sơn hữu mộc hề
Vừa rồi, show.vn đã gửi tới các bạn chi tiết về chủ đề " "Đại hội" mặt mộc của dàn gái xinh cõi mạng: Toàn các "cao thủ" da đẹp, muốn dìm hàng không hề dễ. ️️". Hi vọng với thông tin hữu ích mà bài viết ""Đại hội" mặt mộc của dàn gái xinh cõi
Bạn đang đọc truyện Sơn Hữu Mộc Hề của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Trên núi có cây, cây trong ấy Lòng ta có người, người nào hay. - ----- Một truyền kỳ thời xưa, khi mà tranh khắp nơi, thiên hạ loạn lạc, bá tánh lầm than. Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi. Một câu tóm tắt: Tâm duyệt quân hề quân bất tri.
Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Trong bài Theo chân Bác nhà thơ Tố Hữu viết: Nhà gác đơn sơ một góc vườn Gỗ thường mộc mạc chẳng mùi sơn Giường mây, Tố Hữu viết: Nhà gác đơn sơ một góc vườn Gỗ thường mộc mạc chẳng mùi sơn Giường mây, Register Now
Nước chịu nhận cả cái xấu, như vậy là bao dung, cái gì không sạch mà vào nước cũng trở thành sạch. Như vậy là làm cho mọi cái trở thành thiện. Khi nước đứng yên thì bằng phẳng, đó là chính. Vì vậy người quân tử thấy nước ở sông lớn thì thích ngắm nhìn để tu
Sơn Hữu Mộc Hề - Luân Tang 4,941 Mời các bạn thưởng thức và tải ca khúc Sơn Hữu Mộc Hề MP3 do ca sĩ Luân Tang trình bày về USB miễn phí chất lượng cao. ca khúc thuộc thể loại Bài hát Nhạc Hoa. Dịch vụ tải nhạc Sơn Hữu Mộc Hề mp3 của chúng tôi là hoàn toàn free dành cho mọi người trên khắp đất nước.
Mộc Homestay (Moc Homestay) - Đặt phòng khách sạn Mộc Homestay (Moc Homestay) trực tuyến ở Mộc Châu từ 11-10-2022 - 12-10-2022, cam kết giá tốt nhất, không phí đặt chỗ trên Traveloka
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Bạn đang đọc truyện Sơn Hữu Mộc Hề của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Trên núi có cây, cây trong ấyLòng ta có người, người nào -Một truyền kỳ thời xưa, khi mà tranh đấu khắp nơi, thiên hạ loạn lạc, bá tánh lầm hữu mộc hề mộc hữu câu tóm tắt Tâm duyệt quân hề quân bất tri.
Nếu là fan truyện, chắc hẳn bạn từng nghe đến những câu tỏ tình đỉnh cao của không ít nam chính hào hoa. Một trong những câu ấy chính là "sơn hữu mộc hề" - một câu nói có thể dùng được trong mọi trường hợp. Sơn hữu mộc hề nghĩa là gì? "Sơn hữu mộc hề" là một đoạn trích từ "Việt nhân ca" - Bài ca của người Việt cổ Việt ở đây là chỉ nước Việt thời Xuân Thu - một thời kỳ của Trung Hoa cổ đại chứ không phải là nước ta đâu nhé. Nguyên văn bài thơ "Việt nhân ca" như sau 今夕何夕兮? 搴舟中流, 今日何日兮? 得與王子同舟. 蒙羞被好兮, 不訾詬恥. 心幾煩而不絕兮, 得知王子. 山有木兮木有枝, 心悅君兮君不知. Dịch theo âm Hán Việt Kim tịch hà tịch hề? Khiên chu trung lưu, Kim nhật hà nhật hề? Đắc dữ vương tử đồng chu. Mông tu bị hảo hề, Bất tý cấu sỉ. Tâm kỷ phiền nhi bất tuyệt hề, Đắc tri vương tử. Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, Tâm duyệt quân hề quân bất tri. Dịch nghĩa Đêm nay là đêm nào? Đưa thuyền trôi giữa dòng. Hôm nay là hôm nào? Được cùng vương tử trên thuyền. Thật lấy làm xấu hổ, Vương tử không trách mắng thiếp vì thân phận. Trong lòng thấy phiền muộn không dứt, Được biết vương tử. Núi có cây, cây có cành, Lòng mến thích chàng rồi, chàng không hay. Đến tận bây giời, danh tính của người viết nên bài này vẫn là một câu hỏi lớn. Có nhiều điển tích kể lại, trong đó rộng rãi và phổ biến nhất nói đây là một bài ca dao ca dao lưu truyền ở nước Sở thời Xuân Thu. Theo Thuyết uyển, thiên Thiện thuyết, em cùng mẹ của Sở vương là Ngạc quân tử 鄂君子 hay còn gọi là Tử Tích 子皙 do được phong chức Lệnh quân vùng Ngạc Ấp nên được gọi là Ngạc Quân Tử Tích(鄂君子皙 về sau người ta gọi là Ngạc quân tử. Vào một ngày, ông cùng với tùy tùng du ngoạn hồ Phán Hồ ngày nay là hồ Lượng Tử ở tỉnh Hồ Bắc – Trung Quốc thuộc vùng trung lưu dòng Dương Tử để thăm thú lãnh địa của mình. Khi du thuyền trên sông, chiếc thuyền to của ông được người Việt chèo, trong đó có một cô gái người nước Việt chèo thuyền đã hát một bài ca biểu thị lòng mến mộ ông. Bài hát ấy được cô lái thuyền hát bằng tiếng Việt là tiếng của nước Việt thời Xuân Thu. Ngạc quân tử nghe không hiểu tiếng Việt, nhưng