sổ tay sinh tồn ở cổ đại
Truyện Sổ Tay Sinh Tồn Của Tra Thụ của tác giả Tức Mặc Dao kể về Diệp Minh mỗi một lần xuyên đến các thế giới, cùng với người khác nói chuyện yêu đương, trước khi rời đi thế giới đó, vì suy xét đến việc tổn thất tinh thần và cảm thông cho đối tượng, cậu đều sẽ thật "hữu ( vô) hảo ( tình)" cùng bạn trai nói chia tay.
Ngày nay, vùng đất này đặc biệt nổi tiếng với hình ảnh phố cổ Kawagoe dài khoảng 430m với khoảng 70 ngôi nhà kho chống cháy theo lối kiến trúc kurazukuri truyền thống còn hiện diện. Cùng WAppuri khám phá khu phố cổ ngay tại nhà qua phần mềm trực tuyến:
Các ranh giới của Khu phố cổ Hội An được quy định tại Luật Di sản văn hóa của Chính phủ Việt Nam và Quy chế quản lý, bảo tồn và sử dụng di tích Khu phố cổ Hội An của Uỷ ban Nhân dân thành phố Hội An. Khu phố cổ có diện tích 30 ha và có 2 khu vực bảo vệ. Các
Ở nước ta, các mẫu nhà gỗ cổ 3 gian, 5 gian từ lâu đã là kiểu kiến trúc quen thuộc, phổ biến. Tuy nhiên theo sự chuyển biến của xu hướng thẩm mỹ, nhiều người đã dần chuyển sang ưa chuộng các ngôi nhà gỗ theo phong cách hiện đại, cách tân như ở các nước phương Tây.
TẢI EBOOK MỚI NHẤT. Like page để cập nhật truyện hay Tải Ebook Truyện Miễn Phí. Tài khoản VIP tải ebook không quảng cáo. Xem Hướng dẫn tải ebook về máy. Yeutruyen.net - Đọc truyện chữ online. TẢI EBOOK Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại AZW3. TẢI EBOOK Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại PRC/MOBI. TẢI EBOOK Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại EPUB.
Mahato, 51 tuổi, đại diện nhà trường cho hay, đáng lẽ họ có 300 em học sinh nhưng nhiều gia đình đã rời bỏ thành phố với cái nóng ngột ngạt để trở về những ngôi làng thoáng đãng hơn.
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Chuyển ngữ Nhã VyBeta Tiểu Nguyệt Mai“Thu Nguyệt, muội ở đây làm gì vậy?” Bỗng nhiên sau lưng truyền đến một giọng nữ nhẹ nhàng, Sở Thu Nguyệt ngẩn người, quay đầu cười nói “tỷ tỷ.”Người vừa tới là tỷ tỷ duy nhất của nàng, Sở Xuân nơi Quân Hướng này, tư tưởng Nam tôn nữ ti cũng không quá nghiêm trọng, ví dụ như con gái, phụ nữ đều vẫn có thể tự do đi ra ngoài. Cảm giác địa vị nữ tính cũng óc chỗ được đề cao, cảm giác như bầu không khí xã hội giống như không bị Đường triều cản trở. Tuy nhiên vẫn là chế độ một chồng một vợ nhiều thiếp, nhưng người nạp thiếp cũng không qua Liên Bình chính là một song trố chỉ cưới một người vợ, là mẫu thân của ba người Sở Xuân Nguyệt, Sở Thu Nguyệt, Sở Triều Sinh, Giang Thị Giang Thiến thị cũng là gia đình so với những nhà bình thường còn bình thường hơn, mà trong gia tộc cũng không có thân thích lợi hại như Sở Liên Đinh, Sở Liên Bình cùng với phụ thân của Giang Thiến Thiến cùng kinh doanh nên có kết bạn với Giang Thiến Thiến, hai người ám sinh tình tố*, về sau Sở Liên Bình cầu hôn, hai người liền kết hôn, năm thứ hai có Sở Triều Sinh, ba năm sau mang bầu Sở Xuân Nguyệt, thêm hai năm nữa, đã có Sở Thu Nguyệt.* nảy sinh tình giờ tuy đã mười tám năm đi qua, nhưng quan hệ của Giang Thiến Thiến cùng Sở Liên Bình vẫn vô cùng thực mà nói, bọn họ tầm đó cũng không thể nói là ân ái, dù sao cũng đã qua mười tám năm, tuy mọi người xem hài lòng, nhưng cũng đều già đi, tình yêu trước kia cũng dần bị tình thân thay thế, nhu tình mặc dù vẫn còn, nhưng đã nay đâu bằng Thiến Thiến cùng Sở Liên Bình nói chuyện với nhau cũng không quá nhiều, ở trên bàn cơm thường là Sở Liên Bình nói, Giang Thiến Thiến mỉm cười nghe, có đôi khi Sở Liên Bình ra ngoài làm kinh doanh, phong trần mệt mỏi trở về, Giang Thiến Thiến cũng chưa bao giờ hỏi cái gì, chỉ giúp hắn tiếp lấy hành lí đưa cho hạ nhân, lại phân phó hạ nhân chuẩn bị nước tắm, phân phó phòng bếp chuẩn bị thức ăn lão gia thích nhất, sau đó thì theo Sở Liên Bình vào phòng kỳ lưng cho giữa hai người, cũng nhất định không thể nói là không ân Liên Bình ngoại trừ vì xã giao phải đi những lơi hoa liễu chi địa, cũng không nhiễm hương son phấn về nhà, mười tám năm qua, không hề đề cập đến chuyện nạp thiếp, ở bên ngoài trong thấy đồ chơi mới lạ, sẽ vội mang về cho người thân, thấy quần áo trang sức xinh đẹp, cũng sẽ vội mang về cho Giang Thiến Thiến. Mặc dù Giang Thiến Thiến không thích trang điểm, nhưng cũng sẽ mỉm cuồ nhận lấy, cho vào hộp trang điểm cất Liên Bình cùng với Giang Thiến Thiến, sống chung với nhau giống như nước, cũng không phải là một bãi nước đọng, mà là tế thủy trường lưu sử dụng tiết kiệm thì dùng được lâu, im ắng lại lâu trước Sở Thu Nguyệt quen nhìn tình yêu tìm cách nhanh chóng chứng thực tình yêu nên vội vã kết hôn, nhìn thấy Sở Liên Bình cùng Giang Thiến Thiến như vậy, trong nội tâm vô cùng cảm động, cũng cảm thấy hi vọng tương lai có thể tìm được hôn nhân như vậy.