói tiếp "Giới giải trí có rất nhiều minh tinh đụng mặt nhau, lớn lên giống nhau nên việc nhận nhầm là điều bình thường."Giang Lâm nghe vậy mới chợt sững lại, Tần Chu là nghệ sĩ và có trang điểm. Nói không chừng Tần Chu cũng chỉ là sau khi hoá trang mới giống anh dâu mà thôi, tẩy trang đi rồi liền không giống nữa. Hơn nữa mỗi ảnh chụp của nghệ sĩ ít nhiều gì đều có chỉnh sửa, khả năng mặt thật Tần Chu với anh dâu hắn không giống nhau chút Lâm tự an ủi chính mình, lại lên mạng tìm kiếm một số tin tức về mấy minh tinh đụng mặt nhau, thật đúng là tìm được không ít, thậm chí còn có mấy minh tinh nổi tiếng cũng đụng mặt mặt nhau thực bình thường, Tần Chu cũng chỉ là tình cờ cùng HTY lớn lên giống nhau một chút mà Lâm bình tĩnh lại một chút rồi tiếp tục làm việc. Nhưng khi ngồi vào bàn làm việc, Giang Lâm lại thường thường thất thần, bất tri bất giác cứ nghĩ đến Tần Lâm chạy tới hỏi đồng nghiệp "Tần Chu đang quay phim ở đâu?""Khu Điện ảnh và Truyền hình quận Bắc."Trong khu Điện ảnh và Truyền hình quận Bắc, một chiếc xe ô tô màu đen dừng lại. Giang Lâm chậm rãi bước xuống xe, một mình đến khu phim trường. Trong phim trường có rất nhiều đoàn phim đã bắt đầu công việc, nhiều người tới tới lui lui, rất náo Lâm đi sâu vào bên trong, tìm được đoàn phim của Tần Chu. Đoàn phim bên kia dựng một cái lều, một ít nhân viên ở đó đang công tác vội tới vội là đoàn phim này hơi tồi tàn so với mấy đoàn phim khác, kinh tế đoàn phim có vẻ hơi nghèo, nhân sự lại ít đến đáng thương, hầu hết các diễn viên đều không có chỗ để tránh gió, tất cả đều ngồi trên ghế đẩu hứng gió tại đã là tháng ba, thời tiết đã ấm hơn một chút, nhưng các diễn viên trong đoàn đều mặc quần áo mỏng đơn bạc, một số cô gái còn mặc váy, có vẻ như đang quay một bộ phim mùa Lâm tìm bốn phía xung quanh nhưng không thấy Tần Chu, có thể là chưa đến suất diễn của anh ta. Giang Lâm do dự đứng rất xa ngoài đoàn phim. Kỳ thật hắn cũng không biết khi nào thì Tần Chu xuất hiện, bởi vì hắn không có lịch trình của đoàn phim, có lẽ hôm nay Tần Chu sẽ không có vai diễn nên không cần ấy hắn chỉ vội vàng hỏi địa điểm đóng phim ở đâu, sau đó đầu óc liền nóng lên phóng xe đến đây. Bây giờ hắn thật sự tới rồi, nhưng lại không dám đến dù thực sự nhìn thấy Tần Chu, thì có ích lợi gì? Anh dâu đã đi rồi, trên đời này còn có người xa lạ nào giống anh dâu của hắn cũng chỉ là trùng hợp mà Lâm cúi đầu thổi gió lạnh một hồi, đại não mới bình tĩnh lại một chút. Tần Chu chỉ là một người xa lạ, trang điểm xong lại giống anh dâu hắn. Người đã qua đời sẽ không sống lại, nhìn thấy Tần Chu lại làm hắn nhớ đến anh dâu, càng khiến hắn buồn Lâm nghĩ thông suốt, không định tiếp tục đi gặp Tần Chu nữa. Nhưng vừa lúc Giang Lâm quay người chuẩn bị rời đi, thì đột nhiên nghe thấy phía sau có giọng nói to... "Tất cả các bộ phận chuẩn bị!"Giang Lâm theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy đạo diễn giơ loa kêu to. Mà ở phòng nghỉ cách đó không xa, một bóng người chậm rãi bước Lâm nhìn bóng dáng kia, nhất thời sửng sốt. Thiếu niên mặc áo sơ mi trắng mỉm cười, từng bước đi về phía trường quay, thường thường nghiêng đầu nói chuyện với những người bên Lâm đứng bất động tại chỗ, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh thiếu niên kia. Hình bóng trong tầm nhìn của hắn thực sự quá quen thuộc, dần dần trùng khớp với hình bóng trong trí nhớ của hắn... Cơ hồ giống nhau như Tần Chu quay xong cảnh này, đã là một giờ sau. Tiểu trợ lý vội vàng đưa áo khoác và cốc giữ nhiệt tới "Anh Chu!"Tần Chu phủ thêm áo khoác, uống ngụm nước ấm, lúc này mới cảm giác thân thể ấm hơn một chút."Ai, ngày lạnh như vậy mà chúng ta còn phải quay cảnh mùa hè... " Tiểu trợ lý cau mày than thở "Lạnh chết đi được!"Trên phim trường bên kia, nữ chính và nam chủ còn đang tiếp tục quay, Tần Chu không còn phân cảnh nào nên trở lại phòng nghỉ. Tuy rằng nói là phòng nghỉ, bất quá kỳ thật càng như là cái phòng tạp vật, bên trong để rất nhiều đồ vật lộn xộn, ngay cả cửa sổ còn bị gió lùa trợ lý từ bên cạnh cầm một cái thảm đưa qua, bát quái nói "Anh Chu, em vừa mới nhìn thấy một chiếc siêu xe dừng ở bên ngoài đấy!"Tiểu trợ lý là một cô gái nhỏ mới hai mươi tuổi, đem túi chườm nóng nhét vào trong ngực Tần Chu, ngồi ở một bên hưng phấn nói "Em nghe ngoài kia bọn họ nói rằng có vẻ là một chiếc xe phiên bản giới hạn, dù sao thì cũng khá đắt... Cũng không biết là của ai nữa a!""Có thể là nhà đầu tư lại đây thăm ban đi." Tần Chu không để tâm chuyện này lắm, cầm lấy kịch bản bên cạnh lên chậm rãi đọc. Tiểu trợ lý thò lại gần nhìn thoáng qua, hỏi "Anh Chu, ngày hôm qua không phải anh đã xem qua đoạn này rồi sao?""Lại ôn tập một chút." Tần Chu cười mỉm trả là lần đầu tiên cậu diễn nam hai, suất diễn này rất quan trọng, nên muốn nghiêm túc quay diễn cho thật tốt. Tuy rằng bộ phim này chỉ là một web drama kinh phí thấp, nhưng đối với cậu mà nói thì cũng đã tốt lắm chỉ là một diễn viên cấp thấp trong giới, không có nhiều sự lựa Chu chậm rãi lật xem ôn kịch bản, cho đến khi cảnh quay của cậu chuẩn bị quay mới đứng dậy đi ra ngoài. Bên ngoài gió rất lớn, thời tiết thì âm u, có vẻ như trời sắp mưa. Đạo diễn cũng có chút sốt ruột, sợ trời sẽ mưa nên vội vàng thúc giục nhân viên công tác chuẩn Chu cởϊ á khoác ra đưa cho trợ lý, đột nhiên phát hiện ra điều gì đó, vô thức nhìn sang bên cạnh. Chỉ là khi Tần Chu vừa quay qua thì đúng lúc nhân viên đang bê một cái thiết bị đi tới nên chắn tầm mắt của sau khi nhân viên công tác mang thiết bị rời đi, Tần Chu nhìn sang chỉ thấy một người đang vội vã rời đi cách đó không xa. Bóng dáng thoạt nhìn có chút quen thuộc, Tần Chu nhìn bóng lưng kia nhất thời có chút xuất thần."Anh Chu, mau đi qua!" Trợ lý nhỏ ở bên cạnh thúc Chu thu hồi tầm mắt, đi quay phim khi đoàn phim kết thức làm việc thì trời đã tối. Tần Chu buổi tối không có cảnh quay nên liền thu dọn đồ đạc trở về cùng trợ sạn ở ngay gần phim trường, nhưng vì kinh phí của đoàn phim có hạn nên phòng được cấp cho các diễn viên chỉ là phòng đơn rẻ tiền. Tần Chu như thường lệ rửa mặt xong liền lên giường sớm, xem lại kịch bản một lần rồi đi 10 giờ tối tắt đèn đi ngủ, 6 giờ sáng hôm sau lại đúng giờ thức dậy. Thời gian biểu làm việc và nghỉ ngơi hàng ngày rất khoa học, ngủ sớm dậy sớm giữ gìn sức Chu mang theo trợ lý tới đoàn phim rồi đi hoá trang trước. Chỉ là trước khi quay, tổ đạo cụ tạm thời xảy ra vấn đề nên Tần Chu chỉ có thể trở lại phòng nghỉ chờ đợi."Buồn ngủ quá a... " Trợ lý nhỏ ngáp dài một cái rồi nói "Anh Chu, em đi ra ngoài mua bữa sáng nha.""