lại đem lòng yên mến điệu nhạc, cùng lời ca dịu dàng du dương. Về sau, ông nhờ người dịch sang tiếng Sở, sau khi nghe xong, ông càng thêm yêu thích. Cuối cùng, Ngạc quân tử cởi áo gấm khoác cho cô gái. Đây được coi là bài thơ dịch đầu tiên, không chỉ là của bài này, trong văn học Trung Quốc. Bài thơ này có ảnh hưởng trực tiếp tới Sở từ. Câu "Sơn hữu mộc hề" chính là trích từ hai câu cuối của bài thơ này - 山有木兮木有枝, 心悅君兮君不知 Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri. Theo nghĩa đen chính là Trên núi có canh, cây có cành. Lòng này thích người, người chẳng hay. Cũng vì những câu sau cụm "sơn hữu mộc hề" là một lời tỏ tình, nên cụm này thường được dùng để giải bày nổi lòng tương tư. Có thể nói, "sơn hữu mộc hề" chính là một lời tỏ tình đầy e thẹn. Về sau, có nhiều dị bản phát triển hơn. Nếu ban đầu, cụm từ này thường chỉ dùng cho các nữ chính ngôn tình "e thẹn" tỏa bày tình cảm, thì về sau, hầu như cả nam và nữ đều có thể dùng. Hơn hết, đôi khi người ta không cần đọc đủ đầy cả hai câu thơ, chỉ bốn chữ "sơn hữu mộc hề" cũng đã đủ nói lên ý nghĩa. Có nhiều bảng xếp hạng, khi nhắc đến các câu tỏ tình/ giải bày tình cảm hay ám chỉ nổi tương tư, thì "sơn hữu mộc hề" luôn chiếm một vị thế cao, sánh ngang với nhiều câu tỏ ngây ngất khác. Mở rộng về Việt nhân ca. Như đã nói, nguồn gốc của Việt nhân a có khá nhiều dị bản. Điển hình là torng một bản lưu truyền khác, người ta không đề cập đến giới tính của người chèo thuyền. Nhưng rất có thể, đây là một người nam, bởi vì theo bản này, Thiết ủy ghi lại "Vị Vương gia ý chỉ Ngạc quân tử đi trên một con thuyền to do một người Việt cầm chèo. Được diện kiến Ngạc Vương Tử Tích, người chèo thuyền cảm thấy rất hãnh diện, đã vừa nhịp tay chèo vừa cất cao giọng hát trong cái đẹp của phong cảnh hữu tình đầy sắc xuân. Ngạc Quân Tử Tích nghe giai điệu thánh thót rất hay nhưng không hiểu Việt ngữ nên yêu cầu người thông ngôn người nước Việt dịch lại cho nghe. Nghe xong, Ngạc Quân Tử Tích lấy làm thích thú, cho triệu kiến người cầm chèo. Gặp mặt, Tử Tích không chút do dự" xắn ống tay áo, ôm chầm lấy người Việt chèo thuyền ", còn" lấy một chiếc áo gấm quấn quanh eo "nhằm bày tỏ lòng biết ơn người hát." Qua từng lời tả, có thể thấy đây là một người nam nhân chèo thuyền bình thường. Cũng từ đó, đã người bình phán ý câu "Sơn hữu mộc hề.." thuần chỉ là thể hiện niềm yêu thích của kẻ dưới dành cho người quân tử vọng trọng, chứ không phải câu chuyện giai nhân tỏ bài anh hùng, càng không có cảnh "người cởi áo gấm trao cho nàng". Bên cạnh đó, Lưu Hướng 刘向 79-8 trCN thời Tây Hán - chính là người viết nên Thiết Uyển đã đặt Việt nhân ca cùng với âu chuyện đại phu Trang Tân 莊莘 nước Sở tiếp chuyện Sở Tương Thành Quân 楚襄成君 vào thế kỷ III tr. CN. Tương Thành Quân vừa nhậm chức, một ngày nọ gặp Trang Tân trên bến sông, anh tài quý mến nên Trang Tân bước đến xin được bắt tay. Sở Tương Thành Quân ngạc nhiên, cho như thế là "phạm thượng". Trang Tân bèn kể câu chuyện về Ngạc Quân Tử Tích và người lái thuyền với bài hát Việt Nhân Ca này để nói rằng Tử Tích và người chèo thuyền thuộc hai đẳng cấp khác nhau đến thế mà vẫn có thể thân mật, huống chi bản thân Trang Tân đã là đại phu mà vẫn không thể bắt tay Tương Thành Quân. Xuất phát từ bối cảnh này, người Hán đời sau phiếm danh viết lại bài hát Việt Nhân Ca đã chỉnh có thêm, bớt nên cốt cách, tìm cảm và cái hồn chắc chắn không còn nguyên vẹn nữa. Thậm chí đến bây giờ, người ta cũng chẳng biết được Việt nhân ca hiện tại đã thay đổi thế nào so với trước kia. Càng không thể nói rõ hai câu "sơn hữu mộc hề" liệu rằng có phải dẵ trãi qua biến tấu hay không. Phổ khúc của Việt nhân ca và Sơn hữu mộc hề. Bài Việt Nhân Ca bản tiếng Hán này của Lưu Hướng được dùng làm ca khúc chính trong bộ phim Dạ Yến The Banquet của đạo diễn Phùng Tiểu Cương Trung Quốc, sản xuất năm 2006 song bối cảnh trong phim hoàn có nhiều sửa đổi, hư cấu so với tích xưa. Ngoài ca từ bản tiếng Hán được giữ nguyên, các yếu tố khác như tiết tấu bài hát, giọng hát, cách phục trang của ca sĩ.. hoàn toàn xây dựng theo kiểu "Hán hóa". Không những Việt nhân ca phổ khúc, mà "sơn hữu mộc hề" cũng được phổ khúc dựa trên ý nghĩa chính. Ca khúc này kể về câu chuyện tình yêu của người cá. "Nguyện nơi đây có núi xanh, nguyện người có tình ý". Tóm lại. "Sơn hữu mộc hề" từng có nhiều biến tấu, biến thể và thay đổi rất nhiều. Tuy thế nhìn chung, chúng đều nói lên mối tương tư kính mến trong lòng. Không ít câu dịch thơ thay đổi vần điệu, làm người ta càng đau xót hơn khi đọc đến. kiến thức truyện nghĩa là gì định nghĩa