“Nhìn muội xem, một bộ dạng tâm thần không tập trung.” Sở Xuân Nguyệt cười nói, cũng thăm dò đi ra ngoài quan sát, “Vừa mới đây tiếng vang rất lớn, làm sao vậy, là Tưởng Tiểu Cường bên cạnh sao?”“A…, đúng vậy.” Sở Thu Nguyệt gật Xuân Nguyệt lắc đầu “Một người vốn rất tốt, sao lại biến thành như vậy.”“Đúng vậy.” Sở Thu Nguyệt gật gật đầu, sau đó kéo tay Sở Xuân Nguyệt nói, “Tỷ tỷ, tỷ làm sao lại chạy tới đây rồi? Muội cũng thấy có bà mối đang làm mối với mẹ rồi.”Gò má Sở Xuân Nguyệt hơi đỏ lên, giả ý nổi giận nói “Muội quản nhiều như vậy làm chi? Ta còn chưa tới tuổi cập kê đâu, những người kia cũng không khỏi quá nóng vội, mẹ nhất định sẽ thoái thác giúp ta.”“Cái này thì chưa chắc… Dù sao thì đính hôn trước cũng tốt nha, hơn nữa đằng sau kéo theo nhiều chuyện tạp nham như vậy, đoán chừng sau khi ổn thỏa, tỷ tỷ cũng đến tuổi cập kê rồi.” Sở Thu Nguyệt trêu Xuân Nguyệt vừa bực mình vừa buồn cười nói “Muội mới có bao lớn? Quỷ linh tinh!”“Cái gì nha,” Sở Thu Nguyệt ra vẻ ủy khuất nói, “tỷ tỷ, nước Lễ Thành có ai không biết tỷ xinh đẹp lại biết điều, nữ công lại giỏi, tiểu tử Tiểu Thi cũng biết một ít, nhà chúng ta lại có một giải nguyên, đại bá trong kinh cũng làm tới quan nhất phẩm~~ Tỷ nói, cô nương như tỷ vậy, người khác đương nhiên phải đoạt phá đầu nha!”Nghe nàng nói như vậy, Sở Xuân Nguyệt cũng không nhịn được nữa cười rộ lên, hai tỉ muội cười một tràng, cảm tình vô Thu Nguyệt rất ưa thích tỷ tỷ này, Sở Xuân Nguyệt xem như con gái rượi trong quy trong củ cổ đại, giữ khuôn phép, đối với Sở Thu Nguyệt cũng không tệ, hai tỷ muội ngẫu nhiên giao thổ lộ tình cảm, cũng coi như nói chuyện rất ăn là Sở Xuân Nguyệt có một khuyết điểm, chính là với danh lợi tiền tài rất coi nặng. Kỳ thật đây cũng là nhân chi thường tình, chỉ là Sở Thu Nguyệt lo lắng Sở Xuân Nguyệt sẽ vì được mà lạc mất thứ quan trọng dụ như vừa rồi Sở Xuân Nguyệt nói mình còn chưa có cập kê, những người kia quá nóng vội, Sở Thu Nguyệt có thể hiểu được, nàng chỉ là không nhìn trúng người trong nước Lễ Thành mà nhiên, chợt nghe được Sở Xuân Nguyệt có chút cảm khái nói “A, ở nước Lễ Thành có danh tiếng cũng làm được gì? Nước Lễ Thành nhỏ như vậy, nổi danh rất dễ, những người đến thăm nhà cầu hôn, lợi hại nhất cũng không ai khác ngoài tiểu công tử Huyện Thái gia. Cái kia có gì đặc biệt hơn người? Chỉ là một người quần là áo lượt, không có tiền đồ. Nếu nói lợi hại, vẫn là đại đường tỷ lợi hại nhất, toàn bộ Quân Quốc, người nơi nào không biết danh hào của nàng? Chỉ sợ về sau sử sách đều lưu danh, sách vở dân gian, chắc là sẽ vô cùng ghi nhớ nàng.”Thở dài, Sở Xuân Nguyệt nói với Sở Thu Nguyệt “Thu Nguyệt, muội biết không, ta có đôi khi xem một ít tiểu thuyết, vừa nghĩ tới, đại đường tỷ về sau cũng ở phía trên như thế, để hậu nhân chiêm ngưỡng phỏng đoán, ta rất hâm hộ. Thế nhưng mà ta…”Đại đường tỷ trong miệng nàng, dĩ nhiên là Sở Lưu Uyển Thu Nguyệt tranh thủ thời gian vỗ vỗ lưng Sở Xuân Nguyệt nói “Tỷ tỷ tốt, đừng nghĩ nhiều như vậy…, nghĩ nhiều như vậy làm chi? Người tất có mệnh, tuy thanh danh tỷ không bì kịp đại đường tỷ, nhưng cả Quân Quốc chỉ có một đại đường tỷ, cũng như chỉ có một người như tỷ nha! Nghĩ như tỷ vì không bì kịp đại đường tỷ mà khổ sở hao tổn tinh thần, muội chẳng phải cũng vì không bì kịp tỷ mà hao tổn tinh thần hơn sao? So đi so lại như vậy, có ý nghĩa gì? Nhân sinh trên đời, mưu cầu cũng không phải vui vẻ.”Sở Xuân Nguyệt cười cười “Muội ngược lại thản nhiên như vậy, chỉ là vì muội còn nhỏ, bây giờ nghĩ vậy, nhưng về sau thì chưa hẳn.”Trong nội tâm Sở Thu Nguyệt bất đắc dĩ, nàng cũng bởi vì tuổi chưa đủ lớn, cho nên mới muốn khai thô[email protected]Bằng không thì, chính mình kỳ thật vẫn đến sớm hơn Sở Lưu Uyển một năm, muốn thành danh cũng là nàng thành danh trước. Chỉ là giờ phút này Sở Thu Nguyệt càng cảm thấy may mắn mình không làm như thế, nhìn Sở Xuân Nguyệt sẽ biết, thanh danh càng lớn thì càng nhiều trêu chọc đố kỵ, người khác trả thù, chị ruột của mình còn ghen ghét như vậy, những chuyện kia cũng không khó xảy cũng không có nhiều tinh lực đi đối phó thủ đoạn đâm sau lưng khó phòng như vậy.