sư tôn là gì

Tôn đang là vật liệu lợp mái được ưa chuộng hiện nay cả khu vực nông thôn và thành thị. Trên thị trường hiện nay có nhiều thương hiệu cũng như nhiều loại tôn lợp mái khác nhau, trong đó nổi bật với dòng tôn mạ và tôn màu. Tuy nhiên, nhiều người vẫn còn nhầm lẫn giữa 2 loại tôn này khiến việc chọn lựa tôn lợp mái gặp không ít khó khăn. Tôn mạ là gì? Bạn có thể đọc truyện Sẽ Không Thực Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân A Chương 205: Múa rốiđược cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Sẽ Không Thực Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân A sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Đó là tên mà đệ tử gọi sư phụ khi nhìn thấy sư phụ. Lưu ý: guru không giống như guru, trong từ điển tiếng Việt guru (tôn = vĩ đại, sư = thầy) là danh hiệu học sinh dùng khi gặp lại thầy cũ. Xem thêm: Cách chọn thảm trải sàn phòng khách tạo điểm nhấn hoàn hảo Giáo hội Phật Đường Nam Tông Minh Sư đạo (gọi tắt là Minh Sư đạo) là 1 giáo hội tôn giáo có giáo lý dựa trên Phật giáo Thiền Tông, Đạo giáo và Nho giáo tại Việt Nam và là nhánh chính trong năm nhánh của Ngũ chi Minh đạo.Phương châm tu của đạo là "Phổ độ chúng sinh - Chân tu giải thoát". Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Tìm tôn sư- Từ để tôn gọi thầy dạy học mình cũ.hd. Tiếng học trò gọi thầy ngày nguyên Từ điểnTôn SưTôn lớn, Sư thầy. Tiếng tôn xưng thầy hoặc những kẻ đáng xem như bậc thầy. Vân Tiên vào tạ tôn sư xin về. Lục Vân Tiên Tra câu Đọc báo tiếng Anh Đối với những ai thường xem phim kiếm hiệp, tiên hiệp, cổ trang Trung Quốc thì ắt hẳn không còn quá xa lạ với danh xưng “Sư Tôn”. Tuy nhiên đối với những người ít xem các thể loại phim này thì không hiểu Sư Tôn là gì? Vai vế như thế nào thì được gọi là sư tôn? Hãy cùng Ingoa đi tìm hiểu sâu hơn về vấn đề này ở trong bài viết sau đây. Sư Tôn là gì? Trước khi tìm hiểu về Sư Tôn ta hãy tìm hiểu cách xưng hô vai vế ở trong các môn phái trong phim kiếm hiệp của Trung Quốc Người sáng lập ra môn phái được gọi là Sư tổ, tổ sư, tổ sư bà bà Sư phụ của sư phụ Thái sư phụ, Sư tổ, Thái tôn sư thúc tổ, Sư tôn Các danh xưng này được phân chia theo từng đời và cấp bậc của đệ tử ngoại hay nội môn, có phải là chân truyền hay không chân truyền. Đệ tử Đồ nhi, đồ tôn, đệ tử đời thứ n, đệ tử tông môn n, đệ tử phong n Người đứng đầu 1 môn phái ở thời điểm hiện tại Chưởng môn nhân Chồng của sư phụ Sư phụ phu Chồng của sư mẫu Sư công, sư trượng Vợ của sư phụ Sư nương Từ cách xưng hô các vai vế ở trên, ta đã biết được Sư Tôn chính là sư phụ của sư phụ. Là cách xưng hô của đệ tử khi gặp sư phụ của sư phụ mình. Chú ý Sư Tôn khác với Tôn Sư, trong từ điển Tiếng Việt, Tôn Sư Tôn = lớn, Sư = thầy là danh xưng được sử dụng khi mà học sinh gặp lại thầy giáo ngày xưa. Một số cách xưng hô trong phim Trung Quốc Dưới đây là 1 số cách xưng hô trong phim cổ trang của Trung Quốc mà bạn nên biết để có thể theo dõi phim 1 cách thuận lợi hơn Xưng hô vai vế trong gia đình Cách gọi Ông nội, ông ngoại Tổ phụ, thái gia gia, ngoại côngBà nội, bà ngoại Tổ mẫu, bà bàCha Phụ thân, gia giaMẹ Mẫu thânCon Hài nhiBác trai Bá phụBác gái Bá mẫuChú Thúc phụ, thúc thúcThím Thúc mẫu, đại thẩm, thẩm thẩm, thúc nươngCô Cô côCậu Cửu cửuMợ Cửu nương, cửu mẫuDì DìCháu Điệt, điệt nhi, tiểu điệtVợ Phu nhân, Hiền thê, Nương tử, Ái thê, NàngChồng Lang quân, Phu quân, Phu lang, Tướng công, ChàngCha, mẹ chồng Trượng phụ, trượng mẫuCha, mẹ vợ Nhạc phụ, nhạc mẫuAnh rể Tỷ phu, Tỷ trượngEm rể Muội phu, Muội trượngCon rể Tế, hiền tế, tiểu tế – thân mậtChị dâu Tẩu tử, Tẩu tẩu, Đại tẩu, Nhị tẩu..Em dâu Đệ phụ, Đệ tứcCha mẹ gọi con cái Hài tử, Hài nhi, Tên + nhiVợ chồng người khác Hiền khang lệ – lịch sựAnh chị em họ ngoại gần Biểu ca, biểu muội,..Anh chị em họ nội gần Thế ca, thế muội…Anh chị em họ xa Đường huynh, đường tỷ,..Quan hệ kết nghĩa Nghĩa đệ, hiền đệ Nói chuyện mà nhắc đến người thân trong gia đình Cha Gia phụMẹ Gia mẫuAnh trai Huynh, đại ca, ca ca, gia huynh, tệ huynhEm trai Đệ, nhị đệ, tiểu đệ, gia đệ, xá đệ, ngu đệChị gái Gia tỷ, tỷ tỷEm gái Gia muội, muội muộiÔng nội, Ông ngoại Gia tổ phụBà Nội, Bà Ngoại Gia tổ mẫuVợ Tệ nội, Tiện nộiChồng Trượng phuCon Tệ nhi, Ấu nhi Xưng hô vai vế trong giang hồ Nữ trẻ tuổi Đối với con gái nhà giàu có danh tiếng thì được gọi là tiểu thư hoặc là cô nươngLối xưng Bản cô nương hoặc là “ta” – thể hiện tính tự cao; Tiểu nữ thể hiện tính khiêm tốn Nam trẻ tuổi Công tử, thiếu hiệp, tiên sinh, các hạ, huynh đệ/huynh xưng Tại hạ, vãn bối/hậu bối/tiểu bối hoặc là “ta”. Nam/nữ cao tuổi Đại hiệp/lão hiệp, tiền bốiLối xưng lão, mỗ, ta,… Ngôi xưng tại hạ – các hạ là cách xưng hô trung tính giống như tôi – anh ở trong ngôn ngữ hiện đại. Còn ngôi xưng vãn bối – tiền bối là cách xưng hô giữa người hơn tuổi – người nhỏ tuổi. Còn khi tức giận hay thù ghét với một ai đó thì thường sử dụng danh xưng “ta – ngươi”. Còn khi chửi mắng một ai đó thì thường sử dụng danh xưng tiểu tặc, lão tặc, tặc tử, a đầu,… Với những thông tin đã được chia sẻ ở trên, hy vọng rằng bạn đã biết được Sư Tôn là gì? Cũng như biết thêm nhiều cách xưng trong văn hóa phim ảnh cổ trang của Trung Quốc. Nếu như bạn còn có điều gì cần hỏi, hãy để lại bình luận ở dưới bài viết. Ingoa sẽ nhanh chóng đưa ra câu trả lời sớm nhất có thể. Chắc hẳn bạn đã nghe nhiều về câu nói Việt Nam chúng ta có rất nhiều truyền thống quý báu cần được gìn giữ và truyền nối cho các thế hệ sau. Khi ta còn ngồi trên ghế nhà trường, đó là những bài học chỉ mang tính lý thuyết. Song khi ta lớn và đối diện với cuộc sống hàng ngày, ta mới thấm được những giá trị nhân văn mà nó đem đến. Có thể kể ra rất nhiều như uống nước nhớ nguồn, lá lành đùm lá rách,… Tất cả đều hướng ta đến những đều tốt đẹp và có ích cho xã hội. Sau đây The Coth sẽ cùng bạn tìm hiểu xem tôn sư trọng đạo là gì? Và xem xét qua các biểu hiện của truyền thống này nhé! Tôn là tôn thờ/ tôn trọng Sư là thầy/ người dạy dỗ ta Trọng là xem trọng Đạo là đạo lý/ đạo đức Vậy tách nghĩa từng từ, ta có tôn sư trọng đạo nghĩa là tôn trọng và biết ơn người đã dạy dỗ ta nên người. Họ đã cất công truyền đạt cho ta những đạo lý, kiến thức bổ ích và xứng đáng được gọi là thầy. Ngoài tôn sư trọng đạo kể trên, để nói về tình nghĩa thầy trò thì ca dao tục ngữ Việt Nam còn có vô vàn câu nói khác như “Không thầy đố mày làm nên”, “Muốn sang sông thì bắc Cầu kiểu – Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy” , “ăn vóc, học hay”, … Dù có cách ẩn dụ và biểu đạt khác nhau, song công ơn của thầy/ cô là không thể chối cãi. Đây chính là 1 truyền thống tốt đẹp, 1 yếu tố làm nên 1 xã hội nghĩa tình. II. Nguồn gốc của tôn sư trọng đạo Đây là 1 tư tưởng bắt nguồn từ Nho giáo, bởi đạo Khổng đặc biệt đề cao việc học hành và vai trò của người thầy. Người thầy chính xác là đại diện cho những gì cao quý và tôn kính nhất. Cùng với quân vua và phụ cha, sư thầy là quan niệm mà Khổng Tử đưa ra từ năm trước. Có thể thấy công ơn của người thầy còn được xếp trên phụ là cha. Vậy mới nói mối quan hệ thầy trò là một trường đạo đức được xem trọng nhất xã hội phong kiến. Ông cha ta đã tiếp thu tư tưởng này trên tinh thần thiết thực và linh hoạt nhất. Lược bớt các nghi lễ rườm rà, khắc khe và chỉ chú trọng đến nội dung của nó. Theo thời gian, tôn sư trọng đạo đã trở thành một truyền thông văn hóa quý giá của dân tộc ta. Nguồn gốc của tôn sư trọng đạo III. Biểu hiện của tôn sư trọng đạo là gì? Tôn sư trọng đạo vừa là biểu hiện qua lời nói và cũng qua hành động. Không cần những “đao to búa lớn”, mà đó có thể là những gì rất giản dị, đời thường. Chỉ cần trong tâm chúng ta luôn nhớ đến và biết ơn thầy/ cô, đó cũng chính là biểu hiện của tôn sư trọng đạo. Sau đây, The Coth sẽ cùng bạn điểm qua 3 biểu hiện rõ nhất của tôn sư trọng đạo THE COTH - Top sản phẩm bán chạy -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL Học trò luôn kính mến thầy cô Có rất nhiều biểu hiện của 1 người biết tôn sư trọng đạo. Song rõ ràng nhất chính là hành động tôn kính và cảm mến của học trò đối với giáo viên. Những cô cậu lễ phép, vâng lời và tôn trọng những bài giảng, những góp ý của giáo viên,… Chẳng hạn, bạn tập trung nghe giảng thay vì ăn vụng hay nói chuyện riêng. Bạn gặp thầy cô ở bất cứ đâu cũng lễ phép cúi chào chứ không làm lơ. Hay bạn sẽ ghi nhớ những góp ý của thầy/ cô và chỉnh sửa thay vì sinh hận mà nói xấu thầy/ cô. Bởi đâu có thầy/ cô nào muốn mình phải dành thời gian mắng vốn với phụ huynh. 20/11 hàng năm là ngày tri ân công ơn của các thầy cô Sự quan tâm, san sẻ của các bậc phụ huynh dành cho thầy/ cô Ngày nay, ta bắt gặp rất nhiều trường hợp các thầy cô bị lên án trên mxh vì đánh học sinh. Các bậc phụ huynh ở nhà chỉ cần nghe con trẻ mách là khi đi học bị thầy/cô mắng hay đánh là liền khiến mọi chuyện trở nên ầm ĩ. Họ sẽ báo lên hiệu trưởng đòi giáo viên xin lỗi con mình. Thậm chí là đòi đánh hay đuổi việc thầy/ cô. Nếu chăm đọc tin tức, bạn sẽ dễ dàng bắt gặp những tiêu đề như “Cô giáo nhảy lầu sau khi bị phụ huynh phản ảnh đánh học sinh?” hay “Cô giáo quỳ xin lỗi học sinh ở Long An”,… Có thể thấy các bậc phụ huynh vì quá cưng chiều và yêu thương con nên không muốn con mình nhận được sự dạy dỗ bằng cách hình thức phạt truyền thống. Thậm chi dù là rọt voi nhỏ/ đòn thước kẻ vào tay cũng không được. Các vị phụ huynh này vì quá yêu con mà không biết tôn sư trọng đạo là gì. Thay vào đó, họ nên thông cảm và san sẻ áp lực dạy dỗ nhiều đứa trẻ trong một lớp. Bởi lẽ đâu phải đứa trẻ nào cũng chăm ngoan và chịu nghe lời. Nhiều trường hợp cá biệt phải cho roi cho vọt mới là thương yêu chúng. Phụ huynh cũng có thể gửi lời cảm ơn của mình đến quý thầy cô Sự quan tâm của Nhà nước, xã hội đối với giáo viên Tôn sư trọng đạo còn cần được biểu hiện thông qua nhà nước và xã hội. Cụ thể, nhà nước sẽ luôn có các chính sách hỗ trợ cho đời sống của các giáo viên. Chẳng hạn như giúp họ vay vốn ngân hàng, tặng nhu yếu phẩm định kì. Các chính sách lương bổng/ bảo hiểm phù hợp và linh hoạt. Ngoài ra, nhà nước cũng nên có nhiều những chương trình bổ sung tinh thần cho các giáo viên. Thưởng theo các thành tích thi đua và có những buổi lễ tuyên dương trang trọng. Các hoạt động giáo dục và hệ thống trường lớp cũng được triển khai tích cực hơn. Hỗ trợ cơ sở vật chất thiết bị dạy học hiệu quả cho họ. Nghe có vẻ vật chất nhưng lại không hề tốn kém mà còn rất ý nghĩa với các nhà giáo. Nhà nước cũng rất quan tâm đến vấn đề giáo dục IV. Kết luận Như vậy, ta đã cùng tìm hiểu xem tôn sư trọng đạo là gì? Và biết được những biểu hiện của truyền thống văn hóa cao đẹp này. The Coth hy vọng, chúng ta sẽ luôn rèn luyện những đức tính tốt và gìn giữ truyền thống này. Hãy trân trọng những người thầy đã dạy dỗ ta nên người và ghi nhớ công ơn của họ. Bởi tình thầy trò là điều không thể thiếu trong hành trang tinh thần của mỗi con người. Xem thêm For your information là gì? Định nghĩa và Ví dụ? THE COTH - Top sản phẩm bán chạy Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Tác phẩm Sư tôn có bệnh nhẹ Tác giả Phù Sinh Giai Vị Tẫn Review Hyukie Lee Thể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Tu chân , Trọng sinh , Niên hạ , Xuyên thư , Sinh con , Gương vỡ lại lành , Chủ thụ , Sư đồ , 1v1 Hắn đột nhiên thực sợ hãi, hắn ôm Thiên Hề, ý đồ đem chính mình nhiệt độ cơ thể truyền cho hắn, tựa hồ như vậy liền có thể cứu hắn mệnh giống bậc phân chia trong giới tu chân Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Xuất Khiếu, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Tiên Nhân, Chân Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Tiên Đế, Tiên Tôn, Hóa Thần, Chân Thần, Thiên Thần, Thần Quân, Thần dài 202 CV + 1 NT Kia đệ tử chết kia hội, Cẩm Điệp chưa bao giờ từng có bất luận cái gì động tác cùng ngôn ngữ. Kỹ năng Nấu ăn siêu dở. “Dù sao ngươi lập tức chính là người chết rồi, nói cho ngươi cũng không sao, ta kêu Cẩm Điệp, tới giết ngươi……” Nàng nói vân đạm phong khinh, tay phải hơi rũ, đem kia dù thu dài Yêu thú khế ước Huyễn Tuyết Thú – Tên họ Tuyết Nhiễm – Giống loài Chó sói – Tính cách Thanh lãnh không dính bụi trần Thật ra là ẻm bị điênNguồn Tấn Giang “Ngươi…… Làm?” Này cháo có cổ hình dung không ra hương vị, có chút đốt trọi hồ vị hơn nữa cá hầm cải chua chua cay vị đan chéo ở bên nhau, liền biến thành một cổ tử kỳ quái hương vị. Thiên Hề không đem mới vừa ăn vào đi kia miệng phun ra tới, đã là không dễ. Xem ra hắn hai cái đồ nhi, đều không phải nấu cơm liêu.” “Tiêu Tử Khâm luôn là như vậy, mỗi lần ở đã làm sai chuyện mới biết được xin lỗi, hy vọng bị tha thứ, lại chưa từng nghĩ tới, muốn như thế nào khắc chế chính mình, làm chính mình không hề phạm sai lầm.”