Ừm." Tần Chu gật thế tiểu trợ lý đứng dậy đi ra ngoài mua đồ ăn sáng, lúc trở về trên mặt tràn đầy hưng phấn."Anh Chu, anh Chu!" Tiểu trợ lý hớn hở chạy tới "Em lại nhìn thấy chiếc siêu xe hôm qua đến đây! Là của một anh chàng rất đẹp trai!""Hình như không phải là diễn viên, em chưa xem thấy anh ấy đóng phim!" Tiểu trợ lý ra vẻ nghiêm túc phân tích "Phỏng chừng là fan nhà ai đó, chạy đến đây thăm ban... "Tiểu trợ lý trầm tư một lúc, sau đó nhíu mày "Bất quá chúng ta đoàn phim chúng ta nhỏ như vậy nên chắc là không phải chúng ta đâu nhỉ... Rốt cuộc là tới tìm ai a?"Tần Chu cũng không biết trợ lý nói người kia là ai, chỉ thuận miệng đáp "Có lẽ chỉ là tò mò quay phim nên đến xem một chút."Tiểu trợ lý gật gật đầu, không nhắc lại nữa. Tần Chu ở trong phòng chờ đợi thêm nửa tiếng, đến khi nhân viên tới gọi người thì mới đứng dậy đi ra ngoài. Tần Chu ra khỏi phòng, đi về phía phim mới đi được nửa đường, trợ lý ở bên cạnh đột nhiên nhốn nháo "Anh Chu, anh Chu! Mau xem! Chính là người đó!"Trợ lý kéo tay áo Tần Chu, nói nhỏ "Là anh chàng siêu đẹp trai đi siêu xe!"Tần Chu nghiêng đầu, vô thức nhìn theo hướng trợ lý chỉ nhìn qua, nhìn thấy thân ảnh đang đứng cách đó không xa, nhất thời sửng sốt. Mà người nọ tựa hồ cũng không nghĩ tới Tần Chu sẽ nhìn lại đây, trong tích tắc bốn mắt nhìn nhau, người nọ hoảng loạn cúi đầu, như trốn tránh tầm mắt của cậu. Tần Chu nhìn chằm chằm người nọ một hồi lâu, cuối cùng thu hồi tầm mắt. Tần Chu tập trung đi đóng phim trước, sau khi quay xong liền quét mắt nhìn thoáng qua bên ngoài phim là dường như người đó đã rời đi, xung quanh trường quay không còn thấy bóng dáng của người nọ nữa, chỉ có một số diễn viên phụ và nhân viên vẫn còn ở đây. Mà những diễn viên phụ và nhân viên đó trên tay đều cầm một ly trà sữa, trông như thể có ai đó đã mời tất cả bọn Chu trở lại phòng nghỉ, liền nhìn thấy trên bàn cũng để mấy ly trà trợ lý vội vàng đem một ly đưa cho Tần Chu "Anh Chu uống trà sữa đi!"Tần Chu tiếp nhận trà sữa, hỏi "Ai mua trà sữa vậy?""Là anh chàng đẹp trai đi siêu xe kia!" Tiểu trợ lý dường như rất hứng phấn "Nói là tới thăm ban, liền mua trà sữa cho tất cả mọi người trong đoàn phim của chúng ta! Đã đẹp trai lại còn cực kỳ hào phóng!"Động tác tay Tần Chu thoáng dừng lại, ánh mắt trầm xuống, không lên tiếng."Bất quá anh trai siêu xe chưa nói là đến thăm ban ai... " Tiểu trợ lý có chút nghi hoặc lại hỏi "Anh Chu, anh có biết anh ấy không?"Tần Chu bất giác siết chặt ly trà sữa nóng, qua hồi lâu mới chậm rãi nói "Không quen biết.""Vậy chắc là fan của chị Tô Tô!" Tiểu trợ lý gật gật đầu "Chị Tô Tô đẹp như vậy cơ mà!"Tần Chu ngồi trên sô pha, cầm lấy kịch bản mở ra, chuẩn bị ôn tập. Chỉ là Tần Chu nhìn chằm chằm đoạn đầu tiên của kịch bản thật lâu, một tờ cũng chưa lật ngày hôm sau, lại có trà sữa được đưa đến phim trường. Như cũ là fan tới thăm ban, mời cả đoàn phim."Oaa... " Tiểu trợ lý rất phấn khích "Anh trai siêu xe đẹp trai lại phát phúc lợi a!""Liên tục hai ngày đều có trà sữa miễn phí uống!" Tiểu trợ lý đã hoàn toàn bị thu mua "Em tuyên bố từ hôm nay anh ấy chính là anh trai khác cha khác mẹ của em!""Loại trà sữa rất đắt, bình thường em đều không nỡ tiêu tiền mua." Tiểu trợ lý một trận đau lòng, luyến tiếc mà Chu không nói gì, chỉ yên lặng ngồi bên cửa sổ nhìn thân ảnh bên ngoài. Giang Lâm vẫn ở trên phim trường, lẳng lặng đứng một mình, thoạt nhìn có chút cô ngoài trời vẫn u ám, có vẻ như là sắp mưa. Tần Chu nhìn bóng dáng Giang Lâm có chút xuất thần, cuối cùng vẫn là thu hồi tầm mắt, không để ý lúc sau, trợ lý đi tới nói "Anh Chu, chuẩn bị bắt đầu quay kết cục!"Tần Chu đứng dậy rời khỏi phòng nghỉ. Nhưng khi Tần Chu vừa đi ra ngoài, liền nhận thấy có hạt mưa rơi trên đầu mình. Tần Chu đưa tay ra, cảm nhận được trong lòng bàn tay có chút mát Chu nhỏ giọng nói với trợ lý "Nguyệt Nguyệt, em đi hỏi người kia một chút có muốn vào trong phòng nghỉ không, để tránh mưa.""A?" Tiểu trợ lý sửng sốt, còn chưa phản ứng kịp là đang nói tới Chu "Là anh chàng fan đưa trà sữa.""Ồ được!" Tiểu trợ lý vội vàng gật Chu đi quay phim trước. Mặc dù trời mưa nhưng đoàn phim đã dựng một lều để các diễn viên quay bên lý đi tới bên ngoài phim trường, đến bên cạnh Giang Lâm nói "Tiểu ca ca, hai ngày này đều nhìn thấy anh tới đây thăm ban!"Trợ lý còn nói thêm "Trời sắp mưa, anh có muốn đi vào phòng nghỉ bên kia không? Bên ngoài gió rất lớn."Giang Lâm nhận ra tiểu trợ lý này là người đi theo bên cạnh Tần Chu, tức khắc có chút câu nệ, trong cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ gật gật đầu. Vì thế trợ lý mang Giang Lâm tới phòng nghỉ, rót cho Giang Lâm một cốc nước nóng."Đoàn phim của chúng tôi có hơi nghèo một chút, nên anh uống tạm cái này trước... " Tiểu trợ lý có chút ngượng ngùng Lâm ngồi trên sô pha, tay cầm cốc nước, càng ngày càng cảm thấy căng thẳng. Hắn biết Tần Chu mỗi lần đều nghỉ ngơi trong phòng này, sau khi quay phim xong Tần Chu có thể sẽ trở lại đây. Bây giờ đầu óc Giang Lâm rất rối bời, suy nghĩ gì cũng không được, chỉ có thể uống nước nóng để cố gắng xoa dịu tâm trạng. Mãi đến sau khi quay xong một cảnh trên phim trường, Giang Lâm mới nghe thấy tiếng động bên ngoài, thân thể đột nhiên gấp rút căng bởi vì quay xong nên nhân viên bắt đầu đi thu dọn, phim trường liền nhanh chóng ồn ào. Trong âm thanh hỗn loạn, Giang Lâm lại nghe thấy rõ một tiếng bước chân... Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Giang Lâm càng nghe càng cảm thấy khẩn trương. Bước chân cuối cùng cũng dừng lại bên ngoài cửa phòng, Giang Lâm không khỏi ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người quen thuộc đẩy cửa niên mặc áo khoác đen, trong tay còn ôm một cái túi chườm nóng, có vẻ hơi lạnh. Thiếu niên đóng cửa lại, ngẩng đầu nhìn đối diện ánh mắt Giang Lâm, trên mặt lộ ra một nụ cười dịu Lâm nhìn chăm chú vào người trước mặt, khẩn trương đứng dậy."Cái đó... Xin chào!" Giang Lâm nói chuyện có chút lắp bắp "Tôi... Tôi là fan của anh... Tôi rất thích xem anh diễn.""Cảm ơn!" Thiếu niên vừa cười vừa đi Lâm tức khắc càng thêm khẩn trương, nhịn không được trộm ngắm Tần Chu. Mà Tần Chu ngồi từ từ ngồi xuống sô pha, nhận lấy cốc từ tay trợ lý, uống nước Lâm nhìn sườn mặt Tần Chu, đây là lần đầu tiên hắn quan sát cận cảnh Tần Chu như vậy, càng nhìn càng cảm thấy giống. Mặc dù Tần Chu đã trang điểm, đường nét trên khuôn mặt thoạt nhìn trông càng tinh xảo hơn. Nhưng nếu anh dâu hắn cũng trang điểm, hẳn là sẽ giống với Tần Chu...Tần Chu cùng anh dâu hắn giống như là anh em sinh đôi, diện mạo hai người giống nhau như đúc, ngay cả vị trí nốt ruồi lệ dưới mắt phải cũng giống hệt Lâm hô hấp có chút dồn dập, nhịn không được nói "Anh lớn lên rất giống một người bạn của tôi... "Tần Chu để ly xuống, nghiêng đầu nhìn Lâm cũng nhận ra mình đã nói sai, vội vàng nói "Tôi không có ý khác, chỉ là thật sự rất giống... "Giang Lâm càng