Cô gái Manh ngáo đến độ cop chương 2 thành chương 1 rồi thắc mắc tại sao truyện dồn dập ngay chương mở đầu 1. Cửa khuyết trên non Gốc sơn trung khuyết. Cửa khuyết thường ám chỉ cung vua/nhà vua Khi xưa tách bước xa nhà, thấy cây dương liễu rườm rà xanh tươi. Nay ta trở bước đến nơi, dầm dề mưa tuyết tuôn rơi lạnh lùng*. Mấy hôm gần đây thời tiết khá tệ. Ba ngày trước dịp Đông Chí, mấy đen đổ về kĩu kịt trên bầu trời vương đô An Dương. Lương vương trẻ tuổi không hề lường trước rằng đặc sứ ba nước lại cùng đến trong một ngày, cứ như đã hẹn nhau giữa đường, khiến hắn quýnh quáng cả lên. Đây là việc hệ trọng nhất mà hắn đảm nhiệm kể từ khi kế vị, vì chỉ trong mấy ngày tới thôi sẽ diễn ra cuộc hội minh của bốn nước. Cuộc hội minh này gắn liền với hưng suy của cả thiên hạ, cũng như vận mệnh ngàn năm của các nước chư hầu rộng lớn khắp vùng Trung Nguyên. Nghĩ đến đây, Lương vương Tất Hiệt căng thẳng đến nỗi hai tay run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay. Đến chạng vạng thì Tất Hiệt xác nhận đặc sứ các nước đều đã tới. Các quan viên cũng báo cáo rằng đã viếng thăm đủ từng người, thu xếp ổn thỏa. Lương vương trẻ tuổi như trút được gánh nặng, thở phù một hơi, cởi dây buộc, tháo mũ miện lẳng ra một góc, nới nới đai lưng, rảo bước về hậu cung. Ngày xuân hoa bay rực rỡ, chiều tà ảm đạm. Lương vương không kìm lòng được, lại nghĩ đến buổi hoàng hôn một năm về trước Khi ấy, vua cha già cả và nghiêm khắc của hắn chỉ còn chút hơi tàn thoi thóp, sống lay lắt đã bảy, tám năm trời. Thái tử anh trai hắn, người lãnh trọng trách giám quốc, cuối cùng cũng chờ được đến ngày cha bọn họ trút hơi thở cuối cùng. Biết rõ điều gì đang chờ đón mình, hắn ẩn náu sâu trong cung An Dương, run cầm cập như một tên tù nhân đón đợi giây phút hành hình. Nhưng chỉ trong một đêm, mọi thứ đảo lộn. Với binh quyền hùng mạnh trong tay, Thượng tướng quân Trọng Văn chớp thời cơ tiên vương giã từ nhân thế, phát động đảo chính chớp nhoáng, tàn sát cả triều đình. Thái tử Thương của nước Lương bị thiêu cháy trong cung điện. Hiện giờ cung điện đã tu sửa và quét vôi xong xuôi, nhưng mỗi lần đi ngang qua đây là một lần Tất Hiệt nơm nớp lo âu, chỉ sợ oan hồn Thái tử cầm kiếm xồ ra bất thình lình, xọc cho một nhát. Giống như khi Cảnh Uyên hành thích mẫu hậu của hắn, chỉ một kiếm là lìa đời. Nếu lúc còn sống mẫu hậu không ủng hộ anh trai hắn lên làm vua, chưa chắc bà đã phải chết. “Lùi lại hết đi.” Tất Hiệt ra lệnh cho lũ thị vệ nội đình, thở hổn hển, bắt đầu leo núi. Cung An Dương được xây dựa vào núi non. Bốn trăm năm trước, đây là biệt cung tránh nóng của hoàng đế nước Tấn. Khi Lương xưng vương dựng nghiệp lớn, Tấn đế – vị vua chung của thiên hạ trên danh nghĩa đã ban biệt cung cho họ Tất nước Lương. Dòng họ Tất huy động sức lực cả nước để sửa chữa và mở rộng cung điện trên núi An cho bề thế hơn, biến nó thành một vương cung khổng lồ vô tiền khoáng hậu. Quần thể kiến trúc kì công ấy tọa lạc trên vách núi. Tòa cung điện nguy nga tráng lệ được nâng đỡ bằng hệ thống cọc trụ đóng thẳng vào những mỏm và vách đá dựng đứng. Ngói lưu ly lung linh, hành lang chạm trổ, cột trụ vẽ hoa văn, tất cả đều trở nên rực rỡ khi hứng đầy ánh dương. Đời truyền đời, tháng nối tháng, năm lại qua năm, địa vị của nước Đại Lương ở vùng Trung Nguyên cũng giống như tòa thiên cung ngạo nghễ trông xuống miền Thần Châu, kiên cố không gì phá nổi. Chỉ có điều mỗi lần quay về tẩm điện lại phải cuốc bộ cả quãng đường núi dài nhường này, mệt chết đi được… Tất Hiệt lấy tay áo quệt mồ hôi, nhưng không dám sai người