Điểm tích lũy 104,850,200Điểm tích lũy 104,850,200 “Dù sao ngươi lập tức chính là người chết rồi, nói cho ngươi cũng không sao, ta kêu Cẩm Điệp, tới giết ngươi……” Nàng nói vân đạm phong khinh, tay phải hơi rũ, đem kia dù thu hồi. Hắn ở vân trung xuyên qua, trên đường, Thiên Hề có tỉnh lại quá. Vừa thấy ở trời cao phía trên, lại hôn mê qua đi. Lúc này, Tiêu Tử Khâm mới biết được, hắn Thiên Hề, hắn sư tôn, khủng cao.” Chấm điểm 8/10Chỉ là trong lòng ngực người lại là nghe không thấy hắn nói.— Trích chương 100 Nam Túc không có phụ thân —Nhân vật chính Mộ Thiên Hề, Tiêu Tử Khâm Khi đồ đệ luyện kiếm, y đưa kiếm phổ. Đồ đệ không có vũ khí, y cùng đồ đệ đi tìm Thần Khí. Đồ đệ thích sư tỷ, y liền… có thể, y đi hỏi ý của đại đồ đệ. Nhìn trên tình tỷ đệ của các đồ đệ, y liền thúc đẩy mối lương duyên này. ““Ngươi tỉnh tỉnh! Nói cho ta, cái này, ngươi từ đâu tới đây?” Hắn giống như điên rồi giống nhau loạng choạng hắn, chỉ là người nọ đã là nghe không tiến hắn chỉ từ phiến ngữ, hơi hơi ngẩng đầu, trong mắt không hề tiêu cự. — Trích chương 122 Tam pháp đồng tu —CP Trọng sinh hắc hóa đồ đệ công X Xuyên qua thanh lãnh sư tôn thụ. Đề cử cho bạn nào đang tìm một bộ máu chó, công chính trẻ trâu, ngược thụ tơi tả. Mặc Tần Phong khiếp sợ, hắn Thần Khí, khi nào tới rồi đối phương trong tay? Đối phương tu vi sâu không lường được, đều không phải là hắn có thể đối phó. Hắn tâm sinh nhút nhát, chỉ phải sau này lui, thẳng đến thối lui đến góc tường, lui không thể lui.— Trích chương 32 Công chúa —Nhân vật phụ Cẩm Điệp, Mặc Tần Phong Độ dài 202 CV + 1 PN Này đại khái là Tiêu Tử Khâm đời này ăn qua nhất ngạnh màn thầu, hắn trước nay không nghĩ tới, có người có thể đem màn thầu làm được giống cái khối băng như vậy ngạnh, cắn lên còn giòn, hơn nữa này màn thầu thật sự không có phóng kỳ quái đồ vật sao? Như thế nào chua ngọt đắng cay hàm mọi thứ đều toàn? Này cùng ngày thường sư tỷ cho hắn làm cơm so sánh với, quả thực khác nhau như trời với đất. Hắn cái này màn thầu có thể nói là ăn phi thường khó chịu, nhưng sư tỷ liền ở trước mặt hắn, hắn lại không thể vẫn, đành phải căng da đầu ăn xong đi. Chỉ là ăn đến có chút cấp, thiếu chút nữa cấp nghẹn tới rồi. Tiêu Tử Khâm lúc này mới quay đầu, nhìn thẳng vào Tiêu Cầm.” Hắn đột nhiên thực sợ hãi, hắn ôm Thiên Hề, ý đồ đem chính mình nhiệt độ cơ thể truyền cho hắn, tựa hồ như vậy liền có thể cứu hắn mệnh giống Tử Khâm vẫn chưa quay đầu, nhưng tay lại tiếp nhận Tiêu Cầm trên tay đưa qua đồ ăn. Sư tỷ làm đồ ăn, hắn là từ nhỏ ăn đến đại, tự nhiên là sẽ không nghi ngờ trù nghệ của trạng Đã có edit / dịch Thiên Hề nằm trên mặt đất, khuôn mặt không chút cảm xúc, mãi hồi lâu cũng không nhúc nhích động đậy. Không trung đen sẫm thăm thẳm tựa như tâm cảnh của hắn ngay giờ phút này, không một nguồn sáng. “Thiên Hề lại liếc kia cháo liếc mắt một cái, đang muốn đem cự tuyệt chi nói xuất khẩu tới là lúc, lại thấy Tiêu Tử Khâm chính vẻ mặt chờ mong nhìn chính mình. Hắn có chút không đành lòng, chỉ phải đem kia cháo bưng lên, múc một muỗng để vào trong miệng. Đó là một cái màn thầu, xem tướng thực sự không tốt, cùng phía trước sư tỷ cho hắn làm đồ ăn sáng so sánh với, kém quá xa. Bất quá sư tỷ nấu cơm, luôn luôn hương vị không tồi, hắn cũng không nghĩ nhiều, một ngụm liền cắn đi vật chính Link edit Thiên Hề nằm trên mặt đất, khuôn mặt không chút cảm xúc, mãi hồi lâu cũng không nhúc nhích động đậy. Không trung đen sẫm thăm thẳm tựa như tâm cảnh của hắn ngay giờ phút này, không một nguồn sáng. — Trích chương 32 Công chúa — Nguồn Tấn Giang Nhân vật phụ Link CV Tên kia đệ tử sợ tới mức tè ra quần, run run rẩy rẩy đã mở miệng. — Trích chương 53 Chỉ mới bắt đầu — Tần Mặc Phong từ đầu chí cuối, liền giãy giụa đều làm không được, hai bên thực lực cách xa quá Mặc Phong đại kinh thất sắc, vội tưởng gọi ra bản thân Thần Khí, chính là hắn lại như thế nào tụ linh, kia Thần Khí cũng gọi không mở mắt ra, y phát hiện mình đã trở thành vị tiên chủ Phượng Hề Tiên Quân đầu tiên trong giới tu luyện. Tất cả mọi người ở đây đều tôn sùng và sợ hãi y, nhưng tiểu đồ đệ của y luôn làm ra vẻ như có thù oán với y,.Giới thiệu Đánh giá Ước mơ Trở thành một vị giáo viên tốt. Ước mơ lớn nhất của Thiên Hề trong cuộc đời này là trở thành một giáo viên tốt, nhưng y đã bị một chiếc xe tông ngay khi bắt đầu đi làm. Cấp bậc phân chia trong giới tu chân Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Xuất Khiếu, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Tiên Nhân, Chân Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Tiên Đế, Tiên Tôn, Hóa Thần, Chân Thần, Thiên Thần, Thần Quân, Thần Tôn. Khi mở mắt ra, y phát hiện mình đã trở thành vị tiên chủ Phượng Hề Tiên Quân đầu tiên trong giới tu luyện. Tất cả mọi người ở đây đều tôn sùng và sợ hãi y, nhưng tiểu đồ đệ của y luôn làm ra vẻ như có thù oán với y,. Link edit “Thiên Hề lại liếc kia cháo liếc mắt một cái, đang muốn đem cự tuyệt chi nói xuất khẩu tới là lúc, lại thấy Tiêu Tử Khâm chính vẻ mặt chờ mong nhìn chính mình. Hắn có chút không đành lòng, chỉ phải đem kia cháo bưng lên, múc một muỗng để vào trong miệng. Tiểu đồ đệ từ nhỏ đã có tài, làm việc rất chăm chỉ, đối với sư huynh đệ có quan hệ rất tốt , nhưng lại sinh ra địch ý đối với y. Nữ tử đề ra làn váy, từng bước một bước lên bậc thang, đi đến bên cạnh hắn. Tuân theo nguyên tắc để trở thành một người thầy tốt, nên dù cho bị cự tuyệt nhiều lần, Thiên Hề vẫn thực hiện nghĩa vụ của một người thầy. Phi cơ gặp đại khí lưu, sau đó gặp nạn. Nhưng mà, Thiên Hề cha mẹ liền tại đây giá phi cơ, đi theo phi cơ cùng nhau rơi vào vô tận hải dương trung. “Ở Thiên Hề xem ra, Tiêu Tử Khâm liền giống như một cái trĩ nhi giống nhau. Chỉ biết đòi lấy, mặc dù biết là sai rồi, cũng không hiểu đến như thế nào đi đền bù sai lầm, mà là một loại vân đạm phong khinh thái độ, chỉ có một câu, ngươi có thể hay không tha thứ ta? Lần trước kỳ lân sự là như thế, lần này cũng là như thế. Chỉ là trên đời này, vốn là ai cũng không nợ ai, cũng không phải ngươi đã làm sai chuyện, người khác liền nhất định phải đại phát từ bi tha thứ ngươi. Thiên Hề tự nhận mặc dù là chính mình thiếu hắn, bị hắn nhục nhã ngần ấy năm, mệnh cũng đã cho hắn, đã sớm nên trả hết.” Khi đồ đệ luyện kiếm, y đưa kiếm phổ. Đồ đệ không có vũ khí, y cùng đồ đệ đi tìm Thần Khí. Đồ đệ thích sư tỷ, y liền… có thể, y đi hỏi ý của đại đồ đệ. Nhìn trên tình tỷ đệ của các đồ đệ, y liền thúc đẩy mối lương duyên này. — Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú — Hắn đột nhiên thực sợ hãi, hắn ôm Thiên Hề, ý đồ đem chính mình nhiệt độ cơ thể truyền cho hắn, tựa hồ như vậy liền có thể cứu hắn mệnh giống nhau. Vốn tưởng rằng đó là một đôi do trời đất tạo nên, nào ngờ vào đêm tân hôn đồ đệ lại bỏ tân nương, đường cũng chưa kịp bái đã chạy đến chỗ của y… Thiên Hề tưởng, hắn đại khái là gặp trong truyền thuyết yêu thú huyễn tuyết thú. Nhìn đến trước mắt phi cơ, hắn đại khái cũng đoán được mặt sau sắp sửa phát sinh sự tình. Về nhân vật đồ đệ Tiêu Tử Khâm Đồ đệ Sư tôn, ta không thích sư tỷ, ta chỉ thích ngươi. “Tần Mặc Phong lúc này mới thấy rõ trước mắt người, cô nương này lớn lên cực mỹ. Nàng một thân hồng y, tay cầm hồng dù, kia muôn vàn tóc đen chỉ dùng một cây màu đỏ dây cột tóc tùy ý cột vào sau đầu, lược thi phấn trang, giữa trán có một cái kỳ quái ấn ký, ý cười doanh doanh. Thiên Hề Có gì từ từ nói, trước tiên buông ta ra, được không? Hình ảnh ấn tượng nhất của sư tôn đối với mình — Không phải văn tu chân truyền thống!!!! Chấm điểm 8/10 Tiêu Tử Khâm kiếp trước yêu sư tôn của mình, bị giam cầm trong lồng suốt mười năm, sau đó bị một thanh kiếm đâm xuyên qua người và chết một cách thê thảm. “Môn chủ là ở tìm cái này sao?” Nàng ngước mắt, khiêu khích dường như đối Tần Mặc Phong nhướng mày. Khi trọng sinh trở về, Tiêu Tử Khâm quyết định đòi lại gấp mười lần, trăm lần những nối đau hắn phải chịu ở kiếp trước. Kiếp này hắn khinh nhục y, trả thù y một cách tàn nhẫn nhất. + Đánh nhau nghiêm túc, bem trận nào căng thẳng trận đó chứ không lấy các lý do lý trấu khác qua loa cho xong. Cuối cùng lại phát hiện trong thân xác đó đã sớm đổi người, người này chính là người hắn nắm trong lòng bàn tay, sủng ái ngày ngày ngàn năm trước … Về nhân vật sư tôn Thiên Hề Tật xấu Thích khóc, hở cái là khóc. Tiêu Tử Khâm Sư tôn, ta sai rồi. Đừng tức giận, cẩn thận động thai khí. Nàng rõ ràng là đứng ở trong màn mưa, cũng chưa khai kết giới, kia vũ lại chưa từng rơi xuống nước nửa giọt ở trên người nàng.” Ẩm thực Không thích vị chua. Sư tôn Cút. Nhân vật phụ Cẩm Điệp, Mặc Tần Phong Tiêu Tử Khâm vẫn chưa quay đầu, nhưng tay lại tiếp nhận Tiêu Cầm trên tay đưa qua đồ ăn. Sư tỷ làm đồ ăn, hắn là từ nhỏ ăn đến đại, tự nhiên là sẽ không nghi ngờ trù nghệ của hắn. Mục Thiên Hề sắp chết, hắn hận nhất người sắp chết. Chính là hắn cũng không vui vẻ, hắn đau lòng, giống như bị chọc thủng giống nhau đau đớn. Hắn rõ ràng chưa từng bị thương, lại giác trong cổ họng tanh ngọt, lại là nhổ ra một mồm to huyết tắt một câu Sư tôn là mệnh của ta, ta là kiếp trong mệnh của sư tôn. Cẩm Điệp buông ra Tần Mặc Phong hầu, từ trong lòng lấy ra một khối khăn tay tới, lại tiểu tâm cẩn thận đem nó để vào trong lòng ngực, đi đến trong màn mưa, duỗi tay tiếp nhận kia rơi xuống vũ, giống ngại dơ dường như, rửa rửa tay. “Thiên Hề ở hiện thế là lúc nhất không mừng toan vị, này sẽ Tiêu Tử Khâm lại đem kia cá đặt ở hắn trong chén, hắn trong lòng bất đắc dĩ, lại cũng vẫn là động chiếc đũa. Bong bóng cá thịt non mịn mượt mà, hương vị cũng là chua cay ngon miệng, hương vị xác thật có thể đương nhất tuyệt. Chỉ là Thiên Hề không mừng toan vị, đối này đồ ăn cũng không chút nào hứng thú, nhưng xem Tiêu Tử Khâm vẻ mặt chờ mong nhìn hắn, hắn vẫn là hơi hơi gật gật đầu.” — Trích chương 53 Chỉ mới bắt đầu —“Ta còn tưởng rằng từ đâu ra con kiến đâu? Nguyên lai còn có một con con rệp chưa chết.”