nói càng loạn, phát hiện căn bản mình không thể giải thích rõ ràng, tức khắc có chút ảo não cúi đầu, đành phải nói "Thực xin lỗi! Tôi ăn nói không tốt lắm... ""Không sao." Tần Chu vẫn cười ôn hòa như cũ, tựa hồ không để ý lắm. Giang Lâm nhìn người trước mắt người, trong lòng đột nhiên càng thêm khẳng định rất giống. Tần Chu cùng anh dâu giống nhau đều ôn nhu như vậy, ngay cả giọng nói cũng giống. Hắn hiện tại đang ở cùng Tần Chu, có cảm giác như là đang cùng anh dâu đối thoại vậy. Nhưng mà anh dâu hắn đã qua đời gần hai năm, người trước mặt hắn là Tần Chu, không phải anh dâu. Giang Lâm không khỏi thì thào "Bạn của tôi... Đều là tôi không tốt, là tôi hại chết anh ấy."Tần Chu nghe vậy có chút kinh ngạc hỏi "Tại sao lại nói như vậy?""Là tôi không tốt... " Giang Lâm cúi đầu tự trách, lắc đầu nói "Quên đi, không nhắc tới nữa."Hắn và Tần Chu chỉ mới gặp nhau lần đầu, cũng không quá quen thuộc, thật không thích hợp đề cập đến loại chuyện Lâm im lặng, ngồi trên sô pha không nói lời nào. Rất nhiều lần hắn muốn chủ động mở miệng nói chuyện, nhưng lại không biết phải nói cái gì cho tốt, trong lòng đứng ngồi không Chu nhìn ra Giang Lâm không được tự nhiên, bèn nói "Lát nữa tôi phải quay phim, nên tôi sẽ đọc kịch bản trước."Giang Lâm thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng gật đầu "Được."Tần Chu cầm lấy kịch bản, chăm chú nhìn xuống. Hai người cùng nhau ngồi ở trên sô pha, không ai làm phiền ai. Một lát sau, có nhân viên công tác đến gõ cửa."Anh Chu! Có thể đi chuẩn bị!"Tần Chu đứng dậy, để kịch bản xuống bàn chuẩn bị rời Lâm nhìn Tần Chu, đột nhiên lên tiếng gọi "Tần Chu!""Tôi có thể... Ôm anh một chút được không?" Giang Lâm luống cuống nói tiếp "Chỉ ôm một chút... "Tần Chu dừng chân tại chỗ, không quay đầu Lâm chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của Tần Chu, cũng không biết vẻ mặt của Tần Chu như thế nào, sợ đối phương hiểu lầm nên nhanh chóng giải thích "Tôi không có ý gì khác, chỉ là quá thích anh... Nên muốn ôm một chút... ""Chính là kiểu ôm giữa thần tượng và fan... " Giang Lâm càng nói càng trở nên lộn xộn, thanh âm cũng càng ngày càng nhỏ, cúi thấp đầu xuống không dám nhìn phản ứng của Tần Chu. Đến cuối cùng, Giang Lâm định từ bỏ, gượng cười một cái ra vẻ trấn định, xua tay nói "Không sao không sao! Tôi chỉ tùy tiện nói mà thôi!"Bất quá Giang Lâm vừa dứt lời, liền nhìn thấy thiếu niên trước mặt động đậy. Tần Chu xoay người từng bước đi tới Giang Lâm, vươn tay ôm hắn. Giang Lâm mở to mắt, cảm nhận được độ ấm áp lên người mình, bàn tay run rẩy vươn ra chần chừ một chút rồi ôm lại thiếu ôm thật ấm áp, đúng như hắn tưởng tượng. Ấm áp đến nỗi hai mắt Giang Lâm đỏ hoe, không kiềm chế được cảm xúc nữa, gối lên lên vai thiếu niên thổn thức khóc không thành vô số đêm, hắn đều bừng tỉnh giữa con ác mộng về vụ tai nạn đó. thức giấc sau cơn ác mộng về một vụ tai nạn xe hơi. Bởi vì hắn ở trong mộng chờ được là một cái ôm lạnh như mộng, hắn cũng không bao giờ có thể cứu được vụ tai nạn xe cộ kia, cũng chỉ có thể ôm thi thể cứng đờ của anh dâu, máu tươi chảy đầy đất. Hắn nghĩ tới mãi có phải là anh dâu hận hắn hay không mà mỗi lần hắn mơ thấy anh dâu, anh dâu đều không cho hắn ôm, thứ hắn ôm được chỉ là thi thể lạnh bây giờ, cuối cùng hắn cũng ôm được thân hình ấm áp này. Ngay cả khi biết người trước mặt không phải là anh dâu, hắn vẫn cảm thấy thật an tâm khi ôm lấy... Thật giống như là anh dâu đang ôm hắn đã chờ cái ôm này lâu lắm lâu... -Thương Giang Lâm cực kỳ!
Văn ánHứa Thừa Yến theo đuổi đại thiếu gia họ Hạ suốt 5 năm, gọi là đến bảo là đi, chuyện gì cũng nghe theo. Cho dù Hạ Dương luôn dùng vẻ mặt lạnh nhạt nhìn anh, Hứa Thừa Yến cũng cam tâm tình nguyện, nghĩ rằng chỉ cần mình là người đặt biệt ở bên cạnh hắn là tốt rồi, một ngày nào đó anh có thể làm tảng băng này tan đến một ngày, bạch nguyệt quang của Hạ Dương về nước. Hứa Thừa Yến tận mắt chứng kiến, người đàn ông luôn lạnh nhạt với mình lại vô cùng dịu dàng khi ở trước mặt bạch nguyệt chính lúc này, Hứa Thừa Yến biết được mình chỉ là một kẻ thế thân. Tảng băng rồi sẽ bị tan chảy, nhưng người làm nó tan chảy lại không phải Thừa Yến khó khăn tỉnh ngộ, lựa chọn buông tay, thu dọn hành lý, một mình rời sau khi Hạ Dương về, thấy căn nhà trống vắng, chỉ cười cười cá cược với đám bạn của mình Không quá năm ngày, Hứa Thừa Yến sẽ mò đầu tiên, Hứa Thừa Yến không hôm sau, Hứa Thừa Yến vẫn không cho đến ngày thứ năm, Hứa Thừa Yến đã quay về nhưng thứ mà Hạ Dương nhận được, là một thi thể lạnh băng của Hứa Thừa Yến, không có cách nào cứu vãn năm sau, Hạ Dương vẫn là đại thiếu gia hiên ngang của Hạ gia. Nhưng trong một bữa tiệc, đột nhiên Hạ Dương thấy một hình bóng quen thuộc. Hạ Dương như thể mất lý trí, giống hệt kẻ điên lao lên, đi tới trước mặt người con trai tóc đen kia."Yến Yến".Từ trước đến nay Hạ thiếu gia luôn là người trầm tính lạnh lùng, lúc này lại đang nắm chặt tay của người con trai không chịu buông, hai mắt ửng đỏ, "Cùng tôi quay về, có được không?"Mà người con trai tóc đến trước mặt chỉ nở nụ cười, đẩy tay của Hạ Dương ra, "Thật xin lỗi tiên sinh, anh nhận nhầm người rồi."
Tên Hán Việt Thế thân thụ giả tử chi hậuTạm dịch Thụ thế thân giả chết lúc sauThể loại Giới giải trí, cẩu huyết, gương vỡ lại lành, chính văn SE, phiên ngoại đầu tra nam não ngắn về sau cắm đầu truy thê - Hạ Dương công, ban đầu thế thân si ngốc về sau giả chết ý lạnh tâm tàn - Hứa Thừa Yến thụSố chương Chính văn 113 chương SE + 79 phiên ngoại HE.Editor Chúi ánTheo đuổi một ngươi suốt năm năm, vì người mà hạ mình, vì người mà dâng hiến, Hứa Thừa yến nhân nhượng Hạ Dương mọi cho Hạ Dương luôn lạnh lùng, nhưng Hứa Thừa Yến vẫn tình nguyện yêu người kia, hi sinh vì người mình yêu, chỉ mong có thể được ở cùng với Hạ Dương, có thể hòa tan sự lạnh lẽo của người Hứa Thừa Yến tỉnh nguyệt quang của Hạ Dương trở Thừa Yến tận mắt nhìn thấy cái người vĩnh viễn luôn thể hiện dáng vẻ lãnh đạm kia, lại có thể có một mặt ôn nhu, dịu dàng đến như vậy, chỉ là người hưởng thụ điều đó lại không phải thời khắc này, Hứa Thừa Yến rốt cuộc nhận ra bản thân chỉ là một kẻ thế thân không hơn không kém. Núi băng rồi sẽ tan chảy, thế nhưng có được năng lực hòa tan núi băng không phải là cậu, mà là người khácHứa Thừa Yến chật vật bất kham cuối cùng tỉnh ngộ, lựa chọn buông tay, thu thập hành lý rời đi một Hạ Dương sau khi trở về, nhìn căn nhà tối om trống rỗng, cũng chỉ cùng đám bạn bè xấu cười nhạo cá độ chưa vượt quá năm ngày Hứa Thừa Yến khẳng định sẽ quay đầu tiên, Hứa Thừa Yến không trở thứ hai, Hứa Thừa Yến cũng vẫn không thấy bóng cho đến ngày thứ năm, Hứa Thừa Yến rốt cuộc trở quá chờ đợi Hạ Dương lại là thi thể lạnh như băng của Hứa Thừa Yến, thật sự không có biện pháp vãn năm sau, Hạ Dương như cũ vẫn là một đại thiếu gia cao cao tại thượng, ở trong tiệc rượu chè chén đột nhiên nhìn thấy một hình bóng quen thuộc. Hạ Dương chẳng khác nào kẻ điên mất trí xông lên phía trước, níu tay thanh niên tóc đen trước mặt gọi "Yến Yến."