“Muội ngẫm lại xem,” Sở Xuân Nguyệt khoác tay lên mu bàn tay Sở Thu Nguyệt, “Đại đường tỷ lại ở kinh thành, tên vang khắp thiên hạ, lập đang tuổi cập kê, cái khác không nói, những người muốn cầu thân, chỉ sợ đã sớm đạp nát cửa nhà nàng! Nhưng lại không thể so với những công tử Lễ Thành này, đó chính là kinh thành nha, địa linh nhân kiệt, tùy tùy tiện tiện cào một cái, chính là đại thiếu gia vinh hoa phú quý, tiền đồ như gấm đấy!”Sở Thu Nguyện nhìn bộ dáng này của Sở Xuân Nguyệt, cũng biết nàng niệm tưởng rất nặng, cũng không phải dăm ba câu nói của mình là có thể nghe, vì vậy đành phải nói “Nói thì đúng là như thế, nhưng kinh thành thị phi cũng nhiều. Chẳng qua nếu tỷ tỷ thực sự nghĩ như vậy, muội lại có chủ ý.”“A?” Đôi mắt Sở Xuân Nguyệt sáng ngời, “Chủ ý gì?”Sau đó lại lập tức cười cười, búng múi Sở Thu Nguyệt nói “Nha đầu này, mới có mười hai tuổi, có thể có chủ ý gì? Được rồi, đừng có ghẹo ta nữa, đoán chừng mẹ cũng đuổi bà mối đi rồi, chúng ta đi xe xem có cơm chưa.”“Đừng nha, muôin nói thật mà.” Sở Thu Nguyệt kéo ống tay áo Sở Xuân Nguyệt, “Tỷ xem, đại ca bây giờ không phải ở kinh thành rồi sao? Muội lần trước nghe phụ thân nói, đại bá vốn rất thích đại ca, lần này đại ca đỗ giải nguyên, đại bs cũng rất cao hứng, vì để huynh ấy học tốt hơn, hơn nữa con đường làm quan khoáng đạt, đại ca về sau rất có thể chính là ở lại kinh thành.”“Ta đây còn biết rõ, lần trướcphụ thân lúc ăn cơm cũng nói mà.” Sở Thu Nguyệt đảo con mắt, sau đó hiểu ra, “Ý của muội, là để cho ta cũng đến kinh thành ở?”Sở Thu Nguyệt thở dài “Kỳ thật tỷ cũng biết rồi, vốn kinh thành chính là bổn gia của chúng ta, chỉ là phụ thân trước kia hờn dỗi, cho nên mới đến Lễ Thành, đại bá cũng mấy lần gọi chúng ta qua ở, hai nhà xáp nhập, thế nhưng phụ thân vẫn một mực không chịu. Hiện tại, cũng không thể nói chính xác. Chỉ là nói thật, muội vẫn thích ở Lễ Thành hơn một chút.”Kỳ thật Sở Thu Nguyệt chỉ ra điểm này giúp Sở Xuân Nguyệt, cũng chính là chỉ rõ tâm tư của thành, nàng chính là không đi không được, chỉ là, nàng không có tự tin có thể hoàn toàn tránh né Sở Lưu Uyển, Sở Xuân Nguyệt đã có dã tâm như vậy, nàng chỉ giúp nàng ấy một tay, như vậy có thể để nàng ấy hấp dẫn lực chú ý của Sở Lưu Uyển, một biểu muội đối với mình có hâm mộ lại có chút ghen ghét, nhất định sẽ khiến Sở Lưu Uyển đề cao cảnh giác, bởi vì vậy, chính mình sẽ không bị để ý Thu Nguyệt thở dài, kỳ thật nàng cũng không phải vô tâm như vậy, chỉ là đây là nàng nghĩ đến phương pháp có thể xử lý tốt hơn. Hơn nữa nàng cũng không tính là hại Sở Xuân Nguyệt, dù sao kể cả nàng không chỉ ra, Sở Xuân Nguyệt sớm muộn cũng sẽ suy nghĩ cẩn thận, hoặc thậm chí là dùng những phương pháp cực đoan đạt tới giấc mộng củ tại nàng làm như vậy, xem như là “Nhất cử lưỡng tiện” người trò chuyện chốc lát, chỉ thấy Tiểu Lục vội vã tiến vào tử cửa ra, Tiểu Lcụ nhìn thấy Sở Thu Nguyệt còn ở trong sân, ngẩn người, sau đó tranh thủ thời gian đi lên “Nhị tiểu thư, thật xin lỗi, ta vừa mới rồi ở bên ngoài gặp bằng hữu cùng quê quán, trò chuyện một lát liền quên thời gian.”“Không có chuyện gì, chỉ là vừa rồi Vương bà đã biết, ngươi coi chừng da của ngươi đi a~.” Sở Thu Nguyệt cười Lục “A” một tiếng, che mặt nói “Vương bà nhất định sẽ phạt ta.”Sở Xuân Nguyệt nhìn Tiểu Lục, nói “Ngươi lại chạy loạn rồi hả? Đương nhiên là nên bị Xuân Nguyệt nói chuyện không tốt như Sở Thu Nguyệt, quan hệ với Tiểu Lục cũng không tốt bằng nàng, vì vậy Tiểu Lục khúm núm nói “Dạ, vâng…”Sau đó ngẩn đầu, dò hỏi “Đại tiểu thư nhị tiểu thư, bây giờ chắc cũng tới giờ ăn cơm, ta đi giúp đỡ một chút?”“Đi đi.” Sở Thu Nguyệt gật gật đầu, nhìn nàng nhanh bước chạy đi, quay đầu nói với Sở Xuân nguyệt, “Chúng ta tới đại sảnh, xem xem mẹ nói gì với bà mối.”Sở Xuân Nguyệt lắc đầu “Tỷ không thể để bà mối nhìn thấy, đây chính là quy củ. Tỷ về phòng trước, lát nữa ăn cơm, Tiểu Trúc sẽ gọi ta.”