Ước mơ lớn nhất của Thiên Hề trong cuộc đời này là trở thành một giáo viên tốt, nhưng y đã bị một chiếc xe tông ngay khi bắt đầu đi cảnh — Trích chương 32 Công chúa — Truyện có Lục giới bao gồm thần, tiên, yêu, ma, quỷ, người. Thần là cấp bậc cao nhất, truyện chỉ có duy nhất hai thần, nhưng là ai thì không tiết lộ. Về nhân vật sư tỷ Tiêu Cầm “Ta còn tưởng rằng từ đâu ra con kiến đâu? Nguyên lai còn có một con con rệp chưa chết.” Cấp bậc phân chia trong giới tu chân Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Xuất Khiếu, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Tiên Nhân, Chân Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Tiên Đế, Tiên Tôn, Hóa Thần, Chân Thần, Thiên Thần, Thần Quân, Thần Tôn. “Đây là ta ra cửa trước làm tốt, ngươi nếm thử xem.” Không phải văn tu chân truyền thống!!!! Tiêu Tử Khâm kiếp trước yêu sư tôn của mình, bị giam cầm trong lồng suốt mười năm, sau đó bị một thanh kiếm đâm xuyên qua người và chết một cách thê thảm. “Lúc trước Tiêu Tử Khâm luôn nghĩ Thiên Hề có lỗi với hắn, nhưng mãi đến sau này hắn mới biết, sư tôn là mệnh của hắn, mà hắn cũng là mệnh kiếp của y.” Độ dài 202 CV + 1 PNVề nhân vật sư tôn Thiên Hề Tính cách Ngoài lạnh trong nóng, gặp phải chuyện gì cũng im im không nói. Lý do vì sao Thiên Hề hình thành tính cách như vậy mời đọc một đoạn dưới đây “Ngươi lên, ta còn có chuyện phải đối ngươi nói, ngươi không thể cứ như vậy rời đi! Ta nói cho ngươi, ta hận ngươi, không có trải qua ta cho phép, ngươi không chuẩn chết!” Hắn giống như phát điên giống nhau đối với một khối đã là làm lạnh thi thể rít gào, hắn hy vọng hắn có thể đứng lên. Sau đó giống như phía trước giống nhau, dùng lạnh băng ánh mắt nhìn hắn, sau đó đối hắn nói “Ngươi có thể thử xem.” “Thế nào ăn ngon không? Đây chính là ta sáng sớm từ tường hòa lâu mua tới cá hầm cải chua làm.” Tiêu Tử Khâm hứng thú bừng bừng nhìn mộ Thiên Hề, đầy mặt đều là chờ mong chi ý. “Thiên Hề ở hiện thế là lúc nhất không mừng toan vị, này sẽ Tiêu Tử Khâm lại đem kia cá đặt ở hắn trong chén, hắn trong lòng bất đắc dĩ, lại cũng vẫn là động chiếc đũa. Bong bóng cá thịt non mịn mượt mà, hương vị cũng là chua cay ngon miệng, hương vị xác thật có thể đương nhất tuyệt. Chỉ là Thiên Hề không mừng toan vị, đối này đồ ăn cũng không chút nào hứng thú, nhưng xem Tiêu Tử Khâm vẻ mặt chờ mong nhìn hắn, hắn vẫn là hơi hơi gật gật đầu.”Chính là thiên không bằng người nguyện, mặc kệ hắn cỡ nào không hy vọng mộ Thiên Hề chết đi, mộ Thiên Hề vẫn là đã chết. Hắn thi thể, ở hắn trong lòng ngực dần dần làm lạnh, dần dần biến giá“Hắn nhớ rõ đã từng có một quyển sách cổ thượng có ghi lại, trên đời này có một loại yêu thú, tên là huyễn tuyết thú, hắn có thể nhìn thấu người đáy lòng, sau đó đem người nọ đáy lòng oán hận, sợ hãi, dục vọng cùng tình cảm hóa thành ảo cảnh triển lãm cho người ta xem, từ đáy lòng đánh bại địch nhân. Thiên Hề tưởng, hắn đại khái là gặp trong truyền thuyết yêu thú huyễn tuyết thú. Nhìn đến trước mắt phi cơ, hắn đại khái cũng đoán được mặt sau sắp sửa phát sinh sự tình. Nàng rõ ràng là đứng ở trong màn mưa, cũng chưa khai kết giới, kia vũ lại chưa từng rơi xuống nước nửa giọt ở trên người nàng.”“Ngươi…… Làm?” Này cháo có cổ hình dung không ra hương vị, có chút đốt trọi hồ vị hơn nữa cá hầm cải chua chua cay vị đan chéo ở bên nhau, liền biến thành một cổ tử kỳ quái hương vị. Thiên Hề không đem mới vừa ăn vào đi kia miệng phun ra tới, đã là không dễ. Xem ra hắn hai cái đồ nhi, đều không phải nấu cơm liêu.”— Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú —“Hắn vươn móng vuốt, đem Thiên Hề trên người dây thừng cắt rớt, theo sau đem hắn chở đến trên lưng. Đang muốn hướng lên trời thượng bay đi là lúc, liền thấy cái kia đối hắn thi Hình người, giờ phút này chính sợ tới mức ném tới trên mặt đất, run bần Mặc Phong đại kinh thất sắc, vội tưởng gọi ra bản thân Thần Khí, chính là hắn lại như thế nào tụ linh, kia Thần Khí cũng gọi không Hề tưởng, hắn đại khái là gặp trong truyền thuyết yêu thú huyễn tuyết thú. Nhìn đến trước mắt phi cơ, hắn đại khái cũng đoán được mặt sau sắp sửa phát sinh sự tình. Hắn ở vân trung xuyên qua, trên đường, Thiên Hề có tỉnh lại quá. Vừa thấy ở trời cao phía trên, lại hôn mê qua đi. Lúc này, Tiêu Tử Khâm mới biết được, hắn Thiên Hề, hắn sư tôn, khủng cao.” Bí mật ít khi nhắc tới S ợ đ ộ c a o ! ! ! + Tửu lượng dở tệ!!! Vốn tưởng rằng đó là một đôi do trời đất tạo nên, nào ngờ vào đêm tân hôn đồ đệ lại bỏ tân nương, đường cũng chưa kịp bái đã chạy đến chỗ của y…— Trích chương 122 Tam pháp đồng tu —“Môn chủ là ở tìm cái này sao?” Nàng ngước mắt, khiêu khích dường như đối Tần Mặc Phong nhướng cơ gặp đại khí lưu, sau đó gặp nạn. Nhưng mà, Thiên Hề cha mẹ liền tại đây giá phi cơ, đi theo phi cơ cùng nhau rơi vào vô tận hải dương trung. Tiêu Tử Khâm Sư tôn, ta sai rồi. Đừng tức giận, cẩn thận động thai khí. Lời này vừa ra, kia minh đệ tử đốn giác trái tim giống như bị người ninh giống nhau, nó kịch liệt nhảy lên, càng nhảy càng nhanh, dần dần, thong thả xuống dưới, cho đến đình chỉ, kia đệ tử liền trợn trắng mắt, lại không một tiếng cộngNhân vật phụ Cẩm Điệp, Mặc Tần PhongNữ tử đề ra làn váy, từng bước một bước lên bậc thang, đi đến bên cạnh đây hắn từ một người người hâm mộ tiểu thiếu gia, biến thành một cô nhi. Mất cha mẹ che chở, lại không có gia gia nãi nãi yêu thương hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thúc thúc thẩm thẩm tưởng hết mọi thứ biện pháp nuốt lấy nhà bọn họ công ty, sau đó đem hắn đuổi ra gia môn. “Mộ Thiên Hề, ngươi tỉnh tỉnh, ngươi thiếu ta, ngươi cho rằng ngươi đã chết liền có thể trả hết sao? Ta nói cho ngươi không có khả năng, ngươi thiếu ta, ngươi đời này đều còn không rõ. Ngươi tỉnh tỉnh, đừng giả chết, ngươi lên chúng ta lại quyết thắng bại, vừa mới kia một hồi hợp không tính.” Khóe mắt tựa hồ có rơi lệ ra, nhưng là hắn không chút nào để ý, vẫn là cố chấp loạng choạng trong lòng ngực thi thể, ý đồ đem hắn đánh thức. Tính cách Dễ yêu dễ giận, nóng nảy hấp tấp, lúc quýnh quáng lên thì thường không làm được chuyện gì thành công. Nói chung là như một đứa trẻ trâu chưa lớn.“Môn, môn chủ…… Phái trung các sư huynh đệ toàn lấy…… Bỏ mình, nàng…… Nàng giết mọi người!”Phi cơ gặp đại khí lưu, sau đó gặp nạn. Nhưng mà, Thiên Hề cha mẹ liền tại đây giá phi cơ, đi theo phi cơ cùng nhau rơi vào vô tận hải dương nhân vật sư tỷ Tiêu CầmTiêu Tử Khâm vẫn chưa quay đầu, nhưng tay lại tiếp nhận Tiêu Cầm trên tay đưa qua đồ ăn. Sư tỷ làm đồ ăn, hắn là từ nhỏ ăn đến đại, tự nhiên là sẽ không nghi ngờ trù nghệ của quá nửa tháng công phu, hắn liền từ thiên đường ngã vào địa ngục. Ở bên ngoài bị khi dễ hắn không dám khóc, bởi vì không có người sẽ để ý một cái tiểu khất cái có thể hay không đau. Bị người khác nhục mạ hắn cũng không dám mắng trở về, bởi vì mắng trở về lúc sau liền trốn bất quá một đốn đòn hiểm. Hắn bắt đầu tự bế, bắt đầu không tin bất luận kẻ nào, thế cho nên sau lại dưỡng thành một cái không thích nói chuyện, thích đem sở hữu sự đều giấu ở trong lòng tính cách. Mặc dù là đau, cũng sẽ không khóc sẽ không kêu.” Nữ tử đề ra làn váy, từng bước một bước lên bậc thang, đi đến bên cạnh hắn. Cẩm Điệp trêu đùa nhìn về phía hắn, vươn tay phải, kia chưởng gian liền xuất hiện một phen màu lam đen ở vân trung xuyên qua, trên đường, Thiên Hề có tỉnh lại quá. Vừa thấy ở trời cao phía trên, lại hôn mê qua đi. Lúc này, Tiêu Tử Khâm mới biết được, hắn Thiên Hề, hắn sư tôn, khủng cao.”— Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú — Chỉ là trong lòng ngực người lại là nghe không thấy hắn nói. Vũ khí Thần khí roi dài Phục Linh, Thần khí Lăng Tuyết kiếm. Theo lời tác giả thì sư tôn Thiên Hề đại diện cho tình cảm, đồ đệ Tiêu Tử Khâm là dục vọng, sư tỷ Tiêu Cầm là chấp niệm. Ước mơ Trở thành một vị giáo viên tốt. — Trích chương 122 Tam pháp đồng tu — “Thế nào ăn ngon không? Đây chính là ta sáng sớm từ tường hòa lâu mua tới cá hầm cải chua làm.” Tiêu Tử Khâm hứng thú bừng bừng nhìn mộ Thiên Hề, đầy mặt đều là chờ mong chi ý. Kỹ năng Nấu ăn siêu ngon. Bối cảnh Ẩm thực Không thích vị chua. “Thiên Hề cảm thấy hắn khẳng định là gặp một cái ngốc tử, yêu thú vì cái gì không chịu cùng nhân loại lập khế ước, đó là bởi vì kết khế lúc sau, hắn nhất định phải đến nghe nhân loại nói, bằng không sẽ chịu khế ước sở mang đến phản phệ. Khác yêu thú đều ly nhân loại rất xa, ước gì đem nhân loại bầm thây vạn đoạn, hắn khen ngược, chính mình đưa tới cửa tới……” “Thiên Hề ở hiện thế là lúc nhất không mừng toan vị, này sẽ Tiêu Tử Khâm lại đem kia cá đặt ở hắn trong chén, hắn trong lòng bất đắc dĩ, lại cũng vẫn là động chiếc đũa. Bong bóng cá thịt non mịn mượt mà, hương vị cũng là chua cay ngon miệng, hương vị xác thật có thể đương nhất tuyệt. Chỉ là Thiên Hề không mừng toan vị, đối này đồ ăn cũng không chút nào hứng thú, nhưng xem Tiêu Tử Khâm vẻ mặt chờ mong nhìn hắn, hắn vẫn là hơi hơi gật gật đầu.”“Thiên Hề lại liếc kia cháo liếc mắt một cái, đang muốn đem cự tuyệt chi nói xuất khẩu tới là lúc, lại thấy Tiêu Tử Khâm chính vẻ mặt chờ mong nhìn chính mình. Hắn có chút không đành lòng, chỉ phải đem kia cháo bưng lên, múc một muỗng để vào trong Hề tưởng, hắn đại khái là gặp trong truyền thuyết yêu thú huyễn tuyết thú. Nhìn đến trước mắt phi cơ, hắn đại khái cũng đoán được mặt sau sắp sửa phát sinh sự tình.“Thiên Hề ở hiện thế là lúc nhất không mừng toan vị, này sẽ Tiêu Tử Khâm lại đem kia cá đặt ở hắn trong chén, hắn trong lòng bất đắc dĩ, lại cũng vẫn là động chiếc đũa. Bong bóng cá thịt non mịn mượt mà, hương vị cũng là chua cay ngon miệng, hương vị xác thật có thể đương nhất tuyệt. Chỉ là Thiên Hề không mừng toan vị, đối này đồ ăn cũng không chút nào hứng thú, nhưng xem Tiêu Tử Khâm vẻ mặt chờ mong nhìn hắn, hắn vẫn là hơi hơi gật gật đầu.” Cẩm Điệp còn chưa động thủ, Tần Mặc Phong liền giác từ sở không có cảm giác áp bách, hắn kinh hãi, từng bước một về phía sau thối lui, nhịn không được hét lớn “Người tới, mau tới người, đem cái này điên nữ nhân cho ta kéo đi ra ngoài.” Mặc dù kết truyện HE nhưng theo ý mình thì “gia đình” này vẫn còn khúc mắc không thể gỡ bỏ, vết sẹo một khi đã hình thành thì lâu lắm mới mờ, mối quan hệ giữa Tiêu Tử Khâm và Nam Túc là như vậy đó. Về nhân vật đồ đệ Tiêu Tử KhâmTheo lời tác giả thì sư tôn Thiên Hề đại diện cho tình cảm, đồ đệ Tiêu Tử Khâm là dục vọng, sư tỷ Tiêu Cầm là chấp niệm.— Trích chương 30 Mới ra đời, tự nhiên là muốn sư tôn mang theo — — Trích chương 61 Kiếp phù du môn không có — Yêu thú khế ước Huyễn Tuyết Thú – Tên họ Tuyết Nhiễm – Giống loài Chó sói – Tính cách Thanh lãnh không dính bụi trần Thật ra là ẻm bị điên “Lúc trước Tiêu Tử Khâm luôn nghĩ Thiên Hề có lỗi với hắn, nhưng mãi đến sau này hắn mới biết, sư tôn là mệnh của hắn, mà hắn cũng là mệnh kiếp của y.” Bất quá nửa tháng công phu, hắn liền từ thiên đường ngã vào địa ngục. Ở bên ngoài bị khi dễ hắn không dám khóc, bởi vì không có người sẽ để ý một cái tiểu khất cái có thể hay không đau. Bị người khác nhục mạ hắn cũng không dám mắng trở về, bởi vì mắng trở về lúc sau liền trốn bất quá một đốn đòn hiểm. Hắn bắt đầu tự bế, bắt đầu không tin bất luận kẻ nào, thế cho nên sau lại dưỡng thành một cái không thích nói chuyện, thích đem sở hữu sự đều giấu ở trong lòng tính cách. Mặc dù là đau, cũng sẽ không khóc sẽ không kêu.”