Đại thiếu gia họ Hạ từ trước đến nay một bộ băng phong lãnh đạm, lúc này lại đang gắt gao bắt lấy cánh tay thanh niên không muốn bỏ, hai mắt ngân ngấn đỏ ửng "Cùng anh trở về, có được không?"Mà đáy mắt thanh niên tóc đen không chút gợn sóng, chỉ khẽ mỉm cười, đem tay Hạ Dương đang bám riết lấy mình dời đi "Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi."Sau đó chính là một màn tra công truy thê xất bất xang bang, bảo đảm hả dạ, không đổi công, giả chết, hoàn toàn không mất trí nhớ. Sau khi thành công giả chết khiến mọi người tin thật, thụ luôn một lòng trầm mê vào sự nghiệp, tuyệt không dính dáng tới yêu đương. Dự tính từ ba đến bốn mươi chương đầu là tình tiết giả chết của thụ, những chương về sau đều là câu chuyện ngược chết tra công, vừa lòng hả dạ.•Đôi lời của editor Vẫn như cũ, mình thực sự không chuyên về mảng edit truyện cho nên bản edit đăng tải chỉ có thể giống khoảng 70-80% so với cốt truyện chính mà tác giả viết thôi. Vậy nếu có chỗ nào sai sót, mong rằng các bạn thiện chí góp ý và thông cảm cho mình nha 💜 Cuối cùng, bởi vì mình không phải tác giả của bộ truyện này thế nên trong quá trình theo dõi thay vì gọi mình là au thì hãy gọi là editor nhé 😉
Hứa Thừa Yến đã Hạ Dương nghe tin đó thì không có phản ứng gì, nhưng vẫn kiên nhẫn nghe người ở đầu dây bên kia giải đến khi người kia nói xong, Hạ Dương tắt điện Dật tò mò ngó qua, "Hạ thiếu, Yến Yến nói gì?""Không có gì." Hạ Dương cầm ly rượu trên bàn, không nhanh không chậm nói, "Cuộc gọi nhàm chán ngày cá tháng tư thôi."Cũng chỉ là một cuộc gọi trêu đùa ngày cá tháng người hợp tác diễn kịch, gọi điện đến nói mấy lời như hôm nay là cá tháng Dương đặt ly rượu xuống, nhìn bài trên bàn, nói với mấy người khác, "Tiếp tục."Ván bài lại tiếp qua trong ván bài này, Hạ Dương chơi có phần mất tập ràng bài trên tay rất đẹp, nhưng cuối cùng lại vài ván, Hạ Dương thua rất nhiều hơn một giờ sáng, Hạ Dương đứng dậy, mở miệng nói, "Tôi về trước."Trì Dật hỏi, "Đã muộn thế rồi, Hạ thiếu không ngủ lại đây sao?"Một người khác ngồi chơi cùng bàn lên tiếng giữ lại, "Đúng vậy, Tu Trúc cũng nghỉ ở trên thuyền, Hạ thiếu không ở lại à?"Hạ Dương chỉ lạnh nhạt nói, "Không."Hạ Dương xoay người rời khỏi du thuyền, một mình đi khi quay lại chung cư, trong phòng vẫn tối đen như đèn lên, trong phòng khách không có người, phòng ngủ vẫn giữ nguyên hình trạng như lúc sáng hắn Dương không quan tâm lắm, cúi đầu nới lỏng cà thứ vẫn giống như bình nhà vắng một người cũng chẳng ảnh hưởng hôm sau, Hạ Dương đến công nay có cuộc họp, Hạ Dương đưa điện thoại cho thư ký, dặn thêm, "Lát nữa Giang Lâm đến.""Vâng." Thư ký gật đầu, chờ Hạ Dương đi vào phòng họp mới tiếp tục quay về chỗ ngồi làm lúc sau Giang Lâm Lâm cầm tập tài liệu, nhìn thư ký hỏi, "Anh tôi đâu?"Thư ký đáp, "Hạ tổng vẫn đang họp, khoảng nửa tiếng nữa sẽ xong ạ."Giang Lâm ừ một tiếng, ngồi ở chỗ ghế chờ, đợi Hạ Dương ký rót cho Giang Lâm một tách trà nóng, quay về bàn làm một lúc sau, điện thoại của Hạ tổng lại vang lên, thư ký nhìn qua, là một dãy số ký nhận điện thoại, sau khi nghe đối phương nói xong thì lập tức kinh đến khi Hạ Dương họp xong quay về văn phòng, vẻ mặt của thư ký có chút kỳ lạ, ngay cả Giang Lâm ở bên cạnh cũng hoảng hốt."Sao vậy?" Hạ Dương thản nhiên hỏi."Hạ tổng, vừa có cuộc gọi." Thư ký đưa điện thoại qua, chậm rãi nói, "Hôm qua Hứa Thừa Yến tiên sinh gặp tai nạn xe....""Đã mất rồi ạ."Hạ Dương hủy rất nhiều lịch trình, mua vé máy bay vào An Lâm cũng đi cùng Hạ Dương tới bệnh người được nhân viên ở đó dẫn đi, cuối cùng đã gặp được Hứa Thừa qua lúc này Hứa Thừa Yến đã là một thi thể lạnh băng, trên người phủ tấm vải dưới tấm vải trắng có thể lờ mờ nhìn thấy thi thể đã bị cháy Lâm nhìn thi thể trước mặt, có phần không tin được."Sao có thể...." Giang Lâm gần như run rẩy, hơi nhấc tấm vải trắng thi thể đã bị cháy đến hoàn toàn thay đổi, không nhìn được rõ mảnh da nào trên óc của Giang Lâm không nghĩ được gì người đang sống sờ sờ, sáng qua còn nhắn tin với cậu, sao bây giờ đã mất?Giang Lâm hơi mở miệng, muốn nói gì đó nhưng nói không nên lời, cổ họng gần như khô một lúc lâu Giang Lâm mới tìm lại được giọng nói của mình, nhìn nhân viên bên cạnh hỏi, "Bạn của tôi...Xảy ra chuyện gì vậy?"Nhân viên giải thích, "Sáng hôm qua cậu ấy gặp tai nạn ở trên núi."Con đường lên núi kia vốn không an toàn, đặc biệt là ở khúc cua, trước đây đã từng xảy ra sự cố giao thông mấy nữa mấy ngày gần đây An thị có mưa, lúc xe vào cua bị trượt lốp, cứ thế đổ nghiêng rồi rơi xuống vách xảy ra tai nạn khá vắng vẻ, có lẽ không có ai đi qua, cho nên xe gặp nạn nhưng không được phát tiếc, xe tải nhỏ vừa rơi xuống chưa được bao lâu thì xe bồn chở xăng cũng đi con đường đó, bị lật nghiêng cùng vị trí rồi nổ xe bồn chở xăng nổ quá mạnh, lúc đó mới có người biết trên núi xảy ra tai cứu hộ đến quá muộn, vụ nổ lại lớn, hai người ở trong xe tải đen không kịp thoát ra, cả tài xế lái xe bồn chở xăng, tổng cộng là ba mạng người."Nếu lúc ấy phát hiện sớm hơn, nói không chừng hai người trên xe tải con vẫn cứu được, có thể cứu ra trước khi xe bồn bị nổ..." Nhân viên ở đây có chút tiếc Lâm nghe vậy, trong lòng hụt viên còn nói thêm, "Đúng rồi, còn một ít di vật của Hứa Thừa Yến tiên sinh."Nói rồi nhân viên đẩy một chiếc bàn nhỏ mặt bàn có một cái ba lô và một chiếc đồng hồ đã cháy đen, bên cạnh còn có một chiếc điện thoại được giữ khá cẩn thận, nhưng màn hình cũng đã Giang Lâm đỏ lên, cầm chiếc điện thoại."Chúng tôi tìm được chiếc điện thoại này gần hiện trường tai nạn, khá may là điện thoại chưa hỏng." Nhân viên nói, "Hôm qua đã hỏi người thân của hai nạn nhân kia, chắc đây là điện thoại của Hứa Thừa Yến tiên sinh, chúng tôi đã sạc lại điện rồi."Màn hình điện thoại đầy vết nứt, Giang Lâm cầm điện thoại, cảm thấy thứ trong tay nặng sáng hôm qua, anh dâu vẫn còn dùng cái điện thoại này để gọi cho bây giờ, không còn Lâm cúi đầu, không kìm được lau đôi viên im lặng đứng một bên, bởi vì họ đã thấy nhiều, cũng đã quen với đủ loại cảm xúc của người viên đưa cho Giang Lâm một tờ giấy, nhìn dáng vẻ đau khổ của Giang Lâm, không nhịn được ngẩng đầu, nhìn một người đàn ông khác cũng đang đứng trong đàn ông cao lớn mặc bộ tây trang tối màu, đứng bên cạnh thi thể, thế nhưng vẻ mặt vô cùng bình viên lén đánh giá người đàn ông lãnh đạm này, rõ ràng cùng đến đây nhận thi thể, thế nhưng từ lúc đi vào người này vẫn chưa mở miệng nói một cả khi nhìn thấy thi thể lạnh lẽo này, biểu cảm của người đàn ông vẫn không có gì thay như là, người chết này không liên quan gì đến viên thu ánh mắt lại, không hỏi người đàn ông đứng cạnh thi thể nhìn một lúc lâu, chậm rãi nhấc chân đi, nhìn vào cái bàn bên Dương nhìn di vật trên bàn, cầm chiếc đồng hồ hồ bị dính bẩn, mặt đồng vỡ nát, cả dây đeo cũng bung gian trên đồng hồ mãi mãi dừng lại lúc mười rưỡi hồ bị cháy đen, nhưng Hạ Dương vẫn nhận ra đây là quà sinh nhật hắn tặng cho Hứa Thừa Yến lần Dương nhìn đồng hồ, đột nhiên gọi, "Giang Lâm."Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc đồng hồ, Hạ Dương chậm rãi hỏi, "Hôm nay là ngày cá tháng tư sao?"Tâm trạng của Giang Lâm vẫn đang suy sụp, không trả lời, mãi sau mới đáp, "Không phải."Ngày cá tháng tư đã qua cũng hy vọng đây chỉ là trò đùa ngày cá tháng Lâm bỏ điện thoại xuống, lấy cái ba lô bên trong ba lô còn vài món đồ linh tinh, ví tiền và giấy tờ tùy thân vẫn còn bên Lâm vẫn chưa thể tin được, lại nhìn nhân viên hỏi, "Người chết...Thật sự là Hứa Thừa Yến sao?""Vâng." Nhân viên gật đầu, "Tuy camera ở đoạn đường đó bị hỏng, nhưng lúc Hứa Thừa Yến lên xe vẫn có ảnh chụp lại."Lúc đó chính tài xế xe đã chụp ảnh cho Hứa Thừa Yến, họ đi lên thôn, băng qua thôn đến gần con đường để lên trên trong thôn không có camera, cái ở trên núi cũng bị hỏng, nhưng thông qua camera ở thị trấn vẫn xác định được đó là Hứa Thừa nữa khi xác nhận số người tử vong, thông qua video quay lại thì Hứa Thừa Yến chính là người ngồi ở ghế phó lái, cùng tài xế xuất khi cảnh sát xử lý hiện trường cũng chỉ tìm được hai thi thể trong viên nói, "Nếu bây giờ nhận thi thể, phiền người nhà hoàn tất thủ tục.""Không nhận."Giang Lâm giật mình, nhìn người đàn ông phía kia, không hiểu gì gọi một tiếng, "Anh?"Hạ Dương nhìn thi thể lạnh băng, chậm rãi nói, "Đây không phải Hứa Thừa Yến."Nhân viên giật mình, vội giải thích, "Đây đều là di vật chứng minh thân phận của Hứa tiên sinh, còn cả camera trong thị trần chứng minh Hứa tiên sinh đã lên chiếc xe này...""Nếu cần, người nhà có thể cung cấp mẫu DNA, bệnh viện có thể làm giám định." Nhân viên Dương vẫn lạnh lùng như cũ, "Không có mẫu, không đưa.""Anh!" Giang Lâm đứng bên cạnh luống cuống, vội kéo tay Hạ Dương, vội nói, "Anh làm sao vậy?"Nhưng vẻ mặt của Hạ Dương vẫn không thay đổi, nhìn thi thể bị cháy đến mức làn da cũng không còn, giống như nhìn một người xa Dương, "Người chết không phải Hứa Thừa Yến."Nhân viên đành mở lời, "Nếu người nhà từ chối nhận thi thể, thi thể vô danh sẽ được cảnh sát xử lý.""Tùy các người."Thái độ của Hạ Dương vẫn mặc kệ, xoay người rời Hạ Dương quay về khách sạn, trời bên ngoài bắt đầu đổ Dương ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, nhìn khung cảnh bên cửa sổ của khách sạn này có thể nhìn thấy thị trấn cổ Dương nghe tiếng mưa rơi, dáng vẻ vẫn lạnh nhạt, lấy máy tính ra bắt đầu làm mình Giang Lâm ở lại bệnh viện, đi làm thủ tục nhận thi thể, đến tận tối mới Lâm cầm theo tập thủ tục, vào trong phòng, nhìn người đàn ông đang ngồi bên cửa đàn ông nhìn màn hình máy tính, có lẽ đang xử lý công Lâm chậm rãi lại gần, nhìn người đàn ông trước mặt, mở miệng nói, "Ngày mai cùng em đến nhà tang lễ.""Sẽ chuẩn bị hỏa táng." Giọng của Giang Lâm có chút nghẹn đàn ông vẫn không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói, "Mặt cũng không nhìn rõ, sao biết được người chết có phải cậu ấy không?"Giang Lâm nhìn thái độ thờ ơ của Hạ Dương, có chút kích động, tức giận nói, "Những thứ kia đều là đồ của anh dâu! Ảnh chụp từ camera cũng có.""Vậy thì chết rồi." Hạ Dương gật đầu, dời ánh mắt đi, tiếp tục làm Lâm nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, đột nhiên cảm thấy xa dâu cũng đã mất anh cậu chỉ ngồi ở đây, chẳng có phản ứng gì, không nhìn thấy chút đau khổ Lâm không chịu nổi nữa, yên lặng về hôm sau, Giang Lâm đến bệnh viện, sau đó lại qua nhà tang lễ, sắp xếp ổn thỏa việc hỏa táng thi việc đều do Giang Lâm một mình lo Lâm nhận lại di vật, xác nhận thời gian hỏa táng với nhà tang Hạ Dương vẫn luôn ở lại khách sạn, cầm máy tính xử lý công việc, không hề hỏi tiến độ mọi Lâm nói thời gian và địa điểm hỏa táng cho Hạ Dương, nhưng Hạ Dương chỉ ừ một tiếng, thậm chí không ngẩng đầu lên nhìn, cũng không nói có đến hay hỏa táng, bên ngoài trời Giang Lâm đến nhà tang lễ, trùng hợp gặp được người nhà của tài xế lái xe cũng đang ở gia đình của người tài xế đều đến, vẻ mặt ai nấy đều u buồn, lặng lẽ lau nước bên Hứa Thừa Yến chỉ có một mình Giang Lâm cúi đầu, đôi mắt đỏ chia ly đến quá đột ngột, cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn còn đang chờ anh dâu về tặng tem cho cậu, muốn ăn cơm do anh dâu nấu, muốn làm phù rể cho hôn lễ của anh dâu và anh bây giờ, chẳng còn gì chí lúc hỏa táng anh cậu vẫn không sự không Dương không đến nhà tang lễ mà một mình đến căn nhà trọ mà Hứa Thừa Yến từng chủ ở đây còn giữ lại phòng của Hứa Thừa Yến, chờ người nhà đến sắp xếp."Cậu trai đó vẫn còn quá trẻ, thật đáng tiếc..." Ông chủ vẫn nhớ dáng vẻ của Hứa Thừa Yến."Cao cao gầy gầy, có lẽ vẫn là sinh viên.""Sáng hôm đấy lúc cậu ta ra ngoài vẫn còn nhắn với tôi, nói tối sẽ về, ai ngờ lại xảy ra chuyện."Ông chủ vừa nhớ lại, vừa dẫn Hạ Dương đến Dương đi vào phòng, vẫn cảm nhận được bầu không khí trong căn phòng giá treo có một chiếc áo khoác, áo ngủ được gấp cẩn thận đặt trên giường, trên bàn vẫn còn dây sạc điện bàn có cốc nước còn một nửa, có lẽ ban sáng chủ phòng này chưa kịp uống Dương vẫn nhớ, Hứa Thừa Yến có một thói quen uống nước vào buổi sáng, nói làm vậy sẽ tốt cho sức ràng mới hơn hai mươi tuổi mà lại sống như một người thích mày mò trồng hoa trên ban công, mua không biết bao nhiêu chậu hoa Dương nhấc chân, đi về góc phòng mở túi hành lý ra, bắt đầu thu dọn đồ không có nhiều, Hạ Dương cất quần áo xong, bỏ cả mấy con tem vào túi hành nhưng khi đang dọn đồ trên bàn, Hạ Dương sờ thấy một cái thẻ Dương cầm thẻ gỗ lên, nhìn hàng chữ viết trên đó.