“A…, được.” Sở Thu Nguyệt gật gật đầu, một mình một người tới đại nhiên mới tới cửa, chỉ thấy nha hoàn hồi môn Giang Ninh của Giang Thiến Thiến đưa bà mối đi ra, trên mắt là tươi cười công thức hóa dáng. Bà mối không làm mối được, đương nhiên cười không nổi, chỉ xụ mặt đi về phía mối kia nhìn thấy Sở Thu Nguyệt, dừng bước lại, đánh giá Sở Thu Nguyệt, “Ơ, đây là nhị tiểu thư Sở Gia sao?”Sở Thu Nguyệt gật đầu tình nàng lười biếng, không thích ra khỏi cửa, không giống Sở Xuân Nguyệt thường xuyên đi tham kiến tiểu yến hội của vài khuê nữ, cũng chưa từng có công cán gì, cho nên những người gặp qua nàng cũng không nhiều.“À, bộ dáng rất không tồi, đợi thêm một thời gian nhất định sẽ thành cô nương rất xinh đẹp.” Bà mối kia cười nói, mong muốn ngược lại rất là nhiệt tình.“Ha ha.” Sở Thu Nguyệt qua loa cười cười, Giang Ninh cũng kịp thời tiến lên, nói với bà mối “Trương đại nương, bên này.”Bà mối Trương gật gật đầu, đi theo Giang Ninh ra Thu Nguyệt nhịn không được lắc đầu, sau đó nhanh như chớp chạy vào đại sảnh, chỉ thấy Giang Thiến Thiến ngồi ngay ngắn ở trên ghế, nhìn một trang giấy ngẩn đã hơn ba mươi, cũng gần bốn mươi rồi, khóe mắt có đường vân nhàn nhạt, là dấu vết năm tháng lưu lại,dấu ấn lưu lại thực sự cũng không chỉ có chừng này, nó còn mang lại cho Giang Thiến Thiến một vẻ ngoài lạnh nhạt ưu nhã không cách nào học phút này nàng ngồi ở đằng kia, tựa như một cây hoa lan yên tĩnh, không đủ để đoạt đi ánh mắt, nhưng lại ám hương tràn nữ tử như vậy bên người, khó trách Sở Liên Bình chướng mắt những người thấy tiếng bước chân của Sở Thu Nguyệt, Giang Thiến Thiến ngẩng đầu, cười cười “Thu Nguyệt làm sao tới rồi.”“Con đến giúp tỷ tỷ nhìn xem lần này là người nào tới cửa.” Sở Thu Nguyệt cười tủm tỉm trả Sở Thu Nguyệt chọc cười, Giang Thiến Thiến bên cạnh cười cười lắc đầu “Tiểu quỷ.”Tuy là nói như vậy, Giang Thiến Thiến vẫn đưa tờ giấy trong tay cho Sở Thu Nguyệt “Muốn xem náo nhiệt thì tự xem đi, chính là người này.”Sở Thu Nguyệt nhận tờ giấy, chỉ thấy bên trên là một nam tử có chút thanh tú, khuôn mặt như vẽ, trông rất đẹp mắt, bên cạnh là tên, gia thế, ngày sinh tháng đẻ các thứ.“Nhìn rất được nha.” Sở Thu Nguyệt mở to hai mắt Thiến Thiến lắc đầu “Một nam nhân, đẹp mắt có làm được cái gì? Hơn nữa bộ dáng vẽ lên, không lien quan tướng mạo chính thức của hắn như thế nào, mà lien quan tới kỹ nghệ của họa sĩ.” Giang Thiến Thiến giống như có cảm giác, vuốt đầu Sở Thu Nguyệt, nhẹ giọng thở dài, “Huống chi tỷ tỷ của con, chí của nàng cũng không ở đây…”Biểu hiện của Sở Thu Nguyệt kinh ngạc rõ ràng, Giang Thiên Thiến tự nhiên biết tâm tư con gái của mình, Sở Thu Nguyệt há to miệng, vừa định nói hai câu giả ngu làm sinh động không khí, ai biết bỗng nhiên Tiểu Trúc vội vàng vọt lên, thấy Giang Thiến Thiến liền hô “Phu nhân, không tốt rồi, đại tiểu thư trượt chân rơi xuống nước rồi!”
Chuyển ngữ Quán QuánBeta Nhã VyTrừ ngày ấy Lâm Khang Dạ ngoài ý muốn vào bên trong Tây Sương viện, ngoài ra, cũng không lại có chuyện gì khiến cho người ta kinh ngạc. Ngày trôi qua ở Sở phủ rất là thoải mái, cũng không có gì sơ suất, bình thường thì nàng dạo phố, còn lại thời gian thì đi chơi cùng Sở Lưu Sương và Sở Yên Ba, hoặc là nằm trong phòng đọc càng ngày nhàn nhã, nhưng bọn hạ nhân Sở phủ lại ngày càng nhiều tết của Sở Gia yêu cầu rất chặt chẽ ,cả Sở phủ cũng cần quét tước để đón năm mới, một ít đồ dùng cũ gì đó, thậm chí hương khói, đều phải đổi mới. Sau đó là ngày hai mươi ba cúng ông Táo, hai mươi bốn viết câu đối, hai mươi lăm làm đậu phụ, hai mươi sáu nấu thịt, mỗi một ngày đều bề bộn nhiều Thu Nguyệt nhàn rỗi vẫn là nhàn rỗi, có đôi khi dứt khoát giúp mọi người làm nhiên, người vội còn có Sở Xuân Nguyệt và Sở Lưu Uyển, các nàng rốt cục thuê được một gian hàng mặt tiền không tồi___ ít nhiều gì cũng là Ngũ hoàng tử hỗ trợ, thật ra Sở Lưu Uyển vốn không hi vọng người biết chuyện này đầu tiên là Ngũ hoàng tử, nhưng Ngũ hoàng tử lúc nào cũng chú ý đến nàng, sao lại không biết?Sở Lưu Uyển trong lòng thầm hận, nếu biết trước sớm muộn gì Ngũ hoàng tử cũng biết được chuyện mình mở quán, chẳng bằng ngay