“Thiên Hề cảm thấy hắn khẳng định là gặp một cái ngốc tử, yêu thú vì cái gì không chịu cùng nhân loại lập khế ước, đó là bởi vì kết khế lúc sau, hắn nhất định phải đến nghe nhân loại nói, bằng không sẽ chịu khế ước sở mang đến phản phệ. Khác yêu thú đều ly nhân loại rất xa, ước gì đem nhân loại bầm thây vạn đoạn, hắn khen ngược, chính mình đưa tới cửa tới……” Nàng rõ ràng là đứng ở trong màn mưa, cũng chưa khai kết giới, kia vũ lại chưa từng rơi xuống nước nửa giọt ở trên người nàng.” “Đây là ta ra cửa trước làm tốt, ngươi nếm thử xem.”Về nhân vật Tiêu CầmMột số trích đoạn ấn tượng— Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú — Kia đệ tử chết kia hội, Cẩm Điệp chưa bao giờ từng có bất luận cái gì động tác cùng ngôn ngữ. “Ngươi…… Làm?” Này cháo có cổ hình dung không ra hương vị, có chút đốt trọi hồ vị hơn nữa cá hầm cải chua chua cay vị đan chéo ở bên nhau, liền biến thành một cổ tử kỳ quái hương vị. Thiên Hề không đem mới vừa ăn vào đi kia miệng phun ra tới, đã là không dễ. Xem ra hắn hai cái đồ nhi, đều không phải nấu cơm liêu.” Bí mật ít khi nhắc tới S ợ đ ộ c a o ! ! ! + Tửu lượng dở tệ!!! Thiên Hề Có gì từ từ nói, trước tiên buông ta ra, được không? — Trích chương 100 Nam Túc không có phụ thân —“Thế nào ăn ngon không? Đây chính là ta sáng sớm từ tường hòa lâu mua tới cá hầm cải chua làm.” Tiêu Tử Khâm hứng thú bừng bừng nhìn mộ Thiên Hề, đầy mặt đều là chờ mong chi Tần Phong khiếp sợ, hắn Thần Khí, khi nào tới rồi đối phương trong tay? Đối phương tu vi sâu không lường được, đều không phải là hắn có thể đối phó. Hắn tâm sinh nhút nhát, chỉ phải sau này lui, thẳng đến thối lui đến góc tường, lui không thể lui.“Hôm nay, ngươi khinh hắn là lúc, không phải còn thực kiêu ngạo sao? Sao? Này sẽ biết sợ?” Nhớ tới trước mắt người hôm nay hành động, nàng trong lòng liền một trận tức giận. Nàng khi thân thượng tiền tới, một phen bóp lấy đối phương hầu, hận không thể đem trước mắt người bầm thây vạn đoạn. “Ta liền phải làm cho ngươi gia chủ tử xem, hắn nếu dám làm thủ hạ người động hắn một cây lông tơ, ta liền làm hắn kia ra tay người toàn bộ môn phái đều từ trên đời này biến mất, nhìn xem còn có ai, dám vì hắn làm việc. Dù sao với ta mà nói, giết một người là sát, giết hết người trong thiên hạ cũng là sát. Hắn tưởng dẫn ta ra tới, a…… Ta mặc dù là ra tới, hắn lại…… Có thể làm khó dễ được ta?” Nàng trong tay hơi hơi sử lực, bóp nát đối phương hầu.“Hắn vươn móng vuốt, đem Thiên Hề trên người dây thừng cắt rớt, theo sau đem hắn chở đến trên lưng. Đang muốn hướng lên trời thượng bay đi là lúc, liền thấy cái kia đối hắn thi Hình người, giờ phút này chính sợ tới mức ném tới trên mặt đất, run bần bật. Đánh giá Vốn tưởng rằng đó là một đôi do trời đất tạo nên, nào ngờ vào đêm tân hôn đồ đệ lại bỏ tân nương, đường cũng chưa kịp bái đã chạy đến chỗ của y… “Môn chủ là ở tìm cái này sao?” Nàng ngước mắt, khiêu khích dường như đối Tần Mặc Phong nhướng mày. — Trích chương 61 Kiếp phù du môn không có —Kỹ năng Nấu ăn siêu Điệp còn chưa động thủ, Tần Mặc Phong liền giác từ sở không có cảm giác áp bách, hắn kinh hãi, từng bước một về phía sau thối lui, nhịn không được hét lớn “Người tới, mau tới người, đem cái này điên nữ nhân cho ta kéo đi ra ngoài.”Hắn vươn một trảo, bay thẳng đến người nọ trên mặt tới một móng vuốt. Liền thấy người nọ, từ mặt đến đùi chỗ, xuất hiện một cái thật dài vết máu. Này chỉ là một cái nho nhỏ trừng phạt mà thôi, tương đối với sư tôn đau, ngươi này bất quá là lân mao một góc. Sư tôn Cút. — Trích chương 30 Mới ra đời, tự nhiên là muốn sư tôn mang theo —“Mộ Thiên Hề, ngươi tỉnh tỉnh, ngươi thiếu ta, ngươi cho rằng ngươi đã chết liền có thể trả hết sao? Ta nói cho ngươi không có khả năng, ngươi thiếu ta, ngươi đời này đều còn không rõ. Ngươi tỉnh tỉnh, đừng giả chết, ngươi lên chúng ta lại quyết thắng bại, vừa mới kia một hồi hợp không tính.” Khóe mắt tựa hồ có rơi lệ ra, nhưng là hắn không chút nào để ý, vẫn là cố chấp loạng choạng trong lòng ngực thi thể, ý đồ đem hắn đánh sau hắn liền cõng Thiên Hề, thẳng thoán thượng tận trời. Kỹ năng Nấu ăn siêu dở. Ẩm thực Thích nhất là món cá hầm cải ở vân trung xuyên qua, trên đường, Thiên Hề có tỉnh lại quá. Vừa thấy ở trời cao phía trên, lại hôn mê qua đi. Lúc này, Tiêu Tử Khâm mới biết được, hắn Thiên Hề, hắn sư tôn, khủng cao.” Chỉ là trong lòng ngực người lại là nghe không thấy hắn nói. Thiên Hề Có gì từ từ nói, trước tiên buông ta ra, được không?— Trích chương 116 Long khiếu cửu thiên — Hắn vươn một trảo, bay thẳng đến người nọ trên mặt tới một móng vuốt. Liền thấy người nọ, từ mặt đến đùi chỗ, xuất hiện một cái thật dài vết máu. Này chỉ là một cái nho nhỏ trừng phạt mà thôi, tương đối với sư tôn đau, ngươi này bất quá là lân mao một góc. Hình ảnh ấn tượng nhất của sư tôn đối với mình Cẩm Điệp trêu đùa nhìn về phía hắn, vươn tay phải, kia chưởng gian liền xuất hiện một phen màu lam đen kiếm. Hắn vươn một trảo, bay thẳng đến người nọ trên mặt tới một móng vuốt. Liền thấy người nọ, từ mặt đến đùi chỗ, xuất hiện một cái thật dài vết máu. Này chỉ là một cái nho nhỏ trừng phạt mà thôi, tương đối với sư tôn đau, ngươi này bất quá là lân mao một góc.“Ở Thiên Hề xem ra, Tiêu Tử Khâm liền giống như một cái trĩ nhi giống nhau. Chỉ biết đòi lấy, mặc dù biết là sai rồi, cũng không hiểu đến như thế nào đi đền bù sai lầm, mà là một loại vân đạm phong khinh thái độ, chỉ có một câu, ngươi có thể hay không tha thứ ta? Lần trước kỳ lân sự là như thế, lần này cũng là như thế. Chỉ là trên đời này, vốn là ai cũng không nợ ai, cũng không phải ngươi đã làm sai chuyện, người khác liền nhất định phải đại phát từ bi tha thứ ngươi. Thiên Hề tự nhận mặc dù là chính mình thiếu hắn, bị hắn nhục nhã ngần ấy năm, mệnh cũng đã cho hắn, đã sớm nên trả hết.”— Trích chương 78 Nghịch lân —“Thế nào ăn ngon không? Đây chính là ta sáng sớm từ tường hòa lâu mua tới cá hầm cải chua làm.” Tiêu Tử Khâm hứng thú bừng bừng nhìn mộ Thiên Hề, đầy mặt đều là chờ mong chi Hề nằm trên mặt đất, khuôn mặt không chút cảm xúc, mãi hồi lâu cũng không nhúc nhích động đậy. Không trung đen sẫm tựa như tâm cảnh của hắn ngay giờ phút này, không một nguồn sáng. “Môn chủ là ở tìm cái này sao?” Nàng ngước mắt, khiêu khích dường như đối Tần Mặc Phong nhướng mày.“Ngươi…… Làm?” Này cháo có cổ hình dung không ra hương vị, có chút đốt trọi hồ vị hơn nữa cá hầm cải chua chua cay vị đan chéo ở bên nhau, liền biến thành một cổ tử kỳ quái hương vị. Thiên Hề không đem mới vừa ăn vào đi kia miệng phun ra tới, đã là không dễ. Xem ra hắn hai cái đồ nhi, đều không phải nấu cơm liêu.”Khi trọng sinh trở về, Tiêu Tử Khâm quyết định đòi lại gấp mười lần, trăm lần những nối đau hắn phải chịu ở kiếp trước. Kiếp này hắn khinh nhục y, trả thù y một cách tàn nhẫn Trọng sinh hắc hóa đồ đệ công X Xuyên qua thanh lãnh sư tôn thụ.“Ở Thiên Hề xem ra, Tiêu Tử Khâm liền giống như một cái trĩ nhi giống nhau. Chỉ biết đòi lấy, mặc dù biết là sai rồi, cũng không hiểu đến như thế nào đi đền bù sai lầm, mà là một loại vân đạm phong khinh thái độ, chỉ có một câu, ngươi có thể hay không tha thứ ta? Lần trước kỳ lân sự là như thế, lần này cũng là như thế. Chỉ là trên đời này, vốn là ai cũng không nợ ai, cũng không phải ngươi đã làm sai chuyện, người khác liền nhất định phải đại phát từ bi tha thứ ngươi. Thiên Hề tự nhận mặc dù là chính mình thiếu hắn, bị hắn nhục nhã ngần ấy năm, mệnh cũng đã cho hắn, đã sớm nên trả hết.”— Trích chương 53 Chỉ mới bắt đầu — Từ đây hắn từ một người người hâm mộ tiểu thiếu gia, biến thành một cô nhi. Mất cha mẹ che chở, lại không có gia gia nãi nãi yêu thương hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thúc thúc thẩm thẩm tưởng hết mọi thứ biện pháp nuốt lấy nhà bọn họ công ty, sau đó đem hắn đuổi ra gia môn. Yêu thú khế ước Huyễn Tuyết Thú – Tên họ Tuyết Nhiễm – Giống loài Chó sói – Tính cách Thanh lãnh không dính bụi trần Thật ra là ẻm bị điên Thiên Hề tưởng, hắn đại khái là gặp trong truyền thuyết yêu thú huyễn tuyết thú. Nhìn đến trước mắt phi cơ, hắn đại khái cũng đoán được mặt sau sắp sửa phát sinh sự nhân vật đồ đệ Tiêu Tử Khâm Tính cách Dễ yêu dễ giận, nóng nảy hấp tấp, lúc quýnh quáng lên thì thường không làm được chuyện gì thành công. Nói chung là như một đứa trẻ trâu chưa lớn. — Trích chương 78 Nghịch lân — Từ đây hắn từ một người người hâm mộ tiểu thiếu gia, biến thành một cô nhi. Mất cha mẹ che chở, lại không có gia gia nãi nãi yêu thương hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thúc thúc thẩm thẩm tưởng hết mọi thứ biện pháp nuốt lấy nhà bọn họ công ty, sau đó đem hắn đuổi ra gia môn. Tật xấu Thích khóc, hở cái là khóc. “Hôm nay, ngươi khinh hắn là lúc, không phải còn thực kiêu ngạo sao? Sao? Này sẽ biết sợ?” Nhớ tới trước mắt người hôm nay hành động, nàng trong lòng liền một trận tức giận. Nàng khi thân thượng tiền tới, một phen bóp lấy đối phương hầu, hận không thể đem trước mắt người bầm thây vạn đoạn. “Ta liền phải làm cho ngươi gia chủ tử xem, hắn nếu dám làm thủ hạ người động hắn một cây lông tơ, ta liền làm hắn kia ra tay người toàn bộ môn phái đều từ trên đời này biến mất, nhìn xem còn có ai, dám vì hắn làm việc. Dù sao với ta mà nói, giết một người là sát, giết hết người trong thiên hạ cũng là sát. Hắn tưởng dẫn ta ra tới, a…… Ta mặc dù là ra tới, hắn lại…… Có thể làm khó dễ được ta?” Nàng trong tay hơi hơi sử lực, bóp nát đối phương hầu. — Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú — Vũ khí Thần khí Khấp Huyết kiếm, Thần khí Sương Trần kiếm. Tính cách Dễ yêu dễ giận, nóng nảy hấp tấp, lúc quýnh quáng lên thì thường không làm được chuyện gì thành công. Nói chung là như một đứa trẻ trâu chưa lớn. Kỹ năng Nấu ăn siêu dở. Văn án — Trích chương 61 Kiếp phù du môn không có — “Thiên Hề cảm thấy hắn khẳng định là gặp một cái ngốc tử, yêu thú vì cái gì không chịu cùng nhân loại lập khế ước, đó là bởi vì kết khế lúc sau, hắn nhất định phải đến nghe nhân loại nói, bằng không sẽ chịu khế ước sở mang đến phản phệ. Khác yêu thú đều ly nhân loại rất xa, ước gì đem nhân loại bầm thây vạn đoạn, hắn khen ngược, chính mình đưa tới cửa tới……”— Trích chương 53 Chỉ mới bắt đầu —“Dù sao ngươi lập tức chính là người chết rồi, nói cho ngươi cũng không sao, ta kêu Cẩm Điệp, tới giết ngươi……” Nàng nói vân đạm phong khinh, tay phải hơi rũ, đem kia dù thu hồi.— Trích chương 53 Chỉ mới bắt đầu —“Thiên Hề lại liếc kia cháo liếc mắt một cái, đang muốn đem cự tuyệt chi nói xuất khẩu tới là lúc, lại thấy Tiêu Tử Khâm chính vẻ mặt chờ mong nhìn chính mình. Hắn có chút không đành lòng, chỉ phải đem kia cháo bưng lên, múc một muỗng để vào trong miệng. Từ đây hắn từ một người người hâm mộ tiểu thiếu gia, biến thành một cô nhi. Mất cha mẹ che chở, lại không có gia gia nãi nãi yêu thương hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thúc thúc thẩm thẩm tưởng hết mọi thứ biện pháp nuốt lấy nhà bọn họ công ty, sau đó đem hắn đuổi ra gia môn. Từ đây hắn từ một người người hâm mộ tiểu thiếu gia, biến thành một cô nhi. Mất cha mẹ che chở, lại không có gia gia nãi nãi yêu thương hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thúc thúc thẩm thẩm tưởng hết mọi thứ biện pháp nuốt lấy nhà bọn họ công ty, sau đó đem hắn đuổi ra gia môn.“Thiên Hề cảm thấy hắn khẳng định là gặp một cái ngốc tử, yêu thú vì cái gì không chịu cùng nhân loại lập khế ước, đó là bởi vì kết khế lúc sau, hắn nhất định phải đến nghe nhân loại nói, bằng không sẽ chịu khế ước sở mang đến phản phệ. Khác yêu thú đều ly nhân loại rất xa, ước gì đem nhân loại bầm thây vạn đoạn, hắn khen ngược, chính mình đưa tới cửa tới……”“Môn, môn chủ…… Phái trung các sư huynh đệ toàn lấy…… Bỏ mình, nàng…… Nàng giết mọi người!”Nhưng mà không có, cái gì đều không có, mộ Thiên Hề đã chết, hắn thật sự đã chết, liền ở vừa mới, hắn chết ở chính mình trong lòng ngực.”“Thế nào ăn ngon không? Đây chính là ta sáng sớm từ tường hòa lâu mua tới cá hầm cải chua làm.” Tiêu Tử Khâm hứng thú bừng bừng nhìn mộ Thiên Hề, đầy mặt đều là chờ mong chi ý. “Thiên Hề lại liếc kia cháo liếc mắt một cái, đang muốn đem cự tuyệt chi nói xuất khẩu tới là lúc, lại thấy Tiêu Tử Khâm chính vẻ mặt chờ mong nhìn chính mình. Hắn có chút không đành lòng, chỉ phải đem kia cháo bưng lên, múc một muỗng để vào trong miệng. Nhược điểm “Ngươi là người phương nào? Ai cho phép ngươi tiến vào?” Hắn giận dữ, quát lớn đối Điệp trêu đùa nhìn về phía hắn, vươn tay phải, kia chưởng gian liền xuất hiện một phen màu lam đen kiếm.