[Mong tiên sinh cả đời bình an]Hạ Dương nhận ra, đây là chữ của Hứa Thừa viết giống hệt của nhân của nó, đều dịu Dương cất thẻ gỗ vào túi hành lý, mang theo di vật quay về khách Dương tùy ý đặc túi hành lý ở bên tường, không quan tâm nữa, ngồi xuống bàn tiếp tục xử lý công Giang Lâm trở về từ nhà tang lễ, chỉ thấy Hạ Dương bình thản ngồi ở mặt Hạ Dương vẫn lạnh nhạt như như cái chết của Hứa Thừa Yến không liên quan gì đến hắn vậy."Anh." Giang Lâm bước tới, không nhịn được hỏi, "Tại sao hôm đó anh không nhận điện thoại của anh dâu?"'Hạ Dương thuận miệng hỏi, "Điện thoại nào?"Giang Lâm nhìn thái độ bình thản của Hạ Dương, lập tức nổi giận."Hôm đó anh ấy gọi điện thoại cho anh! Anh không nhận!" Giang Lâm lôi điện thoại của anh dâu đầu cậu chỉ muốn xem điện thoại đã hỏng chưa, lại vô tình nhấn vào phần liên lạc, thấy được nhật ký cuộc gọi ngày hôm đó, cuộc điện thoại cuối cùng gọi cho anh đó hiển thị đối phương không bắt máy."Chính là chiếc điện thoại này! Lúc xảy ra chuyện anh ấy đã gọi điện cho anh!" Giang Lâm tức giờ Hạ Dương mới ngẩng đầu lên nhìn, nhận lấy chiếc điện thoại kia, nhìn nhật ký cuộc Dương nhíu mày, xem lại nhật ký trong điện thoại của hắn, giờ mới thấy được cuộc gọi nhỡ của Hứa Thừa hắn không hề biết cuộc gọi này."Có lẽ do quá bận." Hạ Dương đặt điện thoại sang một bên, "Quên mất.""Anh bận cái gì? Hôm đó anh còn đang cùng đám người Trì Dật chơi đùa!" Giang Lâm càng nói càng kích động, "Nếu hôm đó anh nhận cuộc gọi này, có khi anh dâu vẫn còn cơ hội sống!"Nếu lúc đó có người phát hiện tai nạn, hoặc gọi điện cho cứu hộ, nói không chừng có thể cứu người ra trước khi xe bồn chở xăng đến và bị trong một giây phút đấy thôi."Tại sao hôm đó không bắt máy?" Giang Lâm gần như hét lên, như muốn trút mặt Hạ Dương càng lạnh lùng, "Giang Lâm.""Người cũng đã chết rồi." Giọng điệu của Hạ Dương bình tĩnh, "Bây giờ em nói cái này cũng vô dụng."Giang Lâm ngẩn người, không thể tin được Hạ Dương có thể nói những lời ràng anh dâu đã ở bên anh trai 5 năm...Đột nhiên Giang Lâm cảm thấy đau dâu của cậu tốt như tốt vậy mà anh cậu chỉ có thái độ một giọt nước mắt cũng không có."Đúng vậy." Giang Lâm sững sờ, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Có nói với anh cũng vô dụng."Anh của cậu mãi mãi là dáng vẻ hiên ngang tự tại, luôn thờ ơ với mọi người xung quanh."Không phải anh đánh cược với đám Trì Dật xem khi nào anh dâu về sao?" Giang Lâm ôm hũ tro cốt, chậm rãi nói, "Giờ anh dâu về rồi đấy."Giang Lâm đặt hũ tro cốt lên bàn, lạnh lùng nói, "Anh ấy ở đây này."Ở trong cái hũ cả những gì còn lại chỉ là một đám tro tàn, không thể quay về được khi quay về từ An thị, Giang Lâm chuẩn bị một ngôi mộ cho Hứa Thừa Yến, chờ an hết mọi việc liên quan đến việc an táng đều do Giang Lâm xử lý, còn Hạ Dương từ hôm quay về không biết đã đi lẽ lại đi tụ tập chơi bời với đám Trì Lâm cũng chẳng buồn quan tâ, chỉ tập trung sắp xếp bia mộ cho Hứa Thừa Lâm cầm hoa đứng trước mộ, nhìn tấm ảnh đen trắng ở trên bia thanh niên trong ảnh nở nụ cười, dáng vẻ có chút ngây ảnh này chụp khi Hứa Thừa Yến là sinh viên năm Thừa Yến ra đi quá đột ngột, bình thường không giữ lại tấm ảnh chụp nào, chỉ tìm được mỗi tấm ảnh chụp vào năm nhất Lâm chậm rãi cúi người, đặt hoa trước bia quanh mộ không còn ai khác, chỉ có một mình Giang đến bây giờ Giang Lâm vẫn chưa thể tin dâu cứ như vậy mà rời đi, tang lễ cũng không được tổ chức đàng vì không có một ai Thừa Yến là trẻ mồ côi, không người thân thích, người thân thiết nhất chỉ có Hạ bây giờ, Hạ Dương còn không đến chí mộ đặt ở đâu cũng chẳng phòng riêng ở quán Dương híp mắt dựa lưng vào ghế, có chút lười người ngồi bên nói, "Hạ thiếu làm sao vậy? Mấy hôm nay không nhìn thấy cậu?"Hạ Dương không nhanh không chậm đáp, "Đến An thị một chuyến.""Sao tự nhiên lại đến đấy? Du lịch sao?""Không." Hạ Dương tùy ý Dật cũng ở trong đây, hỏi, "Ngày mai hạ thiếu muốn đến chỗ tôi chơi không?""Căn biệt thự mới vừa được bày trí xong, có thể đến chơi lúc nào cũng được, Tu Trúc bảo cậu ấy cũng đến." Trì Dật nói, "Đến lúc đấy gọi Yến Yến đến cùng."Một người khác gật đầu hùa theo, "Đúng thế, Hạ thiếu gọi cả Yến Yến đến đi.""Phải phải, đã lâu không gặp Yến Yến! Phải gọi đến chứ."Cả đám người như đang gặp chuyện vui, dù sao ngày mai Thẩm Tu Trúc sẽ đến, phải bảo Hạ Dương mang theo Hứa Thừa Yến mới ràng tất cả mọi người đều biết Hứa Thừa Yến chỉ là một thế thân, nhưng bọn họ lại muốn tận mắt thấy kẻ thế thân đó sẽ chật vật thế nào khi đứng trước mặt chính Dương nghe xong, thờ ơ nói, "Cậu ấy không đến."Trì Dật không biết chuyện, tùy ý nói, "Yến Yến giận dỗi sao?"Hạ Dương, "Chết rồi."Trì Dật còn tưởng hai người cãi nhau, khi Hạ Dương nói Hứa Thừa Yến đã mất liền hỏi, "Sao thế? Cãi nhau nên cậu vẫn còn giận à?"Hạ Dương, "Xảy ra tai nạn xe cộ, chết rồi."Trì Dật giật mình, theo bản năng hỏi lại, "Chết thật rồi?"Những người khác trong phòng cũng kinh ngạc, tất cả đều im chẳng được bao lâu trong phòng lại đầy sôi nổi."Hôm nào vậy?" Có người hỏi."Hôm mùng một." Hạ Dương uống người nhanh trí nhớ lại, lập tức nói, "Không phải là cái ngày mà Hạ thiếu nhận được cuộc điện thoại cuối cùng kia sao? Lạ thật!""Ừ." Hạ Dương lên tiếng."Yến Yến chết do tai nạn xe?" Một người khác không nhịn được lắc đầu, cảm thán nói, "Sau này lái xe phải cẩn thận, đừng để mất mạng."Trì Dật nói tiếp, "Thật sự phải cẩn thận lúc lái xe, nhỡ ngày nào đó đột nhiên mất mạng, quả thật không đáng."Đám thiếu gia tiếp tục nói chuyện phiếm, xung quanh bàn rượu lại vang lên tiếng Dương uống rượu, đầu ngón tay gõ gõ lên tay Hứa Thừa Yến mất như thể hắn chỉ thuận miệng nói mà đám người sau khi biết tin Hứa Thừa Yến mất rồi, lại chuyển đề Hứa Thừa Yến...Không ai để ý, cũng không ai quan khi cuộc tụ tập kết thúc, một người nào đó khoác vai Hạ Dương, không nhịn được hỏi, "Hạ thiếu, vậy lần cá cược hôm đó của cậu tính thế nào?"Bên cạnh có người nói thêm, "Yến Yến chết rồi, trò này không tính.""Đúng ha." Người kia gật gật đầu, có chút tiếc nuối nói, "Thật sự chết rồi."Hạ Dương rời khỏi quán bar, quay về chung cư vẫn tối om như vậy, không có người mở đèn cho đánh cược này, Hạ Dương thanh niên với dáng vẻ dịu dàng kia, mãi mãi ở lại ngày thứ năm.
Giới thiệu Truyện Sau Đó Thế Thân Thụ Giả Chết của tác giả Hàm Ngư Đại Tây Qua kể về Hứa Thừa Yến theo đuổi đại thiếu gia họ Hạ suốt 5 năm, gọi là đến bảo là đi, chuyện gì cũng nghe theo. Cho dù Hạ Dương luôn dùng vẻ mặt lạnh nhìn anh, Hứa Thừa Yến cũng cam tâm tình nguyện, nghĩ rằng chỉ cần mình là người đặt biệt ở bên cạnh hắn là tốt rồi, một ngày nào đó anh có thể làm tảng băng này tan đến một ngày, bạch nguyệt quang của Hạ Dương về nước. Hứa Thừa Yến tận mắt chứng kiến, người đàn ông luôn lạnh nhạt với mình lại vô cùng dịu dàng khi ở trước mặt bạch nguyệt chính lúc này, Hứa Thừa Yến biết được mình chỉ là một kẻ thế thân. Tảng băng rồi sẽ bị tan chảy, nhưng người làm nó tan chảy lại không phải Thừa Yến khó khăn tỉnh ngộ, lựa chọn buông tay, thu dọn hành lý, một mình rời sau khi Hạ Dương về, thấy căn nhà trống vắng, chỉ cười cười cá cược với đám bạn của mình Không quá năm ngày, Hứa Thừa Yến sẽ mò đầu tiên, Hứa Thừa Yến không hôm sau, Hứa Thừa Yến vẫn không cho đến ngày thứ năm, Hứa Thừa Yến đã quay về yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Thú Thế Chi Quân Gia Biến Hoàng Phu hoặc Ám Dục Hoành LưuMời các bạn tiếp tục đọc! vlognovel Chương đầu 35 Ngày Nào Cũng Là Cá Tháng Tư Chương mới nhất 193 Pn Thế Giới Song Song Không Có Tai Nạn Xe Danh sách chương