từ đầu nói cho hắn, bản thân cũng không cần bán trang là như vậy không khỏi quá yếu thế, làm cho người ta mất hứng. Hơn nữa dáng vẻ nàng luôn kiêu ngạo, bây giờ hơi chật vật, để người ta thấy cũng thật mất điều có Ngũ hoàng tử, mọi chuyện đều tốt hơn, Sở Lưu Uyển cùng Sở Xuân Nguyệt mỗi ngày cũng không mệt chết khiếp, Sở Xuân Nguyệt còn âm thầm trách cứ Sở Lưu Uyển. Rốt cuộc cũng sắp xếp cửa hàng không tồi lắm, Sở Thu Nguyệt mcó nhìn qua một lần, còn có chút kinh ngạc, các nàng làm thật không này cũng khiến cho Sở Thu Nguyệt có nghi vấn, chẳng lẽ một ít tiểu thuyết xuyên không nhìn qua viết rất không thực tế, nhứng đều là thật sự? Nữ xuyên qua, quả nhiên vui vẻ dần dần, không như nàng không có chút đặc sắc nào ?Chỉ là cho dù nghĩ như vậy, Sở Thu Nguyệt cũng không dự định thay nếu đã đi đến thời đại này, vậy nàng nên là người của thời đại này, nàng cần hiểu rõ, nàng là ai, nàng nên làm cái gì, mà không phải làm một mực làm việc không thuộc loại chuyện của nơi ngày như vậy bình thản trôi qua cuối cùng cũng đến ba mươi tết, giờ tuất vừa đến, mọi người liền cùng nhau ngồi trong đại sảnh, dựa theo thứ bậc ngồi một vòng trên bàn, bắt đầu chuẩn bị ăn hôm nay là ba mươi tết, ngay cả Bạch Du Du cũng cùng nhau cùng ăn cơm, một năm cũng chỉ có cơ hội hai lần, Bạch Du Du phá lệ vui nay tất cả mọi người đều mừng năm mới, mặc xiêm y màu đỏ, thoạt nhìn hết sức vui vẻ, Sở Nguyên Sơ cũng mặc áo khoát bông màu đỏ, nhìn như một cây táo đỏ rực bàn tròn vải vóc đỏ chói, mặt trên in một đóa mẫu đơn đại đóa một đóa tiếp một đóa, trông rất sống động, mọi người cảm thán hoa mẫu đơn kia nhìn thật đẹp cùng chân thật, Hà Tương Tư cười nói” Mẫu đơn này, vốn có nghĩa là phú quý các tường, ta hi vọng mọi người năm sau đều có chuyện tốt___lão gia đây, đường làm quan rộng mở, bình đệ đệ đây chính là tài vận thông suốt, Triều Sinh đây chính là đậu kì thi đình, Lưu Uyển, Xuân Nguyệt sang năm sẽ cập kê, vừa lúc mở quán, hy vọng các con buôn bán có lời, danh tiếng cũng tốt, hơn nữa có thể tìm được lang quân như tới đây, hai người Sở Xuân Nguyệt và Sở Lưu Uyển mặt ngoài đều lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng đáy lòng lại cho rằng, đây tất nhiên là chuyện đương nhiên nàng không tìm được lang quân tốt thì ai tìm được?Hai người không hiểu được tâm tư đối phương, trên mặt vẫn làm bộ ứng phó cười khanh khách, lại nghe Hà Tương Tư nói” Thu Nguyệt, Yên Ba, Lưu Sương, cũng mong tương lai các con có thể tìm được phu quân, dù chưa cập kê, nhưng đính thân trước cũng không phải là không thể, lễ trưởng thành vui vẻ của Nguyên Sơ, tương lai cho dù là văn Trạng Nguyên, võ Trạng Nguyên……tóm lại chỉ cần được quế chỉ, làm rạng rỡ tổ tông. Ba tỷ muội chúng ta………..” Nàng nhìn nhìn Tôn Sắt Tiêm cùng Bạch Du Du một bên, cười cười nói” Cũng là vô bệnh vô tai, có thể tiếp tục hầu hạ lão gia.”Một tràng lời nói cát tường làm mở đầu, mọi người đều vui vẻ, hạ nhân cũng nối đuôi nhau bê đồ ăn vào, cơm xào trân châu, cá phiến dịch sữa, nấm hoa chân vịt,bò ngũ sắc, bún tàu bào thịt, tiếp theo là lá sen cuốn, mực tơ xào. . . . kiểu dáng như nhau bê lên, chỉ thấy toàn là thịt cá, theo sau lại mang tới một ít thức ăn chay nhẹ nhàng, có đặc sản miền núi, đài sen đậu phụ, nấm rơm xào bông cải xanh, dấm đường hà ngó sen, rau tươi, cải trắng cuốn. . . . .Sở Thu Nguyệt nhìn thấy hơi tặc lưỡi, tuy nói ngày thường kiểu cách của Sở phủ không nhỏ, ăn cũng đều ăn đồ ăn ngon cơm ngon, nhưng long trọng như vậy thật là… Lễ mừng năm mới đương nhiên khác biệt, trước kia ở Thủy Lễ thành, thật ra cũng không khoa trương như người vừa nói nói vừa ăn cơm, cơm tất niên, thật ra cũng không quá chú trọng ăn cơm, mọi người đều dùng bữa là chính, trẻ con cũng không nói năng gì nhiều, Sở Thu Nguyệt chỉ ngoan ngoãn ăn mấy thứ đồ ăn mình thích, không bao lâu lại bị mang xuống một ít, hạ nhân lại bê mấy chén lớn lên, bên trong lại toàn là sủi cảo.