đỡ lên. Dù sao cũng là vua một nước, sức khỏe yếu chỉ tổ cả nước xì xào. Đúng lúc ấy hắn nghe có tiếng đàn văng vẳng từ tẩm cung, ấy là tiếng Cảnh Uyên đang đàn đó. Tiếng đàn cầm vừa cất lên, Tất Hiệt thấy nhẹ lòng hẳn. Một năm qua, nếu không có âm nhạc của Cảnh Uyên ru hắn vào giấc ngủ, thì dáng vẻ kinh khủng của tiên vương khi hấp hối, thân xác đen thui, vầng trán rướm máu của người anh chết cháy trong điện Hoa Khánh, và thảm cảnh người mẹ với chiếc cổ sũng máu, hứng chịu cái chết như loài gia cầm trong tay đồ tể, sẽ hóa thành ác mộng khiến hắn không tài nào ngủ yên. “Hôm nay đàn bài gì?” Vừa trở lại tẩm điện, Tất Hiệt đã lấy lại phong thái mọi ngày, “mà yêu đời thế?” Chợt hắn phát hiện sau tấm rèm sa là một viên tướng cao to đang ngồi đối diện Cảnh Uyên. Trong lòng Tất Hiệt giật thột, tự hỏi không biết người ấy đến đây từ lúc nào? Đến cũng đến rồi, chẳng thể nào giả vờ là chưa thấy được. Hắn đành khách khí gọi một tiếng “Thượng tượng quân.” Vị tướng ấy chính là Thượng tướng quân Trọng Văn, người nắm trong tay quyền bính thực của nước Lương. Ông ta nói bằng chất giọng rất trầm “Ta nghe nói hôm nay tiểu cữu của ngài tới, ngô vương có muốn gặp hắn không?” Lương vương trẻ tuổi có chút bất an, bốn nước hội minh, sứ giả được nước Trịnh phái đến chính là Thượng tướng quân nước Trịnh – Tử Lư – cũng là cậu ruột của hắn. Tất Hiệt nghĩ ngợi mấy hồi “Ngài có bằng lòng… cho ta gặp cữu cữu trước buổi hội minh không? Hay là ngài ngồi sau bình phong nghe chúng ta nói chuyện?” “Không.” Trọng Văn đáp. Im lặng hồi lâu, Tất Hiệt nghĩ kĩ, nói “Hoặc, tối nay chưa cần gặp ngay. Ngày mai gặp cũng không muộn. Muốn ôn chuyện, lúc nào chẳng có dịp.” Lần này Trọng Văn nói “Ngô vương trưởng thành rồi.” Tất Hiệt không dài lời, ngồi vào bàn, xem tấu chương mấy ngày nay Tả tướng trình lên, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Trọng Văn một cái. Hiện giờ, cầm sư Cảnh Uyên đang chăm chú lau kiếm, còn Trọng Văn thì đang dõi mắt ngắm mặt trời lặn ngoài tẩm cung. Trọng Văn già rồi. Tất Hiệt còn nhớ cái năm hắn mới gặp ông ta. Vị danh tướng lẫy lừng này là người từng chỉ huy cả ngàn quân kỵ chiến đấu ở Trường Thành, khiến quân Phong Nhung từng cướp bóc ba nước Lương, Đại, Ung** hễ nghe danh là sợ vỡ mật. Vào cái ngày mùa thu Trọng Văn thắng lợi trở về từ miền Tái ngoại, ông còn chưa đến ba mươi tuổi, mà Tất Hiệt năm ấy cũng mới mười hai. Thiếu niên luôn đem lòng ngưỡng mộ người anh hùng cái thế. Hôm ấy, Tất Hiệt kiễng chân ngắm Trọng Văn, mà trong lúc lơ đãng, Trọng Văn cũng tình cờ nhìn thấy hắn, bèn bước tới xoa đầu hắn ngay trước mặt văn võ bá quan, tỏ ra vô cùng thân thiết. Trọng Văn thuở ấy võ uy hiển hách, anh khí phi phàm, giống như thanh cự kiếm ngời ngời sắc bén. Ngày nào ông còn đó, không kẻ nào trên đời dám khiêu chiến nước Lương. Những năm sau đó, Trọng Văn xuất chinh mấy lần liền, chỉ trong bốn năm mà hoàn thành ba chiến dịch lớn, đánh cho kình địch phương Bắc của nước Lương là nước Ung tổn thất nặng nề, nản lòng thoái chí, không còn sức mà nhòm ngó Trung Nguyên. Uy danh thần tướng thiên hạ của Trọng Văn cũng được gây dựng nên từ đó. Nhưng con người ai cũng phải già, kể cả người được mệnh danh là “Chiến thần” cũng không ngoại lệ. Trọng Văn dần dần lớn tuổi, giờ bấm tay tính toán, ông cũng đến tuổi tứ tuần rồi. Sự sắc bén năm xưa nay đã kín đáo hơn, hai bên diềm tóc đã pha sương. So với đám quan văn sống trong nhung lụa, Trọng Văn trông phong trần hơn nhiều. Dẫu vậy, tài điều binh khiển tướng, cầm quân đánh trận của ông là điều mà cả triều đình và nhân dân Đại Lương không bao giờ ngờ vực. Một danh tướng tuyệt thế nhường ấy, đáng lí nên tận hiến cho dòng đích của vương tộc, vậy mà ông lại đứng về phía mình, không ngần ngại đảo chính, phò tá mình lên ngôi vương… Đây quả là nỗi băn khoăn mà Tất Hiệt nghĩ mãi không ra lời giải đáp. Công bằng mà nói, người anh lòng ôm bá nghiệp – Thái tử Tất Thương, lí ra phải là người kế vị hợp ý Trọng Văn hơn mới đúng. Trọng Văn chỉ cần nói một câu là có thể tác động được đến ý đồ của tiên vương. Huống