“Ngươi…… Làm?” Này cháo có cổ hình dung không ra hương vị, có chút đốt trọi hồ vị hơn nữa cá hầm cải chua chua cay vị đan chéo ở bên nhau, liền biến thành một cổ tử kỳ quái hương vị. Thiên Hề không đem mới vừa ăn vào đi kia miệng phun ra tới, đã là không dễ. Xem ra hắn hai cái đồ nhi, đều không phải nấu cơm liêu.” Tần Mặc Phong đại kinh thất sắc, vội tưởng gọi ra bản thân Thần Khí, chính là hắn lại như thế nào tụ linh, kia Thần Khí cũng gọi không ra. “Môn chủ là ở tìm cái này sao?” Nàng ngước mắt, khiêu khích dường như đối Tần Mặc Phong nhướng mày. “Ở Thiên Hề xem ra, Tiêu Tử Khâm liền giống như một cái trĩ nhi giống nhau. Chỉ biết đòi lấy, mặc dù biết là sai rồi, cũng không hiểu đến như thế nào đi đền bù sai lầm, mà là một loại vân đạm phong khinh thái độ, chỉ có một câu, ngươi có thể hay không tha thứ ta? Lần trước kỳ lân sự là như thế, lần này cũng là như thế. Chỉ là trên đời này, vốn là ai cũng không nợ ai, cũng không phải ngươi đã làm sai chuyện, người khác liền nhất định phải đại phát từ bi tha thứ ngươi. Thiên Hề tự nhận mặc dù là chính mình thiếu hắn, bị hắn nhục nhã ngần ấy năm, mệnh cũng đã cho hắn, đã sớm nên trả hết.”— Trích chương 32 Công chúa — — Trích chương 100 Nam Túc không có phụ thân — Ẩm thực Thích nhất là món cá hầm cải chua. Mặc Tần Phong khiếp sợ, hắn Thần Khí, khi nào tới rồi đối phương trong tay? Đối phương tu vi sâu không lường được, đều không phải là hắn có thể đối phó. Hắn tâm sinh nhút nhát, chỉ phải sau này lui, thẳng đến thối lui đến góc tường, lui không thể lui. Yêu thú khế ước Kỳ Lân. Không được tín nhiệm. Kiếm linh Hồng Tụ. Không được tín nhiệm. “Tần Mặc Phong lúc này mới thấy rõ trước mắt người, cô nương này lớn lên cực mỹ. Nàng một thân hồng y, tay cầm hồng dù, kia muôn vàn tóc đen chỉ dùng một cây màu đỏ dây cột tóc tùy ý cột vào sau đầu, lược thi phấn trang, giữa trán có một cái kỳ quái ấn ký, ý cười doanh doanh. Kiếm linh Hồng Tụ. Không được tín nhiệm. Nhược điểm “Thế nào ăn ngon không? Đây chính là ta sáng sớm từ tường hòa lâu mua tới cá hầm cải chua làm.” Tiêu Tử Khâm hứng thú bừng bừng nhìn mộ Thiên Hề, đầy mặt đều là chờ mong chi ý. — Trích chương 32 Công chúa — Lời này vừa ra, kia minh đệ tử đốn giác trái tim giống như bị người ninh giống nhau, nó kịch liệt nhảy lên, càng nhảy càng nhanh, dần dần, thong thả xuống dưới, cho đến đình chỉ, kia đệ tử liền trợn trắng mắt, lại không một tiếng cộngNhưng mà không có, cái gì đều không có, mộ Thiên Hề đã chết, hắn thật sự đã chết, liền ở vừa mới, hắn chết ở chính mình trong lòng ngực.”“Tiêu Tử Khâm luôn là như vậy, mỗi lần ở đã làm sai chuyện mới biết được xin lỗi, hy vọng bị tha thứ, lại chưa từng nghĩ tới, muốn như thế nào khắc chế chính mình, làm chính mình không hề phạm sai lầm.” Điểm tích lũy — Trích chương 21 Huyễn Tuyết Thú —Tên kia đệ tử sợ tới mức tè ra quần, run run rẩy rẩy đã mở đệ tử chết kia hội, Cẩm Điệp chưa bao giờ từng có bất luận cái gì động tác cùng ngôn ngữ.— Trích chương 122 Tam pháp đồng tu — Về nhân vật sư tỷ Tiêu Cầm “Hôm nay, ngươi khinh hắn là lúc, không phải còn thực kiêu ngạo sao? Sao? Này sẽ biết sợ?” Nhớ tới trước mắt người hôm nay hành động, nàng trong lòng liền một trận tức giận. Nàng khi thân thượng tiền tới, một phen bóp lấy đối phương hầu, hận không thể đem trước mắt người bầm thây vạn đoạn. “Ta liền phải làm cho ngươi gia chủ tử xem, hắn nếu dám làm thủ hạ người động hắn một cây lông tơ, ta liền làm hắn kia ra tay người toàn bộ môn phái đều từ trên đời này biến mất, nhìn xem còn có ai, dám vì hắn làm việc. Dù sao với ta mà nói, giết một người là sát, giết hết người trong thiên hạ cũng là sát. Hắn tưởng dẫn ta ra tới, a…… Ta mặc dù là ra tới, hắn lại…… Có thể làm khó dễ được ta?” Nàng trong tay hơi hơi sử lực, bóp nát đối phương hầu. “Ngươi là người phương nào? Ai cho phép ngươi tiến vào?” Hắn giận dữ, quát lớn đối phương. Kỹ năng Nấu ăn siêu dở. “Hắn vươn móng vuốt, đem Thiên Hề trên người dây thừng cắt rớt, theo sau đem hắn chở đến trên lưng. Đang muốn hướng lên trời thượng bay đi là lúc, liền thấy cái kia đối hắn thi Hình người, giờ phút này chính sợ tới mức ném tới trên mặt đất, run bần bật. ““Ngươi tỉnh tỉnh! Nói cho ta, cái này, ngươi từ đâu tới đây?” Hắn giống như điên rồi giống nhau loạng choạng hắn, chỉ là người nọ đã là nghe không tiến hắn chỉ từ phiến ngữ, hơi hơi ngẩng đầu, trong mắt không hề tiêu cự. Ước mơ Trở thành một vị giáo viên tốt.“Tiêu Cầm tắc từ chính mình tùy thân trong không gian lấy ra lương khô tới, đưa cho hắn. “Ngươi là người phương nào? Ai cho phép ngươi tiến vào?” Hắn giận dữ, quát lớn đối phương.“Hôm nay, ngươi khinh hắn là lúc, không phải còn thực kiêu ngạo sao? Sao? Này sẽ biết sợ?” Nhớ tới trước mắt người hôm nay hành động, nàng trong lòng liền một trận tức giận. Nàng khi thân thượng tiền tới, một phen bóp lấy đối phương hầu, hận không thể đem trước mắt người bầm thây vạn đoạn. “Ta liền phải làm cho ngươi gia chủ tử xem, hắn nếu dám làm thủ hạ người động hắn một cây lông tơ, ta liền làm hắn kia ra tay người toàn bộ môn phái đều từ trên đời này biến mất, nhìn xem còn có ai, dám vì hắn làm việc. Dù sao với ta mà nói, giết một người là sát, giết hết người trong thiên hạ cũng là sát. Hắn tưởng dẫn ta ra tới, a…… Ta mặc dù là ra tới, hắn lại…… Có thể làm khó dễ được ta?” Nàng trong tay hơi hơi sử lực, bóp nát đối phương hầu.“Đây là ta ra cửa trước làm tốt, ngươi nếm thử xem.” Thiên Hề nằm trên mặt đất, khuôn mặt không chút cảm xúc, mãi hồi lâu cũng không nhúc nhích động đậy. Không trung đen sẫm thăm thẳm tựa như tâm cảnh của hắn ngay giờ phút này, không một nguồn sáng. Phi cơ gặp đại khí lưu, sau đó gặp nạn. Nhưng mà, Thiên Hề cha mẹ liền tại đây giá phi cơ, đi theo phi cơ cùng nhau rơi vào vô tận hải dương Tử Khâm vẫn chưa quay đầu, nhưng tay lại tiếp nhận Tiêu Cầm trên tay đưa qua đồ ăn. Sư tỷ làm đồ ăn, hắn là từ nhỏ ăn đến đại, tự nhiên là sẽ không nghi ngờ trù nghệ của hắn. Nguồn Tấn GiangĐó là một cái màn thầu, xem tướng thực sự không tốt, cùng phía trước sư tỷ cho hắn làm đồ ăn sáng so sánh với, kém quá xa. Bất quá sư tỷ nấu cơm, luôn luôn hương vị không tồi, hắn cũng không nghĩ nhiều, một ngụm liền cắn đi xuống. “Môn, môn chủ…… Phái trung các sư huynh đệ toàn lấy…… Bỏ mình, nàng…… Nàng giết mọi người!” Này đại khái là Tiêu Tử Khâm đời này ăn qua nhất ngạnh màn thầu, hắn trước nay không nghĩ tới, có người có thể đem màn thầu làm được giống cái khối băng như vậy ngạnh, cắn lên còn giòn, hơn nữa này màn thầu thật sự không có phóng kỳ quái đồ vật sao? Như thế nào chua ngọt đắng cay hàm mọi thứ đều toàn? Này cùng ngày thường sư tỷ cho hắn làm cơm so sánh với, quả thực khác nhau như trời với đất. Hắn cái này màn thầu có thể nói là ăn phi thường khó chịu, nhưng sư tỷ liền ở trước mặt hắn, hắn lại không thể vẫn, đành phải căng da đầu ăn xong đi. Chỉ là ăn đến có chút cấp, thiếu chút nữa cấp nghẹn tới rồi. Tiêu Tử Khâm lúc này mới quay đầu, nhìn thẳng vào Tiêu Cầm.” Chỉ là trong lòng ngực người lại là nghe không thấy hắn nói. Phi cơ gặp đại khí lưu, sau đó gặp nạn. Nhưng mà, Thiên Hề cha mẹ liền tại đây giá phi cơ, đi theo phi cơ cùng nhau rơi vào vô tận hải dương trung. Link CV — Trích chương 116 Long khiếu cửu thiên —Kỹ năng Nấu ăn siêu ngon.— Trích chương 21 Huyễn Tuyết Thú — Một số trích đoạn ấn tượng “Đây là ta ra cửa trước làm tốt, ngươi nếm thử xem.”Về nhân vật Cẩm Điệp Ngoại hình Áo đỏ dù đỏ. “Ngươi…… Làm?” Này cháo có cổ hình dung không ra hương vị, có chút đốt trọi hồ vị hơn nữa cá hầm cải chua chua cay vị đan chéo ở bên nhau, liền biến thành một cổ tử kỳ quái hương vị. Thiên Hề không đem mới vừa ăn vào đi kia miệng phun ra tới, đã là không dễ. Xem ra hắn hai cái đồ nhi, đều không phải nấu cơm liêu.” Cẩm Điệp buông ra Tần Mặc Phong hầu, từ trong lòng lấy ra một khối khăn tay tới, lại tiểu tâm cẩn thận đem nó để vào trong lòng ngực, đi đến trong màn mưa, duỗi tay tiếp nhận kia rơi xuống vũ, giống ngại dơ dường như, rửa rửa tay.“Tần Mặc Phong lúc này mới thấy rõ trước mắt người, cô nương này lớn lên cực mỹ. Nàng một thân hồng y, tay cầm hồng dù, kia muôn vàn tóc đen chỉ dùng một cây màu đỏ dây cột tóc tùy ý cột vào sau đầu, lược thi phấn trang, giữa trán có một cái kỳ quái ấn ký, ý cười doanh doanh. “Mộ Thiên Hề, ngươi tỉnh tỉnh, ngươi thiếu ta, ngươi cho rằng ngươi đã chết liền có thể trả hết sao? Ta nói cho ngươi không có khả năng, ngươi thiếu ta, ngươi đời này đều còn không rõ. Ngươi tỉnh tỉnh, đừng giả chết, ngươi lên chúng ta lại quyết thắng bại, vừa mới kia một hồi hợp không tính.” Khóe mắt tựa hồ có rơi lệ ra, nhưng là hắn không chút nào để ý, vẫn là cố chấp loạng choạng trong lòng ngực thi thể, ý đồ đem hắn đánh thức.— Trích chương 122 Tam pháp đồng tu —“Ngươi là người phương nào? Ai cho phép ngươi tiến vào?” Hắn giận dữ, quát lớn đối phương. “Tiêu Cầm tắc từ chính mình tùy thân trong không gian lấy ra lương khô tới, đưa cho tử đề ra làn váy, từng bước một bước lên bậc thang, đi đến bên cạnh hắn. “Ta còn tưởng rằng từ đâu ra con kiến đâu? Nguyên lai còn có một con con rệp chưa chết.”Về nhân vật sư tỷ Tiêu Cầm“Dù sao ngươi lập tức chính là người chết rồi, nói cho ngươi cũng không sao, ta kêu Cẩm Điệp, tới giết ngươi……” Nàng nói vân đạm phong khinh, tay phải hơi rũ, đem kia dù thu hồi. Cẩm Điệp không để bụng, tay phải khẽ nhúc nhích, kia thanh kiếm liền bị chấn đến dập nát. Vũ khí Thần khí Khấp Huyết kiếm, Thần khí Sương Trần kiếm. “Môn, môn chủ…… Phái trung các sư huynh đệ toàn lấy…… Bỏ mình, nàng…… Nàng giết mọi người!”Thiên Hề tưởng, hắn đại khái là gặp trong truyền thuyết yêu thú huyễn tuyết thú. Nhìn đến trước mắt phi cơ, hắn đại khái cũng đoán được mặt sau sắp sửa phát sinh sự Điệp còn chưa động thủ, Tần Mặc Phong liền giác từ sở không có cảm giác áp bách, hắn kinh hãi, từng bước một về phía sau thối lui, nhịn không được hét lớn “Người tới, mau tới người, đem cái này điên nữ nhân cho ta kéo đi ra ngoài.” — Trích chương 53 Chỉ mới bắt đầu — Hắn ở vân trung xuyên qua, trên đường, Thiên Hề có tỉnh lại quá. Vừa thấy ở trời cao phía trên, lại hôn mê qua đi. Lúc này, Tiêu Tử Khâm mới biết được, hắn Thiên Hề, hắn sư tôn, khủng cao.”“Dù sao ngươi lập tức chính là người chết rồi, nói cho ngươi cũng không sao, ta kêu Cẩm Điệp, tới giết ngươi……” Nàng nói vân đạm phong khinh, tay phải hơi rũ, đem kia dù thu hồi.—Tên kia đệ tử sợ tới mức tè ra quần, run run rẩy rẩy đã mở miệng. — Trích chương 53 Chỉ mới bắt đầu — Cẩm Điệp còn chưa động thủ, Tần Mặc Phong liền giác từ sở không có cảm giác áp bách, hắn kinh hãi, từng bước một về phía sau thối lui, nhịn không được hét lớn “Người tới, mau tới người, đem cái này điên nữ nhân cho ta kéo đi ra ngoài.”— Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú —Thiên Hề nằm trên mặt đất, khuôn mặt không chút cảm xúc, mãi hồi lâu cũng không nhúc nhích động đậy. Không trung đen sẫm thăm thẳm tựa như tâm cảnh của hắn ngay giờ phút này, không một nguồn tử đề ra làn váy, từng bước một bước lên bậc thang, đi đến bên cạnh hắn.