“Sủi cảo này không như sủi cảo bình thường. Mọi người ăn thử xem.” Hà Tương Tư mỉm cười “Nếu ăn phải đồng tiền, năm sau chắc chắn đại phát tài hoặc là may mắn, nếu ăn phải đóa hoa, năm sau sẽ rất đào hoa, nếu ăn phải hạt ớt, thì năm sau chắc chắn Thuận lợi thịnh vượng, còn nếu là ăn phải hòn đá nhỏ, vậy không tốt lắm, biểu thị năm sau đại khái có va chạm, có chút chuuyện….Nhưng mà hòn đá nhỏ bỏ vào ít nhất, hy vọng không ai ăn phải!”Tất cả mọi người nở nụ cười, đưa tay gắp sủi cảo, Sở Thu Nguyệt ăn liền mấy cái, đều là mấy cái chưa bao, vì thế cũng yên lòng, bên kia lại nghe được Sở Xuân Nguyệt “ôi” một tiếng, tất cả mọi người nhìn về phía nàng, đã thấy nàng chậm rãi thè đầu lưỡi ra, bên trên rõ ràng là một đóa hoa hồng nhạt.” Con dùng đầu lưỡi quét nhanh qua, cảm giác có chút không đúng, như thế nào, có phải đóa hoa hay không?” Sở Xuân Nguyệt cao hứng phấn chấn hỏi.“Phải, phải.” Giang Thiến Thiến gật gật đầu, có chút kinh ngạc, ” Xem ra, Xuân Nguyệt năm sau sẽ thật đào hoa.”Sở Xuân Nguyệt trong lòng cực kì đắc ý, cười không ra người cho là nàng đang thẹn thùng, lập tức cũng trêu ghẹo vài câu, liền lại tiến tục ăn sủi Lưu Uyển thấy nàng ầm ỹ đoạt nổi bật của bản thân, lập tức ăn liền mấy cái sủi cảo, hy vọng bản thân có thể nhanh chút ăn được đồng tiền hoặc là đóa hoa, kết quả nàng không có ăn được, bên kia Sở Xuân Nguyệt lại hô thêm một hết chưa vậy?Sở Lưu Uyển trong lòng vô cùng bất mãn, trừng về phía Sở Xuân Nguyệt, đã thấy sắc mặt Sở Xuân Nguyệt rất là khó coi, chậm rãi phung ra một viên đá người đều hết sức kinh ngạc, Hà Tương Tư biết, nhiều sủi cảo như vậy, đồng tiền, hạt ớt, đóa hoa, các loại đều có hai cái, riêng viên đá nhỏ chỉ có một, còn mặt ở tầng chót nhất, hy vọng không ai ăn đến, không thể tưởng được lại bị Sở Xuân Nguyệt làm sao ngờ đến, Sở Xuân Nguyệt ăn đến được một đóa hoa, còn cảm thấy không đủ, hi vọng ăn đồng tiền hoặc là hạt ớt, để cho việc làm ăn ngày càng Thuận lợi phát đạt, lại nói, theo lý thuyết, thứ tốt đều để ở dưới, không cho người khác chạm vào, vì thế cố ý với đũa nhằm ở dưới chọn ra một cái, ai biết ăn một lần lại ăn phải viên đá nhỏ!” Ăn nhân đóa hoa, lại ăn nhân đá nhỏ….” Giang Thiến Thiến cũng là bất đắc dĩ,” Đây là có ý gì?”“Ai nha, lúc nào cũng có va chạm nho nhỏ, một cái nhân hòn đá nhỏ, ý đồ chỉ là đùa giỡn thôi, không biểu thị gì hết.” Hà Tương Tư cười khoát Xuân Nguyệt cũng nhanh chóng gật đầu” Cũng phải, cũng phải!”Sở Lưu Uyển trong lòng âm thầm đắc ý, nghĩ đáng đời ngươi tùy tiện như vậy! Sủi cảo trong miệng một hơi nuốt xuống, lại nuốt tới cổ, lại bị một động vướng tại chỗ!Sở Lưu Uyển kêu khổ không ngừng, cảm giác nửa vời của miếng đồng tiền kia, vạn phần khó chịu, lập tức nhăn mày, cũng không chào hỏi, xoay người ra đại người đang ăn ngon lành, có chút kinh ngạc, Hà Tương Tư nhanh chóng đứng dậy nhìn, đã thấy Sở Xuân Nguyệt đang đứng cạnh ao nôn mửa, muốn nhanh chóng phun đồng tiền kia nàng như vậy, Hà Tương Tư cũng hiểu được, nhanh chóng đưa tay giúp Sở Lưu Uyển vuốt trận thật giày vò, Sở Lưu Uyển mới hít thở lại được, vẻ mặt nàng như táo bón, miệng giữ lại chút uế vật, đúng là dáng vẻ chật vật khó có được, Hà Tương Tư cũng chưa thấy qua nữ nhân như vậy, hơi hơi sửng sốt. Sở Lưu Uyển biết, cũng không tiện phát tác, trong lòng tự dưng lại thêm chán ghét Sở Xuân Nguyệt, đều là nàng ta làm hại bản thân nhất thời không xem xét mới như vậy! Lập tức dùng nước rửa sạch mặt, miễn cưỡng cười với Hà Tương Tư nói” Mẹ, con không có việc gì.”Hà Tương Tư biết đứa con gái này hơi kiêu ngạo, vội vàng gật đầu” Vậy mau quay về đại sảnh đi.”Hai mẹ con dắt tay nhau vào đại sảnh, mọi người thấy Sở Lưu Uyển có chút chật vật, đều đoán được chuyện gì xảy ra, vì thế không hỏi xong sủi cảo, lại lấy lên một ít bánh trôi, các loại bánh ngọt, nhưng phần lớn mọi người lúc này đều no bụng rồi, cho nên không có ai dịp đón giao thừa, cho nên phải kéo dài đến giờ tý mới được, Sở Lưu Uyển thấy tất cả mọi người ở trong này, mỉm cười nói” Con làm thơ tặng mọi người.”Sở Lưu Uyển vẫn mang danh tài nữ, mọi người nghe thấy nàng muốn làm thơ, tự nhiên là vô cùng chào đón, Sở Thu Nguyệt vỗ tay theo mọi người, trong lòng đã sớm biết nàng ta sẽ làm như thế, chỉ là bản thân không bài thơ nào liên quan đến năm mới…….mà Sở Xuân Nguyệt biết được nội tình, chỉ lạnh lùng cười, vỗ vỗ tay cho có lệ.