hồ, Thái tử Thương một lòng một dạ mong thống nhất Trung Nguyên, xưng bá thiên hạ. Trọng Văn bắt tay với anh ta, chẳng phải sẽ có lợi nhất hay sao? Đến tận khi táng thân trong biển lửa, anh trai hắn còn luôn miệng van xin Trọng Văn tha thứ, không hiểu rốt cuộc mình sai chỗ nào. Tất Hiệt biết, Trọng Văn không thích cậu ruột của hắn, Thượng tướng quân nước Trịnh – Tử Lư. Tuy lần này bốn nước hội minh chẳng thể thiếu sự góp sức của Tử Lư, nhưng mối liên kết bền chặt giữa vương thất nước Lương và nhà ngoại hắn đã bị Trọng Văn và nhát kiếm vô tình của Cảnh Uyên chém đứt từ vụ huyết án năm ngoái. Cậu hắn sẽ không đời nào tin câu chuyện hoang đường mà sứ giả kể lại – rằng mẫu thân bị chính anh trai hắn sát hại. Cậu hắn nhất định sẽ đoán ra đây là một vụ mưu sát. Có điều hiện giờ tất cả mọi người đang có chung mục tiêu là liên minh với nhau để địch lại nước Ung, nên mọi ân oán cá nhân đều được tạm thời gác lại. Mai này khi liên quân đánh hạ nước Ung ở phương Bắc xong, thì biên giới Lương – Trịnh sẽ trở thành chiến trường mới của Trọng Văn. Khi ấy chẳng thiếu cơ hội cho hai vị tướng hùng mạnh đọ sức. “Bắc Ung là đất man di, ngoài vòng giáo hóa, hệt như lũ sói hung hãn kết bầy kéo cánh ở Linh Châu.” Cuối cùng, khi mặt trời khuất núi, Trọng Văn cũng cất tiếng nói, “Cuộc hội minh lần này không phải chuyện đùa. Đây là nền móng cho vĩ nghiệp nghìn thu vạn thế của ngô vương từ giờ trở đi.” “Phải.” Tất Hiệt đáp, “Chính thế. Cô nghĩ đến cuộc hội minh ngày mai mà thấy như… đang mơ vậy. Nhanh quá, mọi thứ diễn ra nhanh không ngờ. Cô vương cứ tưởng, muốn tiêu diệt nước Ung còn phải cố gắng mười năm, hai mươi năm nữa…” Trọng Văn nghe vậy thì đứng lên, vóc người cao lớn của ông hứng lấy luồng nắng cuối cùng trong ngày. Ông bước lên đài cao ngoài tẩm cung, gọi “Vương của tôi ơi.” Tất Hiệt buông tấu chương, đi theo Trọng Văn, bước tới sau lưng ông. “Hãy nhìn cảnh tượng trước mắt ngài đi.” Trọng Văn nói, “Thời cơ đã đến.” Tất Hiệt đứng trên đài cao vọng trông, ngoài thành An Dương, trong buổi chiều tà, quân doanh của bốn mươi vạn kỵ binh và bộ binh nước Lương nối dài ngút tầm mắt. Mỗi đặc sứ đến đây hội minh lại dẫn theo đội cận vệ lên đến vạn người, cùng đóng quân ngoài thành. Đội vương sư1 khổng lồ và hùng binh bốn nước nơi đây chính là đòn bẩy mạnh mẽ và thiết yếu cho bước đầu thống nhất bờ cõi Thần Châu của hắn. [1] quân của nhà vua Thành An Dương ngời ngời ánh đèn dầu từ hai mươi vạn hộ dân. Khắp thiên hạ này, có tòa thành trì nào sung túc bằng thành An Dương kia chứ? Bốn trăm năm trước, dẫu Tấn Văn Đế có thống trị được cả thiên hạ cũng chẳng vẻ vang thế này. Đây mới đích thực là quốc gia của Thiên tử! “Tiêu diệt lũ man di nước Ung,” Trọng Văn nói, “là đúng với tâm nguyện của cả vua chúa lẫn nhân dân. Thần xin được giương cao ngọn cờ vương đạo vì ngài, dẫn quân chinh phạt miền Tây, quét sạch bất cứ kẻ thù nào của chúng ta. Đây mới chỉ là khởi đầu thôi chứ chưa phải kết thúc. Vì ngài, mạt tướng sẽ chinh chiến đến lúc từng tấc đất trong thiên hạ đều thuộc về ngài, đến lúc mọi sinh linh trên bờ cõi đều thờ ngài làm vua.” Cảm xúc Tất Hiệt trào dâng, nhất thời không biết phải đáp sao, chỉ sững sờ nhìn Trọng Văn. “Song trước khi đại nghiệp hoàn thành,” Trọng Văn nhẹ nhàng nói, “không có chỗ cho sự thiếu quyết đoán. Thần cáo từ.” Thượng tướng quân Trọng Văn cúi mình trước Tất Hiệt, tấm áo choàng như đám mây rực lửa dưới trời chiều. Ông rời khỏi tẩm cung. Tất Hiệt lặng im trong chốc lát, lơ đãng thở dài khe khẽ, rồi quay về ngồi thẫn thờ bên bàn. “Đến lúc thắp đèn rồi.” Cảnh Uyên ngồi trong bóng tối nhắc nhở. Tất Hiệt nói “Nếu ngươi không cần gấp thì ta muốn đợi thêm lúc nữa.” Cảnh Uyên đáp “Ngươi mù cần gì đèn, đương nhiên không vội.” Dưới đôi lông mày của Cảnh Uyên là tấm băng vải màu đen. Từ ngày Tất Hiệt quen y, vị cầm sư này đã là người mù. Y gảy đàn hay đến nỗi Tất Hiệt trộm nghĩ, khi tiếng đàn cầm của y ngân vang thì mọi loài chim trên đời phải ngừng bay, khi dây đàn khẽ rung thì mọi nguồn nước trên thế gian phải ngừng chảy. Thường nghe, tài đàn của