“Môn, môn chủ…… Phái trung các sư huynh đệ toàn lấy…… Bỏ mình, nàng…… Nàng giết mọi người!” “Ngươi lên, ta còn có chuyện phải đối ngươi nói, ngươi không thể cứ như vậy rời đi! Ta nói cho ngươi, ta hận ngươi, không có trải qua ta cho phép, ngươi không chuẩn chết!” Hắn giống như phát điên giống nhau đối với một khối đã là làm lạnh thi thể rít gào, hắn hy vọng hắn có thể đứng lên. Sau đó giống như phía trước giống nhau, dùng lạnh băng ánh mắt nhìn hắn, sau đó đối hắn nói “Ngươi có thể thử xem.”Nghe ngôn, Cẩm Điệp đem đầu thiên hướng bên này, cười khẽ một tiếng. “Dù sao ngươi lập tức chính là người chết rồi, nói cho ngươi cũng không sao, ta kêu Cẩm Điệp, tới giết ngươi……” Nàng nói vân đạm phong khinh, tay phải hơi rũ, đem kia dù thu hồi. — Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú — Chỉ là trong lòng ngực người lại là nghe không thấy hắn này vừa ra, kia minh đệ tử đốn giác trái tim giống như bị người ninh giống nhau, nó kịch liệt nhảy lên, càng nhảy càng nhanh, dần dần, thong thả xuống dưới, cho đến đình chỉ, kia đệ tử liền trợn trắng mắt, lại không một tiếng động.“Tiêu Tử Khâm luôn là như vậy, mỗi lần ở đã làm sai chuyện mới biết được xin lỗi, hy vọng bị tha thứ, lại chưa từng nghĩ tới, muốn như thế nào khắc chế chính mình, làm chính mình không hề phạm sai lầm.”“Ta còn tưởng rằng từ đâu ra con kiến đâu? Nguyên lai còn có một con con rệp chưa chết.” — Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú —Tuân theo nguyên tắc để trở thành một người thầy tốt, nên dù cho bị cự tuyệt nhiều lần, Thiên Hề vẫn thực hiện nghĩa vụ của một người ngôn, Cẩm Điệp đem đầu thiên hướng bên này, cười khẽ một này vừa ra, kia minh đệ tử đốn giác trái tim giống như bị người ninh giống nhau, nó kịch liệt nhảy lên, càng nhảy càng nhanh, dần dần, thong thả xuống dưới, cho đến đình chỉ, kia đệ tử liền trợn trắng mắt, lại không một tiếng động. Ước mơ lớn nhất của Thiên Hề trong cuộc đời này là trở thành một giáo viên tốt, nhưng y đã bị một chiếc xe tông ngay khi bắt đầu đi làm. Kia đệ tử chết kia hội, Cẩm Điệp chưa bao giờ từng có bất luận cái gì động tác cùng ngôn ngữ. Tên kia đệ tử sợ tới mức tè ra quần, run run rẩy rẩy đã mở miệng. Link edit Nữ tử đề ra làn váy, từng bước một bước lên bậc thang, đi đến bên cạnh hắn.+ Đánh nhau nghiêm túc, bem trận nào căng thẳng trận đó chứ không lấy các lý do lý trấu khác qua loa cho Mặc Phong đại kinh thất sắc, vội tưởng gọi ra bản thân Thần Khí, chính là hắn lại như thế nào tụ linh, kia Thần Khí cũng gọi không ra. Lưu ý Tuy thiết lập bối cảnh rất chi tiết nhưng truyện chủ yếu xoay quanh tình cảm hai nhân vật chính chứ không đi theo đường đánh quái thăng Điệp trêu đùa nhìn về phía hắn, vươn tay phải, kia chưởng gian liền xuất hiện một phen màu lam đen kiếm. Nữ tử đề ra làn váy, từng bước một bước lên bậc thang, đi đến bên cạnh hắn. Khi mở mắt ra, y phát hiện mình đã trở thành vị tiên chủ Phượng Hề Tiên Quân đầu tiên trong giới tu luyện. Tất cả mọi người ở đây đều tôn sùng và sợ hãi y, nhưng tiểu đồ đệ của y luôn làm ra vẻ như có thù oán với y,. Theo sau hắn liền cõng Thiên Hề, thẳng thoán thượng tận trời.+ Cốt truyện được tác giả vẽ ra siêu chắc tay, không chút lỗ hỏng. Chỉ tiếc một điều là tích phân không cao.“Môn chủ là ở tìm cái này sao?” Nàng ngước mắt, khiêu khích dường như đối Tần Mặc Phong nhướng mày. — Trích chương 30 Mới ra đời, tự nhiên là muốn sư tôn mang theo — Khi đồ đệ luyện kiếm, y đưa kiếm phổ. Đồ đệ không có vũ khí, y cùng đồ đệ đi tìm Thần Khí. Đồ đệ thích sư tỷ, y liền… có thể, y đi hỏi ý của đại đồ đệ. Nhìn trên tình tỷ đệ của các đồ đệ, y liền thúc đẩy mối lương duyên linh Hồng Tụ. Không được tín nhiệm.Mặc Tần Phong khiếp sợ, hắn Thần Khí, khi nào tới rồi đối phương trong tay? Đối phương tu vi sâu không lường được, đều không phải là hắn có thể đối phó. Hắn tâm sinh nhút nhát, chỉ phải sau này lui, thẳng đến thối lui đến góc tường, lui không thể lui. “Tiêu Cầm tắc từ chính mình tùy thân trong không gian lấy ra lương khô tới, đưa cho hắn. Nhân vật phụ Cẩm Điệp buông ra Tần Mặc Phong hầu, từ trong lòng lấy ra một khối khăn tay tới, lại tiểu tâm cẩn thận đem nó để vào trong lòng ngực, đi đến trong màn mưa, duỗi tay tiếp nhận kia rơi xuống vũ, giống ngại dơ dường như, rửa rửa đệ Sư tôn, ta không thích sư tỷ, ta chỉ thích Điệp không để bụng, tay phải khẽ nhúc nhích, kia thanh kiếm liền bị chấn đến dập nát. “Ta còn tưởng rằng từ đâu ra con kiến đâu? Nguyên lai còn có một con con rệp chưa chết.” Tần Mặc Phong từ đầu chí cuối, liền giãy giụa đều làm không được, hai bên thực lực cách xa quá quá nửa tháng công phu, hắn liền từ thiên đường ngã vào địa ngục. Ở bên ngoài bị khi dễ hắn không dám khóc, bởi vì không có người sẽ để ý một cái tiểu khất cái có thể hay không đau. Bị người khác nhục mạ hắn cũng không dám mắng trở về, bởi vì mắng trở về lúc sau liền trốn bất quá một đốn đòn hiểm. Hắn bắt đầu tự bế, bắt đầu không tin bất luận kẻ nào, thế cho nên sau lại dưỡng thành một cái không thích nói chuyện, thích đem sở hữu sự đều giấu ở trong lòng tính cách. Mặc dù là đau, cũng sẽ không khóc sẽ không kêu.”“Hôm nay, ngươi khinh hắn là lúc, không phải còn thực kiêu ngạo sao? Sao? Này sẽ biết sợ?” Nhớ tới trước mắt người hôm nay hành động, nàng trong lòng liền một trận tức giận. Nàng khi thân thượng tiền tới, một phen bóp lấy đối phương hầu, hận không thể đem trước mắt người bầm thây vạn đoạn. “Ta liền phải làm cho ngươi gia chủ tử xem, hắn nếu dám làm thủ hạ người động hắn một cây lông tơ, ta liền làm hắn kia ra tay người toàn bộ môn phái đều từ trên đời này biến mất, nhìn xem còn có ai, dám vì hắn làm việc. Dù sao với ta mà nói, giết một người là sát, giết hết người trong thiên hạ cũng là sát. Hắn tưởng dẫn ta ra tới, a…… Ta mặc dù là ra tới, hắn lại…… Có thể làm khó dễ được ta?” Nàng trong tay hơi hơi sử lực, bóp nát đối phương hầu. “Thế nào ăn ngon không? Đây chính là ta sáng sớm từ tường hòa lâu mua tới cá hầm cải chua làm.” Tiêu Tử Khâm hứng thú bừng bừng nhìn mộ Thiên Hề, đầy mặt đều là chờ mong chi Mặc Phong từ đầu chí cuối, liền giãy giụa đều làm không được, hai bên thực lực cách xa quá lớn. Cẩm Điệp buông ra Tần Mặc Phong hầu, từ trong lòng lấy ra một khối khăn tay tới, lại tiểu tâm cẩn thận đem nó để vào trong lòng ngực, đi đến trong màn mưa, duỗi tay tiếp nhận kia rơi xuống vũ, giống ngại dơ dường như, rửa rửa tay. + Chương trước pháo hôi xuất hiện thì chương sau đã bị không nhảy nhót tung tăng trước mặt độc giả quá nhiều gây ức chế khó chịu. “Hắn nhớ rõ đã từng có một quyển sách cổ thượng có ghi lại, trên đời này có một loại yêu thú, tên là huyễn tuyết thú, hắn có thể nhìn thấu người đáy lòng, sau đó đem người nọ đáy lòng oán hận, sợ hãi, dục vọng cùng tình cảm hóa thành ảo cảnh triển lãm cho người ta xem, từ đáy lòng đánh bại địch nhân vật sư tôn Thiên HềNàng rõ ràng là đứng ở trong màn mưa, cũng chưa khai kết giới, kia vũ lại chưa từng rơi xuống nước nửa giọt ở trên người nàng.” Theo sau hắn liền cõng Thiên Hề, thẳng thoán thượng tận trời. ““Ngươi tỉnh tỉnh! Nói cho ta, cái này, ngươi từ đâu tới đây?” Hắn giống như điên rồi giống nhau loạng choạng hắn, chỉ là người nọ đã là nghe không tiến hắn chỉ từ phiến ngữ, hơi hơi ngẩng đầu, trong mắt không hề tiêu cự.— Trích chương 61 Kiếp phù du môn không có — “Môn, môn chủ…… Phái trung các sư huynh đệ toàn lấy…… Bỏ mình, nàng…… Nàng giết mọi người!” Một số trích đoạn ấn tượng Cẩm Điệp buông ra Tần Mặc Phong hầu, từ trong lòng lấy ra một khối khăn tay tới, lại tiểu tâm cẩn thận đem nó để vào trong lòng ngực, đi đến trong màn mưa, duỗi tay tiếp nhận kia rơi xuống vũ, giống ngại dơ dường như, rửa rửa tay. Cẩm Điệp không để bụng, tay phải khẽ nhúc nhích, kia thanh kiếm liền bị chấn đến dập nát. — Trích chương 22 Huyễn Tuyết Thú —““Ngươi tỉnh tỉnh! Nói cho ta, cái này, ngươi từ đâu tới đây?” Hắn giống như điên rồi giống nhau loạng choạng hắn, chỉ là người nọ đã là nghe không tiến hắn chỉ từ phiến ngữ, hơi hơi ngẩng đầu, trong mắt không hề tiêu cự. “Tiêu Cầm tắc từ chính mình tùy thân trong không gian lấy ra lương khô tới, đưa cho hắn. “Tần Mặc Phong lúc này mới thấy rõ trước mắt người, cô nương này lớn lên cực mỹ. Nàng một thân hồng y, tay cầm hồng dù, kia muôn vàn tóc đen chỉ dùng một cây màu đỏ dây cột tóc tùy ý cột vào sau đầu, lược thi phấn trang, giữa trán có một cái kỳ quái ấn ký, ý cười doanh Thiên Hề sắp chết, hắn hận nhất người sắp chết. Chính là hắn cũng không vui vẻ, hắn đau lòng, giống như bị chọc thủng giống nhau đau đớn. Hắn rõ ràng chưa từng bị thương, lại giác trong cổ họng tanh ngọt, lại là nhổ ra một mồm to huyết tới. Chính là thiên không bằng người nguyện, mặc kệ hắn cỡ nào không hy vọng mộ Thiên Hề chết đi, mộ Thiên Hề vẫn là đã chết. Hắn thi thể, ở hắn trong lòng ngực dần dần làm lạnh, dần dần biến Hề nằm trên mặt đất, khuôn mặt không chút cảm xúc, mãi hồi lâu cũng không nhúc nhích động đậy. Không trung đen sẫm thăm thẳm tựa như tâm cảnh của hắn ngay giờ phút này, không một nguồn đột nhiên thực sợ hãi, hắn ôm Thiên Hề, ý đồ đem chính mình nhiệt độ cơ thể truyền cho hắn, tựa hồ như vậy liền có thể cứu hắn mệnh giống nhau. “Hôm nay, ngươi khinh hắn là lúc, không phải còn thực kiêu ngạo sao? Sao? Này sẽ biết sợ?” Nhớ tới trước mắt người hôm nay hành động, nàng trong lòng liền một trận tức giận. Nàng khi thân thượng tiền tới, một phen bóp lấy đối phương hầu, hận không thể đem trước mắt người bầm thây vạn đoạn. “Ta liền phải làm cho ngươi gia chủ tử xem, hắn nếu dám làm thủ hạ người động hắn một cây lông tơ, ta liền làm hắn kia ra tay người toàn bộ môn phái đều từ trên đời này biến mất, nhìn xem còn có ai, dám vì hắn làm việc. Dù sao với ta mà nói, giết một người là sát, giết hết người trong thiên hạ cũng là sát. Hắn tưởng dẫn ta ra tới, a…… Ta mặc dù là ra tới, hắn lại…… Có thể làm khó dễ được ta?” Nàng trong tay hơi hơi sử lực, bóp nát đối phương là thiên không bằng người nguyện, mặc kệ hắn cỡ nào không hy vọng mộ Thiên Hề chết đi, mộ Thiên Hề vẫn là đã chết. Hắn thi thể, ở hắn trong lòng ngực dần dần làm lạnh, dần dần biến ngạnh. “Mộ Thiên Hề, ngươi tỉnh tỉnh, ngươi thiếu ta, ngươi cho rằng ngươi đã chết liền có thể trả hết sao? Ta nói cho ngươi không có khả năng, ngươi thiếu ta, ngươi đời này đều còn không rõ. Ngươi tỉnh tỉnh, đừng giả chết, ngươi lên chúng ta lại quyết thắng bại, vừa mới kia một hồi hợp không tính.” Khóe mắt tựa hồ có rơi lệ ra, nhưng là hắn không chút nào để ý, vẫn là cố chấp loạng choạng trong lòng ngực thi thể, ý đồ đem hắn đánh thức. Cẩm Điệp buông ra Tần Mặc Phong hầu, từ trong lòng lấy ra một khối khăn tay tới, lại tiểu tâm cẩn thận đem nó để vào trong lòng ngực, đi đến trong màn mưa, duỗi tay tiếp nhận kia rơi xuống vũ, giống ngại dơ dường như, rửa rửa tay. — Trích chương 30 Mới ra đời, tự nhiên là muốn sư tôn mang theo —Tiểu đồ đệ từ nhỏ đã có tài, làm việc rất chăm chỉ, đối với sư huynh đệ có quan hệ rất tốt , nhưng lại sinh ra địch ý đối với y.“Hắn nhớ rõ đã từng có một quyển sách cổ thượng có ghi lại, trên đời này có một loại yêu thú, tên là huyễn tuyết thú, hắn có thể nhìn thấu người đáy lòng, sau đó đem người nọ đáy lòng oán hận, sợ hãi, dục vọng cùng tình cảm hóa thành ảo cảnh triển lãm cho người ta xem, từ đáy lòng đánh bại địch là trong lòng ngực người lại là nghe không thấy hắn nói. Hắn vươn một trảo, bay thẳng đến người nọ trên mặt tới một móng vuốt. Liền thấy người nọ, từ mặt đến đùi chỗ, xuất hiện một cái thật dài vết máu. Này chỉ là một cái nho nhỏ trừng phạt mà thôi, tương đối với sư tôn đau, ngươi này bất quá là lân mao một góc.“Tiêu Cầm tắc từ chính mình tùy thân trong không gian lấy ra lương khô tới, đưa cho hắn.