Nhưng lần này Hạ Dương không có ý định dừng lại, tựa hồ rất có chấp niệm đối với việc hôn môi, tiếp tục cúi người xuống. "Yến Yến...."Tần Chu nghe thanh âm bên tai có chút không thể hiểu ràng trước đây mỗi khi thân mật cậu đều đòi hôn môi rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị Hạ Dương cự tuyệt. Bây giờ cậu không cần nữa thì Hạ Dương lại cố chấp muốn là số phận trêu ngươi. Tâm trí Tần Chu rối loạn lung tung suy nghĩ rất nhiều, nhưng rất mau liền không còn khí lực để nghĩ đến chuyện khác nữa, cơ thể hoàn toàn bị du͙ƈ vọиɠ chi phối. Đây không phải là lần đầu tiên hai người bọn họ thân mật, vậy nên đã rất quen thuộc cơ thể của nhau, lên giường cũng thực hòa hợp. Sau khi kết thúc, Tần Chu từ từ bình tĩnh lại chậm rãi hô hấp, nhiệt độ trong cơ thể cũng dần dần hạ dụng của thuốc đã giảm bớt, vì thế mà mệt mỏi và buồn ngủ lập tức kéo đến. Dưới người có cảm giác nhớp nháp khó chịu nhưng Tần Chu cũng lười đi rửa sạch, chỉ muốn ngủ một giấc thôi nên liền trở mình quay lưng về phía Hạ Dương. Ngay khi Tần Chu nhắm mắt chuẩn bị ngủ thiếp đi thì đột nhiên cảm giác được thân thể bị người khác ôm lên. Hạ Dương ôm cơ thể nhỏ bé trong lòng ngực đi về phía phòng tắm rồi đặt cậu vào bồn tắm. Hạ Dương từ sau lưng ôm lấy Tần Chu, tách hai chân cậu ra rồi từ từ rửa sạch. Bất quá đây cũng là lần đầu tiên Hạ Dương làm việc này nên động tác có chút vụng về, còn rất cẩn thận lau chùi nhẹ Dương nhìn xuống thiếu niên trong tay, thấp giọng hỏi "Ai hạ thuốc em?"Cơ thể Tần Chu chỗ nào cũng mệt rã rời, nên tùy ý đáp "Người đại diện."Hạ Dương nghe vậy khẽ nhíu mày, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa. Trong lúc Hạ Dương tiếp tục rửa sạch chỗ đó cho Tần Chu thì tầm mắt lơ đãng rơi vào trên bắp chân trái của cậu, liền phát hiện vết sẹo chói mắt đập thẳng vào mắt hắn. Hạ Dương cúi đầu định dò hỏi chuyện này thì thấy thiếu niên trong lòng ngực đã thiếp đi từ lúc nào. Khi Tần Chu tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau. Sau lưng còn dán vào một lồng ngực ấm áp, trên eo cũng nhiều thêm một cánh Chu hơi nhíu mày, dời tay trên eo ra rồi ngồi dậy. Tần Chu vươn tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường tới, vừa mở khóa màn hình đã thấy hiện ra rất nhiều cuộc gọi cuộc gọi từ người đại diện thì còn có cả Giang Lâm và Tô Đường. Tần Chu lên WeChat trước, nhìn thấy Tô Đường gửi đến không ít tin nhắn thúc giục cậu mau lên để đuổi kịp máy bay. Vốn dĩ cậu và Tô Đường dự định chiều nay sẽ trở về, nhưng hiện tại thời gian đã không còn kịp rồi. Tần Chu gọi lại cho Tô Đường để giải thích "Chị Tô Tô, tôi không đến sân bay kịp rồi, hôm nay không quay về nữa, ở lại mấy hôm rồi trở về cũng được."Tô Đường hỏi "Vậy thì cậu không sao chứ? Ngày hôm qua không thấy cậu trở về, Giang Lâm còn chạy tới chỗ tôi tìm cậu...""Ngày hôm qua uống say quá nên tôi ngủ lại trong khách sạn, bây giờ mới vừa tỉnh lại." Tần Chu vừa đáp thì liếc mắt thấy áo sơ mi của mình bị vứt trên sàn nhà vì thế cúi người xuống nhặt áo Đường ở trong điện thoại lại hỏi thêm vài câu, xác nhận Tần Chu thật sự không xảy ra chuyện gì mới cúp điện Chu lại tiếp tục gọi cho Giang khi cuộc gọi được kết nối, Giang Lâm đã gấp gáp hỏi "Anh Chu anh Chu! Anh sao rồi?!"Tần Chu "Anh không sao hết."Giang Lâm lại cẩn thận hỏi "Bây giờ anh Chu còn ở khách sạn sao? Ở cùng với anh của em ạ?"Tần Chu đang định trả lời thì đột nhiên nhận thấy phía sau có người tiến lại gần, hơi thở ấm áp phả vào gáy cậu. Tần Chu nghiêng đầu tránh sự đụng chạm của Hạ Dương, rồi trả lời "Ừm."Giang Lâm hỏi "Vậy em tới đó đón anh nha?""Được." Tần Chu nhặt quần áo trên mặt đất lên, nói tiếp "Bất quá lát nữa anh phải đến bệnh viện một chuyến để làm kiểm tra.""Được ạ! Em lập tức tới đón anh ngay!"Tần Chu cúp máy rồi để điện thoại sang một bên, cầm áo sơ mi chuẩn bị Dương ở ngay bên cạnh lên tiếng "Anh cùng em đến bệnh viện.""Không cần phiền toái Hạ tổng." Tần Chu đáp cho có lệ rồi tiếp tục mặc quần quần áo xong, Tần Chu cầm lấy áo khoác bên cạnh chuẩn bị rời đi. Nhưng Tần Chu còn chưa kịp đi xa thì cổ tay đột nhiên bị nắm Chu quay đầu nhìn người đàn ông phía sau "Hạ tổng?"Hạ Dương gắt gao nắm chặt cổ tay cậu, nghẹn ngào nói "Cùng anh trở về đi, có được không?"Khuôn mặt Tần Chu lại lộ ra vẻ vừa xa cách vừa lịch sự nở nụ cười, kiên nhẫn nói "Hạ tổng, chúng ta không thân."Nhưng Hạ Dương nghe thấy lời này bàn tay lại càng bất tri bất giác dùng sức nắm chặt hơn, thoáng tiến lại gần rồi vươn tay nhẹ nhàng chạm vào sườn mặt cậu "Yến Yến, không cần giả vờ không quen biết."Giọng nói Hạ Dương có chút thống khổ. Rõ ràng bọn họ đã quen biết nhau từ lâu, cũng đã từng rất thân mật. Nhưng trong chớp mắt, người bên gối lại không chịu nhận ra hắn."Cùng anh trở về..." Hạ Dương cúi người lại gần tựa hồ muốn hôn Chu vội vàng lui về phía sau một bước tránh đi. Tần Chu không nói gì, cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình, sau đó chậm rãi rút tay ở bên Hạ Dương 5 năm, hai người thân mật ở chung lâu như vậy. Có một số việc, không phải ngoài miệng phủ nhận liền có thể thật sự phủ nhận. Nhưng cậu vẫn không muốn nhận ra hắn, cũng không cần thiết phải nhận tại cuộc sống của cậu rất tốt, không muốn bị ai quấy rầy. Cậu có Giang Lâm, có bà nội. Còn quen biết được rất nhiều bạn mới, mọi chuyện đều đang rất tốt đẹp. "Hạ tổng." Tần Chu ngẩng đầu, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Hạ Dương mà chỉ nói "Tối hôm qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.""Đều là người trưởng thành rồi, giải quyết nhu cầu sinh lý bình thường thôi.""Anh tình tôi nguyện lên giường một lần không đại biểu cho cái gì cả."Cùng lắm cũng chỉ là quan hệ tình một đêm."Hạ tổng, tôi còn có việc, tôi đi trước."Nói xong, Tần Chu liền xoay người vội vàng rời đi, không hề quay đầu lại. Rời khỏi phòng nghỉ, Tần Chu đi vào thang máy xuống lầu một, ở đại sảnh đợi một lúc liền nhìn thấy Giang Lâm tới. "Anh Chu!" Giang Lâm vẫy vẫy Chu cũng đứng dậy đi qua chỗ Giang Lâm. Giang Lâm nhìn bốn phía xung quanh, không thấy bóng dáng Hạ Dương ở đây liền thở dài nhẹ nhõm một Lâm lại nhịn không được nhìn về phía người bên cạnh mình, kết quả từ góc độ của hắn liếc mắt một cái liền thấy được dấu hôn trên cổ Tần Chu, tức khắc tâm tình có chút rối khi hai người lên xe, Giang Lâm nhanh chóng nhắc nhở "Chu ca, cúc áo của anh... chưa cài chặt."Tần Chu nhìn xuống, phát hiện cúc áo trên cùng của mình không có cài chặt, còn có thể nhìn thấy dấu hôn rõ ràng trên cổ, vì thế đưa tay lên bình tĩnh cài chặt Lâm ngồi ở bên cạnh, do dự một hồi bèn hỏi "Anh Chu, tối hôm qua anh không sao chứ?""Không sao." Tần Chu lắc đầu, phản ứng rất bình Lâm nghĩ đến dấu