cầm sư đạt đến đỉnh cao khi có thể trò chuyện cùng trời đất; nhưng sau khi nghe Cảnh Uyên đàn, Tất Hiệt mới biết, đỉnh cao của âm nhạc là tìm về quãng thời gian không bao giờ quay trở lại. Hắn quen Cảnh Uyên từ khi nào ấy nhỉ? Kể cũng lạ, hôm nay Lương vương trẻ tuổi bỗng nổi hứng hồi tưởng chuyện cũ. Hắn nhớ về Trọng Văn, nhớ về Cảnh Uyên, nhớ về từng người một… Tựa như cái đêm trước ngày hắn làm lễ tế trời lên ngôi vương, Tất Hiệt đã trằn trọc, không kìm được mà lật lại từng trang hồi ức của bản thân từ nhỏ đến lớn. Sau ngày mai, hắn sẽ trở thành minh chủ của bốn nước, vung cao thanh kiếm minh chủ bằng vàng mà Tấn đế trao tặng, phát hiệu lệnh thảo phạt nước Ung. Giống như Trọng Văn nói, nước Lương cuối cùng sẽ cất bước đi đầu tiên trong công cuộc thống nhất Trung Nguyên. Không hiểu sao tối nay hắn lại đa sầu đa cảm đến thế. Đàn reo đôi tiếng tình tang. Ánh mắt Tất Hiệt lại lia về người trong bóng tối. Trăng rót vào tẩm cung như dòng suối. Với tiếng đàn của mình, Cảnh Uyên có thể vang danh thiên hạ như Trọng Văn vậy. Ấy thế mà vị cầm sư mù cam nguyện nương mình chốn thâm cung, chơi đàn cho một kẻ mà cách đây không lâu hẵng còn là vương tử bị ghẻ lạnh. Bảy năm trước, trên đường từ vương cung đến thành Chiếu Thủy, Tất Hiệt đã bị hớp hồn bởi tiếng ca trong trẻo của một chàng trai. Cảnh Uyên thuở ấy tóc tai rối bời, mắt buộc tấm vải trắng rướm máu, dường như chỉ mới bị hỏng mắt mà thôi. Ngày ấy, y vừa đàn vừa hát bài “Từ ngày chàng tách sang đông, đầu em rối tựa hoa bồng cuộn bay. Há không thoa sáp gội cài? Vắng chàng, trang điểm cho ai ngắm nhìn?” trong chùm thơ Vệ phong. Lúc bấy giờ, chiến tranh giữa hai nước Ung, Lương giằng co dai dẳng. Vùng Chiếu Thủy vừa gặp cảnh binh đao vừa gặp hạn hán lớn suốt ba năm, nạn đói ập tới, người chết đói la liệt khắp mọi nẻo đường. Cảnh Uyên khoác áo bào đen, ngồi ngay ngắn giữa bụi cỏ khô nơi hoang sơn dã lĩnh, vừa đàn vừa hát khúc ca nhớ người đi xa, khiến Tất Hiệt năm ấy mười bốn tuổi rất đỗi xúc động. Hắn bèn dẫn Cảnh Uyên về cung, để y gẩy đàn cho huynh trưởng và các đại thần cùng thưởng thức. Song một khúc hát không thể ngăn chiến hỏa ngập trời. Phải đến khi Trọng Văn về triều đình, quân Lương đại thắng quân Ung, dập tắt chiến tranh bằng chiến tranh, bấy giờ họ mới có thắng lợi đầu tiên. Cảnh Uyên ở trong cung bảy năm, Tất Hiệt đã quen với tiếng hát của y. Có một dạo hắn luôn lo sợ rằng khi hắn bị anh trai ban chết, Cảnh Uyên sẽ không thoát khỏi kết cục bỏ mình, bèn nghĩ kế thu xếp cho y cao chạy xa bay từ sớm. “Ngài nói đúng. Chung quy chúng ta đều có lúc phải chết. Ngài cứ đi trước, ta sẽ theo sau ngay.” Cảnh Uyên nghe hắn nói xong thì chỉ đáp rất đơn giản như vậy, “Nhưng ta sẽ không chết bởi tay anh ngài đâu.” Nếu hai mắt Cảnh Uyên không mù, có khi y đã là mỹ nam nức tiếng thành An Dương, thậm chí nức tiếng toàn thiên hạ, Tất Hiệt thường tự nhủ vậy. Y có nước da trắng nõn nà, đôi mày đầy khí khái, chiếc mũi cao thẳng không tì vết, bờ môi thanh thoát đẹp tuyệt vời, và cả những ngón tay thon biết gảy đàn nữa. Nếu có một ngày, tấm vải đen bịt mắt được tháo xuống khoe cặp mắt ngời sáng như hai vì sao đêm, chẳng biết y sẽ khiến bao nhiêu người phải đem lòng ái mộ. Mà dẫu đôi mắt y có khuất sau dải băng đen đi chăng nữa, khi ánh trăng chiếu lên gương mặt y, mơn man trên khóe môi và sống mũi, thì vẻ điển trai đầy bí ẩn ấy cũng đủ thách thức tất cả những chàng trai đẹp vang danh các nước xa gần. Có điều, Tất Hiệt không tài nào tưởng tượng nổi rằng Cảnh Uyên còn biết kiếm thuật. Thời khắc y tuốt thanh trường kiếm đen bóng ra cũng là lúc trời đất chao nghiêng, chàng trai thanh mảnh cao ráo với thanh kiếm trên tay bỗng hóa thành con người khác. Xem ra Trọng Văn đã biết rõ ngay từ đầu. Thế nên, trong đêm đảo chính, chỉ có một mình Cảnh Uyên bảo vệ an nguy cho Tất Hiệt. Đêm đó cũng là lần đầu tiên Tất Hiệt chứng kiến y vung kiếm. Thái tử Thương phái gần hai trăm quân giáp đã qua huấn luyện nghiêm ngặt đến giết một vương tử trói gà không chặt là hắn, cộng thêm một gã cầm sư mù. Cảnh Uyên bình thản