“Ngươi lên, ta còn có chuyện phải đối ngươi nói, ngươi không thể cứ như vậy rời đi! Ta nói cho ngươi, ta hận ngươi, không có trải qua ta cho phép, ngươi không chuẩn chết!” Hắn giống như phát điên giống nhau đối với một khối đã là làm lạnh thi thể rít gào, hắn hy vọng hắn có thể đứng lên. Sau đó giống như phía trước giống nhau, dùng lạnh băng ánh mắt nhìn hắn, sau đó đối hắn nói “Ngươi có thể thử xem.” “Đây là ta ra cửa trước làm tốt, ngươi nếm thử xem.” Nghe ngôn, Cẩm Điệp đem đầu thiên hướng bên này, cười khẽ một tiếng. Về nhân vật sư tôn Thiên HềNhưng mà không có, cái gì đều không có, mộ Thiên Hề đã chết, hắn thật sự đã chết, liền ở vừa mới, hắn chết ở chính mình trong lòng ngực.” “Môn, môn chủ…… Phái trung các sư huynh đệ toàn lấy…… Bỏ mình, nàng…… Nàng giết mọi người!” Sư tôn Cút.— Trích chương 78 Nghịch lân — Hắn đột nhiên thực sợ hãi, hắn ôm Thiên Hề, ý đồ đem chính mình nhiệt độ cơ thể truyền cho hắn, tựa hồ như vậy liền có thể cứu hắn mệnh giống nhau. Đánh giá Có lẽ đây là bộ truyện mình đọc nhanh nhất, vì lần nào đọc truyện cũng ít nhất hai tháng mới xong một bộ, lần này có một tuần là nhanh lắm rồi á Link CV ngôn, Cẩm Điệp đem đầu thiên hướng bên này, cười khẽ một tiếng. Mục Thiên Hề sắp chết, hắn hận nhất người sắp chết. Chính là hắn cũng không vui vẻ, hắn đau lòng, giống như bị chọc thủng giống nhau đau đớn. Hắn rõ ràng chưa từng bị thương, lại giác trong cổ họng tanh ngọt, lại là nhổ ra một mồm to huyết tới. “Tiêu Tử Khâm luôn là như vậy, mỗi lần ở đã làm sai chuyện mới biết được xin lỗi, hy vọng bị tha thứ, lại chưa từng nghĩ tới, muốn như thế nào khắc chế chính mình, làm chính mình không hề phạm sai lầm.” Theo lời tác giả ở cưới truyện thì sư tôn Thiên Hề đại diện cho tình cảm, đồ đệ Tiêu Tử Khâm là dục vọng, sư tỷ Tiêu Cầm là chấp niệm. Mặc dù kết truyện HE nhưng theo mình thì “gia đình” này vẫn còn khúc mắc không thể gỡ bỏ, vết sẹo một khi đã hình thành thì lâu lắm mới phai, mối quan hệ giữa Tiêu Tử Khâm và Nam Túc là như vậy đó. “Hắn nhớ rõ đã từng có một quyển sách cổ thượng có ghi lại, trên đời này có một loại yêu thú, tên là huyễn tuyết thú, hắn có thể nhìn thấu người đáy lòng, sau đó đem người nọ đáy lòng oán hận, sợ hãi, dục vọng cùng tình cảm hóa thành ảo cảnh triển lãm cho người ta xem, từ đáy lòng đánh bại địch nhân. Mặc dù kết truyện HE nhưng theo ý mình thì “gia đình” này vẫn còn khúc mắc không thể gỡ bỏ, vết sẹo một khi đã hình thành thì lâu lắm mới mờ, mối quan hệ giữa Tiêu Tử Khâm và Nam Túc là như vậy Hề nằm trên mặt đất, khuôn mặt không chút cảm xúc, mãi hồi lâu cũng không nhúc nhích động đậy. Không trung đen sẫm thăm thẳm tựa như tâm cảnh của hắn ngay giờ phút này, không một nguồn đột nhiên thực sợ hãi, hắn ôm Thiên Hề, ý đồ đem chính mình nhiệt độ cơ thể truyền cho hắn, tựa hồ như vậy liền có thể cứu hắn mệnh giống nhau.“Ở Thiên Hề xem ra, Tiêu Tử Khâm liền giống như một cái trĩ nhi giống nhau. Chỉ biết đòi lấy, mặc dù biết là sai rồi, cũng không hiểu đến như thế nào đi đền bù sai lầm, mà là một loại vân đạm phong khinh thái độ, chỉ có một câu, ngươi có thể hay không tha thứ ta? Lần trước kỳ lân sự là như thế, lần này cũng là như thế. Chỉ là trên đời này, vốn là ai cũng không nợ ai, cũng không phải ngươi đã làm sai chuyện, người khác liền nhất định phải đại phát từ bi tha thứ ngươi. Thiên Hề tự nhận mặc dù là chính mình thiếu hắn, bị hắn nhục nhã ngần ấy năm, mệnh cũng đã cho hắn, đã sớm nên trả hết.” Lời này vừa ra, kia minh đệ tử đốn giác trái tim giống như bị người ninh giống nhau, nó kịch liệt nhảy lên, càng nhảy càng nhanh, dần dần, thong thả xuống dưới, cho đến đình chỉ, kia đệ tử liền trợn trắng mắt, lại không một tiếng động. Tóm tắt một câu— Trích chương 100 Nam Túc không có phụ thân — “Hắn nhớ rõ đã từng có một quyển sách cổ thượng có ghi lại, trên đời này có một loại yêu thú, tên là huyễn tuyết thú, hắn có thể nhìn thấu người đáy lòng, sau đó đem người nọ đáy lòng oán hận, sợ hãi, dục vọng cùng tình cảm hóa thành ảo cảnh triển lãm cho người ta xem, từ đáy lòng đánh bại địch nhân. Và đây là cảm xúc của tui khi đọc từ chương 1 tới chương 100 M Á N Ó TỨC!!!!!!! Thiên Hề không sai, Tiêu Tử Khâm cũng không sai, là tao sai nè!!! Là tao sai khi đọc bộ truyện máu chó này!!! Đ ụ m á muốn xuyên vào truyện tát Tiêu Tử Khâm mấy cái cho nó tỉnh ra ghê á!!! MÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!! “Hắn vươn móng vuốt, đem Thiên Hề trên người dây thừng cắt rớt, theo sau đem hắn chở đến trên lưng. Đang muốn hướng lên trời thượng bay đi là lúc, liền thấy cái kia đối hắn thi Hình người, giờ phút này chính sợ tới mức ném tới trên mặt đất, run bần bật. CP “Lúc trước Tiêu Tử Khâm luôn nghĩ Thiên Hề có lỗi với hắn, nhưng mãi đến sau này hắn mới biết, sư tôn là mệnh của hắn, mà hắn cũng là mệnh kiếp của y.” “Lúc trước Tiêu Tử Khâm luôn nghĩ Thiên Hề có lỗi với hắn, nhưng mãi đến sau này hắn mới biết, sư tôn là mệnh của hắn, mà hắn cũng là mệnh kiếp của y.” Chính là thiên không bằng người nguyện, mặc kệ hắn cỡ nào không hy vọng mộ Thiên Hề chết đi, mộ Thiên Hề vẫn là đã chết. Hắn thi thể, ở hắn trong lòng ngực dần dần làm lạnh, dần dần biến ngạnh.“Ngươi lên, ta còn có chuyện phải đối ngươi nói, ngươi không thể cứ như vậy rời đi! Ta nói cho ngươi, ta hận ngươi, không có trải qua ta cho phép, ngươi không chuẩn chết!” Hắn giống như phát điên giống nhau đối với một khối đã là làm lạnh thi thể rít gào, hắn hy vọng hắn có thể đứng lên. Sau đó giống như phía trước giống nhau, dùng lạnh băng ánh mắt nhìn hắn, sau đó đối hắn nói “Ngươi có thể thử xem.”Điểm cộng + Chương trước pháo hôi vừa mới xuất hiện thì chương sau đã bị không nhảy nhót tung tăng trước mặt độc giả quá nhiều gây ức chế khó chịu. + Đánh nhau nghiêm túc, bem trận nào căng thẳng trận đó chứ không lấy các lý do lý trấu qua loa cho xong. “Đây là ta ra cửa trước làm tốt, ngươi nếm thử xem.” + Cốt truyện được tác giả vẽ ra siêu chắc tay, không chút lỗ hỏng. Chỉ tiếc một điều là tích phân không cao. Lưu ý Tuy thiết lập bối cảnh rất chi tiết nhưng truyện chủ yếu xoay quanh tình cảm hai nhân vật chính chứ không đi theo đường đánh quái thăng cấp. Đề cử cho bạn nào đang tìm một bộ máu chó, công chính trẻ trâu, ngược thụ tơi tả. Mặc dù chê nam chính hơi nhiều nhưng tui vẫn cho bộ này 8 trên 10 điểm, lý do vì sao thì mọi người đọc truyện sẽ biết, bánh cuốn vô cùng!!! Tính cách Ngoài lạnh trong nóng, gặp phải chuyện gì cũng im im không nói. Lý do vì sao Thiên Hề hình thành tính cách như vậy mời đọc một đoạn dưới đây Chấm điểm 8/10 Tổng Hợp List Review I. Tôn sư trọng đạo là gì?II. Biểu hiện của tôn sư trọng đạoIII. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo”1. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” xưa2. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” ngày nayIV. Danh ngôn về tôn sư trọng đạoTrải qua thời gian, dù xã hội có phát triển và đổi thay thì truyền thống “Tôn sư trọng đạo” vẫn là một nét đẹp trong văn hóa Việt Nam. Trong xã hội xưa và nay, “Tôn sư trọng đạo” có gì khác nhau? I. Tôn sư trọng đạo là gì? Tôn sư trọng đạo là một tư tưởng truyền thống của văn hóa phương Đông. Tôn sư trọng đạo có nghĩa là tôn kính thầy giáo và tôn trọng đạo đức. Nó được coi là một trong những giá trị cốt lõi của văn hóa truyền thống phương Đông và đã được truyền lại qua nhiều thế hệ. Theo tư tưởng này, người ta tôn kính và tôn trọng thầy giáo như một người thầy truyền dạy kiến thức, kinh nghiệm và đạo đức cho học trò của mình. Những người học trò được coi là có trách nhiệm bảo vệ và phát triển những giá trị truyền thống của thầy giáo và đạo đức mà họ đã học được. Tôn sư trọng đạo còn có nghĩa là tôn trọng những người giàu kinh nghiệm và kiến thức, những người có thể cung cấp cho chúng ta kiến thức và kinh nghiệm để giúp chúng ta phát triển trong cuộc sống. Tôn sư trọng đạo được coi là một trong những đức tính quý giá nhất của con người và là nền tảng của một số giá trị văn hóa phương Đông khác. II. Biểu hiện của tôn sư trọng đạo Có nhiều biểu hiện của tôn sư trọng đạo trong văn hóa phương Đông, chẳng hạn như Tôn trọng và tôn kính thầy giáo Học trò sẽ luôn tôn trọng và kính trọng thầy giáo như là người có kinh nghiệm và kiến thức vượt trội hơn mình. Họ sẽ đối xử tôn trọng, kính trọng, trân trọng và nghe lời thầy giáo. Sự hiếu học Học trò sẽ có ý thức về việc học hỏi và phát triển từ kinh nghiệm và kiến thức của thầy giáo. Họ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ và nỗ lực để trở thành những người có kiến thức và đạo đức tốt. Tinh thần tự lực Học trò sẽ có tinh thần tự lực và độc lập trong học tập và cuộc sống, nhưng vẫn giữ sự tôn trọng và tôn kính đối với thầy giáo và những người có kiến thức và kinh nghiệm cao hơn. Truyền thống và sự tôn trọng Tôn sư trọng đạo còn phản ánh sự tôn trọng và bảo vệ truyền thống của văn hóa và đạo đức, và sự tôn trọng và bảo vệ truyền thống của thầy giáo và gia đình. Phát triển mối quan hệ Tôn sư trọng đạo còn có thể thể hiện qua việc phát triển mối quan hệ giữa thầy giáo và học trò. Họ có thể trở thành những người bạn đồng hành trên con đường học tập và phát triển sự nghiệp. Tôn trọng người già Ngoài tôn trọng thầy giáo, tôn sư trọng đạo còn yêu cầu người trẻ tôn trọng và kính trọng người già. Người già được coi là có nhiều kinh nghiệm và kiến thức, và người trẻ cần học hỏi và lắng nghe những lời khuyên của họ. Sự biết ơn và trân trọng Tôn sư trọng đạo còn yêu cầu người trẻ biết ơn và trân trọng những người đã giúp đỡ mình trong cuộc sống và học tập, bao gồm cả thầy giáo và những người khác. Đóng góp cho xã hội Tôn sư trọng đạo cũng khuyến khích người trẻ phải đóng góp cho xã hội thông qua việc sử dụng kiến thức và kinh nghiệm của mình để giúp đỡ người khác và cộng đồng. Giữ vững đạo đức Tôn sư trọng đạo cũng đòi hỏi người trẻ phải giữ vững đạo đức và giá trị truyền thống, không chỉ trong học tập mà còn trong cuộc sống hàng ngày. Làm việc chăm chỉ Cuối cùng, tôn sư trọng đạo cũng yêu cầu người trẻ phải làm việc chăm chỉ và cố gắng hết mình để đạt được mục tiêu của mình trong cuộc sống, cùng với việc tôn trọng và kính trọng những người có kinh nghiệm và kiến thức cao hơn mình. III. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” 1. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” xưa Trong xã hội xưa, thầy giáo được coi là biểu tượng thiêng liêng cho sự học, là “khuôn vàng thước ngọc” của đạo đức, nhân cách để học trò học, noi theo thầy mà trở thành người có đức, có nhân, có tài để đứng ra giúp nước. Trong ba vị trí đặc biệt quan trọng của xã hội xưa “Quân – Sư – Phụ” thì người thầy chỉ đứng sau vua, người được xã hội, nhân dân đặc biệt coi trọng và tôn vinh, là người mà nhân dân gửi gắm niềm tin để giúp con em họ học hành mà thành tài. Đã nhiều câu tục ngữ, ca dao xưa mang ý nghĩa răn dạy con người về vai trò của người thầy “Không thầy đố mày làm nên”, “Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy”, “Trọng thầy mới được làm thầy”… Ngay từ thời Hùng Vương dựng nước, các vua Hùng đã chú trọng đến việc dạy chữ. Nhà vua đã mời thầy cô đến dạy học cho các công chúa. Theo cuốn “Ngọc phả đình thôn Hương Lan” xã Trưng Vương, Việt Trì, Phú Thọ thì chuyện kể rằng vào thời Hùng Vương thứ 18, niên hiệu Hùng Duệ Vương, từ vua đến dân rất quan tâm đến việc học hành, “tôn sư trọng đạo”, tu thân và lập thân của con người. Vì thế, Vua Hùng Duệ Vương đã mời hai vợ chồng thầy cô Vũ Thê Lang và Nguyễn Thị Thục quê Bắc Ninh vào cung dạy học trực tiếp cho hai Công chúa mà nhà Vua rất mực yêu quý là Công chúa Tiên Dung và Công chúa Ngọc Hoa. Khi thầy cô tạ thế, Vua Hùng cùng người dân thôn Hương Lan tiếc thương công đức của hai thầy cô nên đã an táng ngay tại địa điểm Thầy Cô mở lớp dạy học, táng cùng một ngôi mộ. Nhà Vua cũng cho phép thôn Hương Lan lập miếu để thờ cúng, hương hỏa cho Thầy Cô. Từ đó, trải từ đời này sang đời khác, muôn dân đất Việt noi theo mà kính trọng người thầy, coi trọng sự học và truyền thống “Tôn sư trọng đạo” luôn được gìn giữ như một nét đẹp của dân tộc. Ngày xưa, không phải gia đình nào cũng có điều kiện để cho con em đi học và cũng không có sẵn trường lớp như bây giờ. Vì thế, gia đình nào có điều kiện thường mời thầy đến nhà để thầy dạy cho hai, ba đứa con mình, giúp con em đọc được chữ, học vỡ nghĩa sách thánh hiền để làm cơ sở học cao hơn rồi thi thố, đỗ đạt mong được ra làm quan giúp dân, giúp nước. Cũng có người thầy từ bỏ chốn quan trường để về quê mở lớp dạy học cho con nhà nghèo và không ít học trò nghèo đã nghe lời thầy, hiếu học mà đỗ đạt thành danh. Vì thế, ngày xưa, chỉ có thầy mới thực sự là người có thể dạy chữ cho con em nhân dân, giúp cho con em họ thành người có ích cho xã hội. Từ bao đời nay, nhân dân ta vẫn truyền nhau câu ca “Muốn sang thì bắc cầu Kiều/Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Cái nghĩa “Yêu thầy” ở đây cần hiểu đó là trọng thầy, trọng sự học chứ không phải mang cho thầy vàng bạc hay những giá trị vật chất gì. Trong xã hội xưa, cái nghĩa “Tôn sư trọng đạo” được gắn với tính mô phạm, khuôn phép, nhân cách, đạo đức theo đúng lời dạy của đạo Nho. Vì thế, thầy phải ra thầy, trò phải ra trò chứ không thể có bất cứ một yếu tố nào chi phối giá trị này. Muốn được học trò tôn kính, thầy phải giữ đúng chữ “đạo thầy”, thầy phải là biểu tượng của nhân cách cao đẹp, đạo đức chuẩn mực và tài trí hơn người. Có nghĩa là, thầy phải xứng là “khuôn vàng thước ngọc”. Còn nếu không có được những điều trên, thầy sẽ bị xã hội khinh rẻ, bị học trò coi thường. Về phía học trò, cũng phải giữ đúng “đạo học trò”, biết nghe lời thầy, biết chăm chỉ học tập và biết ứng xử cho phải đạo. Nếu phạm lỗi phải biết kính cẩn xin lỗi và sửa chữa lỗi lầm. Chính vì vậy, trò vi phạm, nhất là phạm lỗi đạo đức, thầy trách phạt, thậm chí dùng roi đánh vào tay, vào lưng, thậm chí từ chối sự giáo dục để học trò nhận ra lỗi lầm của mình nhưng trò và gia đình không hề kêu ca, không hề trách mắng thầy vì họ đều nhận thức được rằng, có như vậy, bản thân mới nên người, mới cố gắng học hành để thành đạt. Khi gặp thầy, trò phải thực hiện những nghi lễ chào hỏi một cách cung kính, theo đúng lễ nghĩa đã được ghi chép trong các sách của Khổng Tử. Nếu không làm hoặc làm sai có nghĩa là không giữ đúng đạo làm trò. 2. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” ngày nay Trong xã hội ngày nay, người thầy vẫn có một vị trí đặc biệt quan trọng trong xã hội. Mặc dù khoa học kỹ thuật phát triển, nhiều yếu tố hiện đại, tiện ích có thể tham gia vào quá trình giáo dục con người nhưng có lẽ không gì có thể thay thế được vị trí của người thầy. Bởi lẽ, dù là xã hội có phát triển như thế nào đi nữa, người thầy vẫn luôn là biểu tượng cho nhân cách, chuẩn mực đạo đức và là người truyền vào tâm hồn học trò những điều tốt đẹp, gieo mầm thiện để nhân lên những điều thiện trong tâm căn mỗi học trò. Dù các phương tiện trong quá trình giáo dục có hiện đại, tối tân đến đâu cũng chỉ là phương tiện mang tính hỗ trợ cho bài giảng của thầy còn vai trò quan trọng vẫn là người thầy trên bục giảng, là phấn trắng, bảng đen. Thầy là người truyền lửa ham học cho học trò, khơi lên trong các em những ước mơ, hoài bão để thổi bùng lên những khát vọng cao đẹp trong tương lai. Thầy là người định hướng tri thức để học trò khám phá, tìm tòi tri thức. Vì thế, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” trong xã hội ngày nay không khác xưa là mấy, vẫn còn nguyên giá trị về sự kính trọng người thầy, coi trọng sự học và những lời dạy của cha ông xưa vẫn không hề cũ đối với các thế hệ học trò. Tuy nhiên, cái nghĩa “Tôn sư trọng đạo” ngày nay có phần thay đổi so với xưa kia. Ở xã hội ngày nay, khoảng cách giữa thầy và trò không cách xa như trước. Thầy và trò gần gũi, thân thiện hơn. Mối quan hệ giữa thầy và trò không còn bị chi phối bởi những giáo lý nghiêm ngặt như trong xã hội xưa mà có phần được giảm nhẹ, giản hóa những quy định về lễ nghĩa. Vì thế, học trò ngày nay thể hiện sự kính trọng thầy bằng nhiều cách khác nhau chứ không bó hẹp như xưa. Người thầy trong xã hội ngày nay vẫn phải là chuẩn mực của đạo đức, nhân cách và trí tuệ. Đặc biệt, khi xã hội phát triển, khoa học công nghệ đạt được những thành tựu to lớn, khi thế giới bước vào thời đại công nghệ thì người thầy phải không ngừng học tập, trau dồi chuyên môn nghiệp vụ để bắt kịp với thời đại, đáp ứng được những nhu cầu ngày càng cao về đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo. Nếu không, có thể thầy sẽ thua học trò và khi ấy, hình ảnh thầy trong tâm hồn học trò không còn thiêng liêng như trước nữa. Có thể nói, “Tôn sư trọng đạo” dù ở ngày xưa hay hôm nay và mãi mãi mai sau vẫn luôn là một nét đẹp không gì có thể thay thế được của dân tộc Việt Nam. Dù ở đâu, thời nào, người thầy vẫn giữ vai trò quan trọng trong sự phát triển của xã hội. Nói như Nhà giáo Chu Văn An, người thầy đạo cao đức trọng, là biểu tượng thiêng liêng về đạo học và hình ảnh người thầy của dân tộc Việt Nam “Ta chưa từng thấy nước nào coi nhẹ sự học mà khá lên được”. IV. Danh ngôn về tôn sư trọng đạo Dưới đây là một số danh ngôn nổi tiếng về tôn sư trọng đạo “Tôn sư như cha, kính trọng sư như tổ”. “Điều trưởng thành của một người là khi anh ta biết tôn trọng và kính trọng người đã dạy anh ta điều gì đó”. “Khi bạn học, hãy luôn tôn trọng người đã dạy bạn. Đó là một trong những điều quan trọng nhất trong cuộc đời”. “Thầy giáo là người đưa ta đi tới thành công trong cuộc đời”. “Thầy giáo giống như ánh sáng, làm cho chúng ta nhìn thấy tương lai và cho chúng ta những kỹ năng cần thiết để đạt được mục tiêu của mình”. “Hãy biết ơn những người đã truyền đạt kiến thức cho bạn, họ đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của bạn”. “Tôn sư trọng đạo không chỉ là một nghệ thuật của cuộc sống, mà còn là chìa khóa dẫn tới thành công trong học tập và công việc”. “Tôn sư trọng đạo đó là sự tôn trọng người khác và sự tôn trọng chính bản thân mình”. “Để trở thành một người thành công, bạn cần phải tôn trọng và kính trọng những người đã dạy bạn, và sử dụng kiến thức của mình để giúp đỡ người khác”. “Tôn sư trọng đạo là biểu hiện của sự kính trọng, tôn trọng và đạo đức trong cuộc sống”. “Nếu bạn muốn thành công trong cuộc đời, hãy học hỏi và tôn trọng người khác, đặc biệt là những người có kinh nghiệm và kiến thức cao hơn bạn” “Để trở thành một người đạo đức và thành công trong cuộc sống, bạn cần phải tôn sư trọng đạo và học hỏi từ người khác” “Tôn sư trọng đạo giúp bạn xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp với người khác và trở thành một người tốt trong xã hội” “Tôn sư trọng đạo là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của con người, đó là nền tảng để chúng ta phát triển và trưởng thành” “Sự tôn trọng và biết ơn người khác đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng mối quan hệ với những người xung quanh, đồng thời cũng giúp chúng ta học hỏi và phát triển bản thân” “Tôn sư trọng đạo không chỉ là đạo lý của người Trung Hoa mà còn là một giá trị văn hóa quan trọng trong xã hội” “Tôn sư trọng đạo đem lại cho con người sự tôn trọng và kính trọng đối với người khác, giúp chúng ta có một cuộc sống đầy ý nghĩa và hạnh phúc” “Sự tôn trọng và biết ơn người khác không chỉ là nghĩa vụ của con người mà còn là một trách nhiệm của mỗi cá nhân trong xã hội” “Tôn sư trọng đạo là nền tảng để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với người khác, giúp chúng ta học hỏi và phát triển bản thân, cùng với việc đóng góp cho xã hội” Tìm hiểu về văn hóa tâm linh của người Việt từ xưa tới nay. Phong tục tập quán, tín ngưỡng Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Đạo Mẫu. Tên gốc 师尊你人设崩了 — Sư tôn nhĩ nhân thiết băng liễu Mẹ đẻ 已戎 — Dĩ Nhung Số đo 104 chương + 4 ngoại truyện Bản Raw + QT Hoàn thành Bản edit Bò bò bò Thể loại Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, tiên hiệp, huyền huyễn, tu chân, niên thượng, chủ thụ, nhẹ nhàng, duyên trời tác hợp, sư đồ, 1v1 Là một con ma ốm chẳng sống được bao lâu, Trần Tẩy hộc máu ngất xỉu ngay tại đại hội bái nhưng lúc tỉnh lại, y đã thành đệ tử đầu tiên được người đứng đầu giới Tu Tiên, Thanh Ngọc tiên tôn thu nhận…Ngoài mặt thì Trần Tẩy cười hì hì, song trong lòng lại vô cùng bất đắc cũng không phải tới đây để nghiêm túc bái sư tu luyện gì hết, y là con trai của Ma Tôn, sở dĩ trà trộn vào đây cũng chỉ vì muốn “mượn” một cái thần khí để trị thương mà thôi. Giờ đây lại phải ở cạnh một nhân vật tài giỏi như vậy, đúng là khiến mọi việc trắc trở hơn không nên Trần Tẩy một mặt tìm kiếm thần khí, một mặt lại đối phó với sư sau khi trải qua một thời gian ở cùng với sư tôn, y mới nhận ra rằng người ấy không hề lạnh lùng vô tình giống những lời đồn đại, thậm chí đối xử với đồ đệ là y đây cũng không tệ Tẩy cứ vô thức mà bị hắn thu hút, còn luôn muốn trêu chọc mặc kệ y có đùa giỡn hay thậm chí là dụ dỗ hắn đến mức nào, sư tôn vẫn luôn tĩnh lặng như hồ đó thân phận thật của y bị lộ, đồng thời y cũng phải hứng chịu những lời phỉ báng đến từ đồng môn, bị trưởng lão trừng phạt, còn người sư tôn kia thì vẫn luôn tránh mặt từ đầu đến cuối, ngay cả khi y mất mạng cũng chưa từng thấy hắn lộ diện một Tẩy hiểu Mọi người nói không sai, Thanh Ngọc tiên tôn quả thực là người lạnh lùng vô khi đã giả chết rồi lặng lẽ chuồn đi, Trần Tẩy trở về Ma Vực, song lần lại y lại bị lộ tiếng y chưa kịp chạy trốn, Thanh Ngọc tiên tôn cũng đã đơn thương độc mã giết vào Ma Vực, còn vừa vặn bắt được Tẩy biết, hẳn là sư tôn tới đây là để thanh lý môn hộ, y có trốn cũng trốn không thoát, trong lòng cũng đã sẵn sàng đón nhận cái chẳng ngờ ngay khi sư tôn nhìn thấy y, người ấy lại hệt như bị mê muội mà ôm siết lấy y, dùng giọng nói khàn đặc như mất tiếng mà bảo “Đừng đi.”Trần Tẩy mạnh miệng “Ta chỉ lợi dụng người để tìm thần khí thôi.”Sư tôn “Được, ta muốn nhận đền bù.”Trần Tẩy còn chưa kịp phản ứng “Đền bù gì?”Sư tôn “Em.”Trần Tẩy ??! Người này có đúng là vị sư tôn lạnh lùng vô tình cao lãnh chi hoa[1] kia của y không?? [1]Cao lãnh chi hoa Ý chỉ những người vượt xa khỏi tầm với Thanh Ngọc tiên tôn mắc phải một loại bệnh kín, nơi ngực trái thường xuyên xuất hiện cơn đau thắt lại, dù đã đi tìm khắp các giới song vẫn không có cách nào trị hết đại hội bái sư ngày ấy, khi Trần Tẩy ngất xỉu trong lồng ngực hắn, cơn đau nơi ngực trái lại bất chợt biến mất, vì vậy hắn mới thu nhận Trần Tẩy làm đồ đệ, muốn tìm ra nguyên nhân tại không đoán trước được, rốt cục thì Trần Tẩy là một bài thuốc hay trị bệnh cho hắn, hay là một loại độc dược khiến hắn điên cuồng. 1. Sư tôn công! Đồ đệ sẽ có thuộc tính dụ thụ một xíu, sư tôn sẽ không nhận ra mình thích đồ đệ sớm quá đâu Cao lãnh chi hoa sư tôn công x Vừa thanh thuần vừa dụ người đồ đệ thụ3. Song khiết, 1v1, HETag Yêu sâu sắc, duyên trời tác hợp, tu chân, tiên hiệpVai chính Trần Tẩy, Lâm Tịnh Nhiễm Tóm tắt Cao lãnh chi hoa sư tôn công x Vừa thanh thuần vừa dụ người đồ đệ thụĐại ý Quyết tâm không bỏ cuộc dù đã bước vào ngõ cụt nhất định sẽ thấy được hi vọng. Trèo đèo lội suối rồi sẽ được ngắm nhìn phong cảnh đẹp nhất. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 KHÔNG comment pass công khaiKHÔNG đọc trên những trang reupNếu làm bạn ơn không hãy phiền nói thì gì hãy đi comment vài từ ủng hộ mình nha, mình sẽ vui lắm á /ÒvÓ/

sư tôn là gì