“Thiên địa phong Sương tẫn, kiền khôn khí tượng hòa;Lịch thiêm tân tuế nguyệt, xuân mãn cựu sơn liễu phương dung chí, tùng hoàng lão thái đa;Đồ tô thành túy ẩm, hoan tiếu bạch vân oa.”Sở Lưu Uyển chậm rãi đọc ra một bài thơ, Sở Thu Nguyệt nghe như lọt vào sương mù, căn bản không hiểu ý này, chỉ nghe tới cái gì “năm tháng”, “núi sông”, nhưng người bên ngoài đều nói” Mặc dù không phải tuyệt vời nhưng cũng có chút ý tứ”, thấy nàng ta có thể copy được đến như thế, trong lòng cũng âm thầm bội phục, Sở Lưu Uyển có thể hiểu được, hơn nữa nhớ rõ nhiều thi từ như thế, kỳ thật cũng là bản lĩnh của nàng Lưu Uyển thấy mọi người khen mình, tâm tình tốt hơn hẳn, Sở Xuân Nguyệt một bên mắt lạnh nhìn thấy, bỗng nhiên nghĩ đến một bài thơ, chỉ là không biết Sở Lưu Uyển đã đọc qua hay chưa, vì thế chậm rãi mở miệng nói”Bạo trúc thanh trung nhất tuế trừ,Xuân phong tống noãn nhập Đồ TôThiên môn vạn hộ đồng đồng nhật,Tổng bả tân đào hoán cựu phù.”Hà Tương Tư nghe xong, ngạc nhiên nói” Hả, Xuân Nguyệt cháu sao lại thuộc lòng thơ năm ngoái Lưu Uyển làm vậy?” Lập tức vừa cười nói” Cũng mệt cháu học thuộc ghê, xem ra đã sớm thích Lưu Uyển.”Sở Xuân Nguyệt tính không được, đành phải cười nói” Phải phải, cháu chỉ là bỗng nhiên nghĩ đến bài thơ đó, cháu cảm thấy thơ này so với thơ kia còn hay hơn nữa.”“Đó là tất nhiên.” Sở Lưu Uyển mất hứng nói” Ta làm thơ, đâu phải cái nào cũng đều như vậy, trình độ phải có lúc chênh lệch chứ.”Nàng cười, là muốn thử xem Sở Xuân Nguyệt , nếu bản thân chưa kịp nói qua, bài thơ hay này đã bị Sở Xuân Nguyệt chiếm tiện nghi biến thành của cô ta, càng nghĩ càng giận______ nàng nhớ rõ nhiều thi từ, nhưng chung quy không có khả năng một lần nhớ ra toàn bộ, huống chi còn nhiều bài cảm khái quốc thù gia hận, hiện tại quân hướng thái Bình thịnh thế, quốc Thuận dân an, nàng lại là đường làm quan rộng mở, nếu chỉ với thơ này, chẳng phải là không ra gì?Cho nên nói đi nói lại, nàng vẫn là nên ít sử dụng, hơn nữa vì phòng ngừa về sau bị người khác nói”hết thời”, còn phải chậm rãi lấy ra dùng kia không quan trọng, bây giờ lại lòi một Sở Xuân Nguyệt, ai biết nàng ta có giành trước mấy bài thơ mình chưa kịp dùng mà dùng?Chẳng trách ở trong tiểu thuyết xuyên qua, nữ chính chỉ có một, không hề có hơn một người, nhiều hơn một người sẽ đoạt đi một ít vinh quang, thật sự làm cho người ta bực bội!
Chuyển ngữ Quán QuánBeta Nhã VySở Thu Nguyệt một lần nữa vào đại sảnh, ngồi ở ghế trên, trong chốc lát, Sở Liên Đinh, Sở Liên Bình, Sở Triều Sinh đều đã trở lại, ba người một đường, ra vẻ là quan gia nào đó trở về.” Nữ nhân Tư Mã gia, trái lại không tệ, Tư Mã Hà nhỏ hơn Triều Sinh hai tuổi, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, bộ dáng cũng đoan trang, chỉ là xem ý tứ của lão cáo già Tư Mã kia, dường như là hi vọng Tư Mã Hà từ từ, cho dù lần này Triều Sinh không qua thi đình, cũng nguyện ý vì hắn chờ ba năm,ba năm sau, nếu thành , chính là quan chức mỹ nhân đều được đến, nếu không trúng, thì hai cái kai đều không có.”Sở Liên Đinh cùng Sở Liên Bình nói chuyện, cũng không kiêng dè những người khác trong đại sảnh, Sở Triều Sinh theo ở phía sau, trên mặt thản nhiên, không có biểu tình Mã Hà?Sở Thu Nguyệt đầu óc vòng vo chuyển, nghĩ tới hôm nay gặp qua Tư Mã Liên đi về. Xem ra, Tư Mã Hà là tỷ tỷ của Tư Mã Tương Tư nghe mấy người đối thoại, vội vàng nói” Tư Mã Hà? Chính là trưởng nữ của Tư Mã thái phó?”” Không sai.” Sở Liên Đinh nói,” Tư Mã thái phó đối với Triều Sinh rất là vừa lòng, ý tứ trong lời nói thực rõ ràng.”Hà Tương Tư kinh hỉ nói” Nếu có thể thành, thật sự là chuyện tốt!”Sở Liên Đinh cười cười, nói với Sở Triều Sinh” Triều Sinh, ta thấy cháu rầu rĩ không vui, chẵng lẽ không thích Tư Mã tiểu thư?”Sở Triều Sinh mỉm cười” Con chỉ xa xa nhìn một mặt mà thôi, ngay cả nói chuyện cũng không nói qua, nói cái gì thích hay không thích đâu?”Sở Liên Đinh cười lắc đầu” Ta biết tâm tư cháu, chỉ là nữ nhân Tư Mã gia không thể so với nhà khác, nữ nhân nhà khác, tất nhiên là có thể nhìn thấy, tùy vào cháu lựa chọn, nhưng nữ nhân Tư Mã gia lại khó có thể như thế. Huống chi hoàng thượng vốn ít công chúa, Tư Mã đại tiểu thư rất được lòng Thái Hậu nương nương, quả thực là giống như công chúa vậy.”