như không, thong thả rút thanh trọng kiếm đen tuyền từ cây đàn cầm – thanh kiếm mà hiện giờ hắn cũng đang cầm trên tay, gác ngay trước cửa. Cảnh tượng Tất Hiệt chứng kiến sau đó đã gieo vào lòng hắn nỗi kinh hoàng tột độ. Trong, ngoài tẩm cung lênh láng máu; máu chảy tràn ra khắp nơi, nhưng không một giọt máu nào bắn lên tấm áo bào đen gọn ghẽ trên người Cảnh Uyên cả. Đến tận khi trong màn đêm bừng lên ánh lửa chói lọi từ phương xa, nghe trong gió có tiếng kêu gào thảm thiết của Thái tử, Cảnh Uyên mới ngồi xuống, giọng trầm trầm “Giờ ngài đã là Lương vương rồi đấy.” Từ đầu chí cuối, Tất Hiệt vẫn không biết tuổi thật của Cảnh Uyên. Bảy năm trước trông y thế nào, bảy năm sau y vẫn nguyên như vậy. Phần lớn thời gian Cảnh Uyên sống trong cung, thỉnh thoảng mới rời cung một chuyến. Tất Hiệt phái thuộc hạ bám theo quan sát từ xa, thì được bẩm báo rằng lần nào chàng mù cũng đến một nhà dân duy nhất, nơi có một người đàn bà và một đứa trẻ. “Tại sao lại là ta?” Tất Hiệt day day hai bên thái dương, thở dài khe khẽ trong màn đêm. Cung nữ vào tẩm điện thắp đèn, bấy giờ Cảnh Uyên mới đáp từ trong bóng tối “Vì ngài là người phù hợp nhất.” Tất Hiệt có chút hụt hẫng, hắn cúi nhìn những bản tấu trên án. Hắn là người dễ xúc động; Tả tướng cho là hắn “có lòng thương hại”, Trọng Văn cũng coi đó là “lí do phù hợp nhất”. Dẫu các quan miệng kín như bưng, Tất Hiệt cũng thầm hiểu, nếu anh mình lên ngôi, sự phân chia quyền lực trong nước Đại Lương chắc chắn sẽ thay đổi. Mà tướng võ oai hùng như Trọng Văn vốn chẳng dễ chế ngự bao giờ2. “Đi ngủ sớm đi.” Cảnh Uyên tra kiếm vào đàn cầm, nhẹ nhàng nói, “Ngày mai là dịp trọng đại của cả thiên hạ. Rồi mai đây, ngày này sẽ đi vào sử sách.” “Ngày mai ngươi sẽ theo ta chứ?” Tất Hiệt hỏi. “Ừ.” Cảnh Uyên đáp. Về lí thì trong buổi hội minh của bốn nước sẽ không có thích khách liều lĩnh tấn công, cũng không cần phải có cầm sư võ nghệ cao cường bảo vệ mình, nhưng Tất Hiệt thật lòng mong Cảnh Uyên ở bên. Chàng trai mù ít nói này đã bầu bạn với hắn suốt bảy năm qua, sát cánh cùng hắn trong hành trình trưởng thành, từ một vương tử ngờ nghệch đến Lương vương của ngày hôm nay. Có rất nhiều điều hắn không thể sẻ chia với người ngoài, cũng không dám kể cho Trọng Văn, chỉ có thể trút bầu tâm sự với Cảnh Uyên. Cảnh Uyên nghe xong chỉ gật đầu nhẹ như mây bay gió thoảng. Y biết mọi cảm xúc và tâm trạng của Tất Hiệt, biết tường tận mọi niềm vui, mọi nỗi sợ và tất cả những âu lo của hắn. Cuộc đời này mà không có Cảnh Uyên, Lương vương trẻ tuổi nghĩ, thì đáng tiếc biết mấy! Hắn muốn nghe tiếng đàn của y cả đời, đến tận lúc hai người họ già đi, đến tận ngày họ xa rời nhân thế. Mục lục Chương 2 Warning lần cuối là bản edit sẽ không chỉn chu như thường đâu nhé vì mình làm để tự đọc là chính, và truyện thì rất dài, làm kĩ mình đuối TvT. Chú thích * Tạ Quang Phát dịch ** Chỗ này có lẽ là Trịnh thì đúng hơn. [2] Ngụ ý Thái tử không điều khiển được Trọng Văn nên sẽ trừ khử.
Thể loại Cổ đại, chủ thụ, song khiết, quyền mưu, 1v1, ngữ Ada ánTrên núi có cây, cây trong ấyLòng ta có người, người nào -Một truyền kỳ thời xưa, khi mà tranh đấu khắp nơi, thiên hạ loạn lạc, bá tánh lầm hữu mộc hề mộc hữu câu tóm tắt Tâm duyệt quân hề quân bất ý Thông qua miêu tả hành trình đi đến chấm dứt chiến loạn cổ xưa, đến thịnh thế thiên hạ nhất thống, ca ngợi trí tuệ con giáTác phẩm lấy bối cảnh chư hầu Thần Châu tranh đấu, Thất Tinh Huyền Vũ làm biểu tượng. Nội dung, Ung Quốc phái ra thiên hạ đệ nhất thích khách Cảnh Uyên, trong buổi hội tứ quốc phạt Ung Cầm Minh Thiên Hạ, giết sạch địch nhân, cuối cùng tạo nên thảm cảnh cả thiên hạ đại loạn, tranh đấu lẫn nhau, thiên tử suy vong, Thần Châu sụp đổ. Mà hai đứa trẻ mồ côi Khương Hằng, Cảnh Thự được vợ chồng Cảnh Uyên Khương Chiêu nuôi dưỡng duyên phận gặp gỡ, lại được sáu đại thích khách trao tặng một thân tuyệt kỹ, một lần nữa bước lên con đường mịt mờ phía trước thống nhất Trung Nguyên. Bọn họ gánh vác vương đạo, trong thiên hạ tranh đấu gió lửa nổi lên bốn phía lưu lạc khắp nơi, cuối cùng nhất thống thiên hạ.