hôn trên cổ Tần Chu mà hắn nhìn thấy, lại hỏi "Có phải là anh của em cưỡng ép anh không?"Tần Chu giải thích "Không phải cưỡng ép, chỉ là tình một đêm mà thôi."Bọn cậu đều là người trưởng thành rồi, lên giường hay gì đó cũng rất bình thường, anh tình tôi nguyện thôi. Hơn nữa tình huống tối hôm qua còn tương đối đặc thù, cậu bị hạ thuốc cho nên trực tiếp tìm một người nào đó làʍ ŧìиɦ là biện pháp thuận tiện vặn lúc ấy Hạ Dương đưa cậu tới phòng nghỉ, vì thế cậu liền dứt khoát ngủ với Hạ Dương cho đỡ phiền toái. Dù sao bọn họ lại không phải lần đầu tiên lên giường, không cần ra vẻ làm gì, chẳng qua đơn giản chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý nhất với cậu mà nói, Hạ Dương cũng xác thật là một đối tượng rất thích hợp để lăn cũng không lỗ."Như vậy sao..." Giang Lâm gật gật đầu, còn nói thêm "Anh trai em đôi khi rất kỳ quái, anh Chu đừng để ý đến anh ấy."Giang Lâm vừa lải nhải vừa lái xe về hướng bệnh viện. Sau khi đến bệnh viện, Tần Chu đi đăng ký trước, chuẩn bị rút máu xét nghiệm. Rút máu xong, Tần Chu liền ngồi xuống ghế nghỉ chân bên ngoài chờ kết Lâm ngồi cùng cậu hỏi "Anh Chu, ngày hôm qua là ai hạ thuốc anh vậy?""Là người đại diện của anh." Tần Chu cau mày "Anh ta muốn đem anh đi bồi ngủ một ông chủ nhỏ nào đó.""Người đại diện còn hạ thuốc?!" Giang Lâm kinh ngạc, vội vàng hỏi "Vậy bây giờ phải làm sao? Có thể đổi người đại diện không?""Anh sẽ thu thập chứng cứ, xem có thể báo cáo anh ta không." Tần Chu nói "Anh ta vô lý khấu trừ thù lao đóng phim của anh, anh sẽ phản ánh chuyện này với công ty trước."Trịnh Hồng Khải xem như là một người đại diện kỳ cựu trong công ty của cậu, bất quá nhân phẩm lại không tốt lắm, thường xuyên tìm đủ các loại lý do khác nhau để khấu trừ thù lao đóng phim của nghệ sĩ, cậu cùng Tô Đường đều là nạn nhân từng bị trừ việc trừ lương, Trịnh Hồng Khải còn thích dẫn mối, đem mấy nghệ sĩ trong tay lên giường sếp lớn. Bất quá loại chuyện bồi ngủ này nhìn chung phần lớn đều là tự nguyện, còn liên quan đến các sếp lớn trong giới thượng lưu, nếu nói trực tiếp ra sẽ dễ đắc tội với người tối hôm qua là cậu bị Trịnh Hồng Khải ép buộc phải bồi ngủ, còn bị hạ thuốc, nói không chừng Trịnh Hồng Khải trước kia cũng từng cưỡng ép mấy nghệ sĩ khác. "Anh cũng sẽ đi hỏi những người khác xem thử có sẵn sàng báo cáo anh ta cùng với anh không.""Trước tiên cứ báo cáo lên cấp trên công ty đã, nếu công ty mặc kệ chuyện này thì anh sẽ dùng weibo official của mình đăng bài vạch trần chuyện này ra ánh sáng."Tần Chu đem ý nghĩ của mình nói cho Giang Lâm nghe, cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu Lâm choáng váng, không nhịn được nói "Vậy thì thật phiền phức a...""Thật sự sẽ hơi phiền phức." Tần Chu gật cho cùng cậu cũng chỉ là một diễn viên tuyến mười tám trong công ty mà thôi, muốn duy quyền là rất Chu suy nghĩ một chút, sau đó nói thêm "Kỳ thật có báo cáo cũng không hẳn sẽ hữu dụng, công ty có khả năng sẽ bảo vệ anh ta."Giang Lâm hỏi lại "Tại sao công ty lại bảo vệ anh ta?""Anh ta có hậu đài, còn có liên hệ với rất nhiều tầng quản lý." Cụ thể ra sao Tần Chu cũng không rõ lắm, cũng chỉ biết được hậu trường của Trịnh Hồng Khải rất lớn, nên gã ta mới dám trực tiếp khấu trừ thù lao đóng phim của nghệ Lâm cảm thấy Tần Chu thật vòng vo, vì thế trực tiếp hỏi "Hậu đài của anh ta lớn vậy sao, có lớn bằng Viên Liệt không?"Tần Chu sửng sốt một chút, trả lời "Không..."Giang Lâm vừa nghe, tức khắc nói "Vậy em sẽ trực tiếp đi tìm Viên Liệt!""Không cần lo sợ! Anh Chu, anh cũng có hậu đài!" Giang Lâm lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Viên Liệt "Em chính hậu đài của anh!"Giang Lâm gửi tin nhắn xong, lại nghiêng người qua ôm lấy Tần Chu, nhỏ giọng nói "Nếu về sau còn có chuyện gì xảy ra, anh Chu cứ trực tiếp nói với em, em nhất định sẽ giúp anh."Tần Chu xoa xoa đầu Giang Lâm đầu "Không tốt lắm, rất làm phiền em.""Không phiền toái a." Giang Lâm lắc nhà với nhau thì không có gì phiền toái Chu nở nụ cười, ôm lại Giang Lâm nghiêm túc nói "Cảm ơn em."Giang Lâm ôm Tần Chu một lúc, sau đó có chút ngượng ngùng ngồi trở lại chỗ mình, lại cúi đầu nhìn thoáng qua màn hình. Rất nhanh, bên Viên Liệt đã trả lời tin quá nhìn đến hồi đáp của Viên Liệt, Giang Lâm có chút kinh ngạc "Anh Chu, xem ra không cần chúng ta tốn sức nữa, người đại diện kia đã bị giải quyết rồi."Giang Lâm đưa điện thoại tới trước mặt Tần Chu cầm lấy điện thoại, thấy trên màn hình là tài liệu thông báo xử lý Trịnh Hồng tác giả Vì tránh cho dư luận tranh cãi, tôi đành nói thẳng điMãi cho đến khi chính văn kết thúc, Hạ Dương đều chỉ là một cái lốp xe dự phòng không có danh phận + bạn giường chính văn truy thê không thành công, phiên ngoại mới có thể truy thê thành công + yêu đương, Yến Yến chuyên tâm xây dựng sự nghiệp không yêu đương, đi lên đỉnh cao sự nghiệp, độc thân tiêu sái không yêu đương cùng tìm bạn giường không mâu thuẫn, người trưởng thành sẽ có nhu cầu sinh lý, cho nên Hạ Dương là bạn giườngSau khi kết thúc sẽ tiếp tục viết phiên ngoại truy thê, truy thê thành công, lốp xe dự phòng Hạ Dương thành công thượng vị, truyền thống HE thượng vị sẽ không dễ dàng như vậy, cho nên phiên ngoại cũng sẽ dài hơn một chút, gần cuối phiên ngoại sẽ rất ngọtCác vị đại gia cứ tự do lựa chọn, không muốn xem lốp xe dự phòng Hạ Dương thượng vị thì chỉ cần đọc đến kết thúc chính văn là được rồi. Trong chính văn, Yến Yến không yêu đương, phiên ngoại sẽ luyến ái + động với cốt truyện mà tôi không viết, các vị đại gia không cần tự não bổ mà bịa ra những thứ khác, nếu cốt truyện tôi viết không khớp với những gì tôi đã nói thì lúc đó lại mắng cũng chưa viết hỏa táng tràng truyền thống là đem truy thê + yêu đương + phát đường đều đặt vào chính văn. Trình tự cốt truyện của tôi cũng như vậy truy thê + yêu đương, nhưng tôi chia ra thành hai hình thức chính văn cùng phiên ngoại, đem truy thê đặt ở chính văn, còn yêu đương + phát đường đặt ở phiên ngoại, kỳ thật đều không sai biệt lắm _з" ∠_Chính văn đặc việt dành cho sự nghiệp, và phần phiên ngoại là đặc biệt dành cho yêu đương ~- duy quyền bảo vệ quyền lợi của mình. Ai đu idol Trung sẽ hiểu từ này😁- truy thê hỏa táng tràng lãng tử hối hận quay đầu điên cuồng truy thê, không màng tôn nghiêm, không từ thủ đoạn, lì lợm la liếm cầu xin người yêu cũ tha thứ cùng tiếp tục yêu đương.cái này mò đại, không biết có đúng không nữaChính văn SE, phiên ngoại mới HE. SE là Yến Yến không tha thứ cho anh công thôi chứ không phải kết buồn kiểu 1 người chết, 1 người còn lại đâu nhá, thấy nhiều bạn nghĩ như vậy nên nhắc trước luôn😂 Tác giả cũng nói rồi đấy, ai không thích HE thì đọc đến chính văn thôi nên đừng chửi nhân vật quá nha.^^
sau đó thế thân thụ giả chết