山有木兮/Trên núi có cây Trình bày Luân Tang 伦桑 Lời Cố Linh Lạc 顾聆落 Nhạc Chấp Tố Hề 执素兮 Biên soạn Hằng Chiếu 恒曌 – Ca khúc chủ đề trong game “Tranh Quang – Truyền thuyết người cá chi nến trường sinh” – Link —– Vietnamese translation Na Xiaholic Đôi lời “Trên núi có cây, cây có cành Lòng này có chàng, chàng đâu hay” —– Ai cần mang đi đâu thì nhớ credit cho mình nhé. PLEASE TAKE OUT WITH FULL CREDIT! —– 世说鲛人之语 深海而居 织绡绮丽 Shì shuō jiāo rén zhī yǔ shēnhǎi ér jū zhī xiāo qǐlì Người ta kể rằng, người cá sống nơi đáy biển thăm thẳm, dệt tơ đẹp tuyệt . 向来如梦佳期 若许曾经 虽死何惜 xiànglái rú mèng jiāqí ruò xǔ céngjīng suī sǐ hé xī luôn ươm mơ về một mối tình đẹp như mộng, dẫu chết cũng không luyến tiếc . 到天真无忧无虑 到万物尽收眼底 dào tiānzhēn wú yōu wú lǜ dào wànwù jìn shōu yǎndǐ từ thuở còn ngây ngô vô lo vô nghĩ cho đến ngày nhìn thấu hết mọi sự đời . 谁能笑容明亮 一如往昔 shéi néng xiàoróng míngliàng yī rú wǎngxī làm sao còn có thể nở nụ cười sáng ngời như năm ấy . 从竹马青梅之谊 到并肩不离不弃 cóng zhúmǎ qīngméi zhī yì dào bìngjiān bù lì bù qì từ khi còn là trúc mã thanh mai cho đến tháng ngày sánh bước không rời . 再多风雨 何所畏惧 zài duō fēngyǔ hé suǒ wèijù dù trải qua bao gian khó cũng chẳng hề run sợ . 愿此间 山有木兮卿有意 昨夜星辰恰似你 yuàn cǐjiān shān yǒu mù xī qīng yǒuyì zuóyè xīngchén qiàsì nǐ nguyện nơi đây núi có cây người có tình, vì tinh tú đêm qua sao lại giống người quá đỗi . 身无双翼 却心有一点灵犀 shēn wú shuāngyì què xīn yǒu yīdiǎn língxī chẳng ở cạnh nhau nhưng linh hồn vẫn đồng điệu đấy thôi . 愿世间 春秋与天地 眼中唯有一个你 yuàn shìjiān chūnqiū yǔ tiāndì yǎnzhōng wéi yǒu yīgè nǐ nguyện trên đời này xuân thu hòa cùng với đất trời, trong mắt vẫn chỉ có mỗi mình người mà thôi . 苦乐悲喜 得失中尽致淋漓 kǔ lè bēi xǐ déshī zhōng jìn zhì línlí sướng khổ vui buồn, dẫu được hay mất nói cho cùng vẫn sẽ là niềm vui . 世说长生不熄 巍峨殿阙 孤烛流离 shì shuō chángshēng bù xī wéi’é diàn quē gū zhú liúlí người ta kể rằng, nến trường sinh không bao giờ tắt, cô độc giam mình giữa cung điện nguy nga . 向来难测人心 花开一季 碾作尘泥 xiànglái nán cè rénxīn huā kāi yījì niǎn zuò chén ní lòng người vốn dĩ khó đoán, hoa nở rồi lại tàn, quay về với lòng đất . 从歧途误入迷局 到尽处真相浮起 cóng qítú wù rù mí jú dào jǐn chù zhēnxiàng fú qǐ từ thuở còn lầm đường lạc lối cho đến ngày mọi sự thật đều hiển hiện rõ ràng . 才惊觉谜底竟然 是自己 cái jīng jué mídǐ jìngrán shì zìjǐ bỗng giật mình nhận ra đáp án lại xuất phát từ chính bản thân . 从碧落黄泉寻觅 到末路抉择瞬息 cóng bìluò huángquán xúnmì dào mòlù juézé shùnxī mãi tìm kiếm nơi cùng trời cuối đất, bất chợt lại phải đưa ra lựa chọn ở bước đường cùng . 执手相依 最难期许 zhí shǒu xiāngyī zuì nán qí xǔ chỉ đành nắm lấy tay nhau ấp ủ niềm hy vọng nhỏ nhoi . 愿此间 山有木兮卿有意 昨夜星辰恰似你 yuàn cǐjiān shān yǒu mù xī qīng yǒuyì zuóyè xīngchén qiàsì nǐ nguyện nơi đây núi có cây người có tình, vì tinh tú đêm qua sao lại giống người quá đỗi . 身无双翼 却心有一点灵犀 shēn wú shuāngyì què xīn yǒu yīdiǎn língxī chẳng ở cạnh nhau nhưng linh hồn vẫn đồng điệu đấy thôi . 愿世间 春秋与天地 眼中唯有一个你 yuàn shìjiān chūnqiū yǔ tiāndì yǎnzhōng wéi yǒu yīgè nǐ nguyện trên đời này xuân thu hòa cùng với đất trời, trong mắt vẫn chỉ có mỗi mình người mà thôi . 苦乐悲喜 得失中尽致淋漓 kǔ lè bēi xǐ déshī zhōng jìn zhì línlí sướng khổ vui buồn, dẫu được hay mất nói cho cùng vẫn sẽ là niềm vui . 愿此间 山有木兮卿有意 天涯海角皆随你 yuàn cǐjiān shān yǒu mù xī qīng yǒuyì tiānyáhǎijiǎo jiē suí nǐ nguyện nơi đây núi có cây người có tình, dù là chân trời hay góc bể vẫn sẽ sánh vai cạnh bên người . 纵然回忆 才明了不如归去 zòngrán huíyì cái míngliǎo bùrú guī qù giật mình hồi tưởng bỗng nhận ra chẳng bằng quay trở về . 愿世间 春秋与天地 眼中唯有一个你 yuàn shìjiān chūnqiū yǔ tiāndì yǎnzhōng wéi yǒu yīgè nǐ nguyện trên đời này xuân thu hòa cùng với đất trời, trong mắt vẫn chỉ có mỗi mình người mà thôi . 苦乐悲喜 得失中尽致淋漓 kǔ lè bēi xǐ déshī zhōng jìn zhì línlí sướng khổ vui buồn, dẫu được hay mất nói cho cùng vẫn sẽ là niềm vui . 你我情意 当如此尽致淋漓 nǐ wǒ qíngyì dāng rúcǐ jìn zhì línlí tình cảm chúng ta cũng sẽ mãi tròn vẹn như thế . END .
Ca khúc Sơn Hữu Mộc Hề do ca sĩ Luân Tang thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Hoa. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát son huu moc he mp3, playlist/album, MV/Video son huu moc he miễn phí tại
sơn hữu mộc hề