“Triều Sinh cưới vợ, đâu phải là chọn hàng? Nếu coi thê tử như vật phẩm, vậy còn ý tứ gì.” Sở Triều Sinh tuy là ngữ khí nhu hòa,nhưng thái độ lại kiên quyết, Sở Liên Đinh biết rõ hắn tuổi trẻ khí thịnh, tuy rằng thoạt nhìn có óc xét đoán, nhưng vẫn là còn không rõ đạo lý, vì thế cũng không nói thêm nữa, chỉ đưa mắt ra hiệu với Sở Liên Bình, cũng vào Liên Bình lại không nói chuyện giúp cho Tư Mã Hà, chỉ thấp giọng nói với Sở Triều Sinh” Chỉ cần con thích là được. Cha tuy rằng hi vọng con làm rạng rỡ tổ tông, nhưng……..bản thân cha cả đời tùy hứng làm bậy, cũng không có gì cần thiết yêu cầu con làm việc mình không thích.”Sở Triều Sinh mừng rỡ nói” Đa tạ cha.”Sở Thu Nguyệt ở bên nghe rõ ràng rành mạch, trong lòng vui mừng, đợi người khác đều đi ra, mọi người liền cùng nhau bắt đầu ăn cơm, Sở Lưu Sương ăn đến một nửa, nhìn cái trán của Sở Thu Nguyệt, bỗng nhiên “A” một tiếng khiến cho tay Sở Lưu Uyển run lên, chiếc đũa nhanh chóng rơi xuống đất.“Làm sao vậy, ăn một bữa cơm lại đột nhiên cả kinh vậy.” Hà Tương Tư nhíu nhíu mày, nhìn Sở Lưu Lưu Sương vừa cười nói” Không có gì!”Một lát sau, Tôn Sắt Tiêm bỗng nhiên đi vào, bàn tay to nắm một bàn tay nhỏ bé của đứa nhỏ cỡ hai ba tuổi, trên người mặc áo bông nhỏ màu đen, trên cổ treo một cái mệnh khóa dài, dưới chân đi một đôi hài đầu hổ bằng vải bông, cười tủm tỉm nhìn mọi người, miệng phát ra thanh âm y y nha nha, cả người giống quả cầu đáng yêu , chính là Sở Nguyên Liên Đinh thấy con, trong lòng cao hứng, nhân tiện nói” Đem Nguyên Sơ ôm lại đây để ta xem xem.”Tôn Sắt Tiêm lên tiếng, cười nắm tay Sở Nguyên Sơ đi qua, Sở Nguyên Sơ ngoan ngoãn đi theo, sau đó bị Sở Liên Đinh ôm vào trong ngực, nó không khóc cũng không nháo, thoạt nhìn có chút ngơ ngác nhưng tiểu hài tử như vậy, cũng coi như ngây ngô đáng yêu. Sở Liên Đinh buồn cười nói” Không gọi cha?”Sở Nguyên Sơ nói không nhiều lắm, nhưng vẫn kêu được cha mẹ, hắn ngoan ngoãn nói” Cha.”Giọng nói mềm mại, hết sức đáng Liên Đinh cười cười, nói”Nguyên Sơ không có học từ gì mới sao?”Dứt lời lại lắc đầu” Vừa tối qua mới gặp Nguyên sơ, làm sao có từ mới gì!”Tôn Săt Tiêm cười nói”Có, cả buổi chiều hôm nay, nó bỗng nhiên kêu một tiếng ” a tỷ”, không tồi đâu!”Dứt lời bà vú ở phía sau cầm trống bỏi trong tay đi qua, gõ xao nói” Kêu “a tỷ” xem nào?”Sở Nguyên Sơ chỉ nhìn chằm chằm trống bỏi kia, cũng không nói Sắt Tiêm sợ Nguyên Sơ thật sự không nói lời nào, nhanh chóng chạy lại lắc lắc,nói” Nguyên Sơ?”Sở Nguyên Sơ lúc này mới thành thật nói “A tỷ.”Nhưng lại là nói với Sở Lưu Lưu Uyển trong lòng mừng rỡ______ nữ diễn viên có khác, người gặp người thích hoa gặp hoa nở, ngay cả tiểu hài tử cũng biết rõ mình tốt!Nàng đang định “ôi chao” một tiếng đến hôn hôn Nguyên Sơ, lại thấy Sở Nguyên Sơ xoay đầu qua, đối với Sở Xuân Nguyệt kêu một tiếng “a tỷ.”.Sở Xuân Nguyệt cũng cao hứng lên, nói” Ôi chao, thật đáng yêu.”Sở Lưu Uyển chưa kịp nói chuyện, mặt đen một nửa, nhìn Sở Nguyên Sơ nhu thuận lần lượt đối với từng người kêu một tiếng “a tỷ”, thậm chí, ngay cả Sở Triều Sinh cũng có phần, khiến cho mọi người cười rộ lên, rất náo nhiệt, trong lòng càng tức giận, chỉ cảm thấy tiểu quỷ này thật sự làm càn, nhưng vẫn là ăn theo người khác nói “Thật sự là đáng yêu, Nguyên Sơ.”Tôn Sắt Tiêm dựa vào sự nổi bật của Sở Nguyên Sơ, trong lòng vừa đắc ý, vừa vui sướng, sai hạ nhân ở bên người Sở Nguyên Sơ lấy ra một cái ghế khác, muốn cho Sở Nguyên Sơ ngồi lên trên, ai biết Sở Liên Đinh khoát tay áo nói” Ôi chao, Nguyên Sơ có thể ngồi trên người ta, ghế dựa này……….nàng ngồi đi. Lát nữa nếu Nguyên Sơ có khóc lóc, nàng cũng có thể dỗ kịp.”Đây chính là ban ân khó có được, Tôn Sắt Tiêm quả thật là vui như hoa nở, nàng liên tục nói “Đa tạ lão gia” , một bên nhanh chóng ngồi xuống, giống như nếu chậm một bước, ghế dựa kia sẽ biến mất không thấy đâu Liên Đinh sai hạ nhân mang thêm hai cái bát đũa, lại nói” Về sau để Nguyên Sơ ăn ở đại sảnh đi, Nguyên Sơ cũng nên trông thấy người nhà nhiều, bằng không sẽ thấy lạ.”Tôn Sắt Tiêm nói”Cũng đúng, nhưng Nguyên Sơ dù sao cũng còn nhỏ, sợ hắn ngồi ở trên người lão gia, có đối khi khóc nháo, rất không tiện.”Ý của nàng ta cũng thật rõ ràng, Sở Nguyên Sơ khóc nháo, vậy cần nàng, mà Sở Liên Đinh thích ôm Sở Nguyên Sơ ăn cơm, vậy Tôn Sắt Tiêm cũng nên ngồi bên người lão gia, tùy thời đều thuận tiện chiếu có Sở Nguyên Tương Tư tức giận, phải biết rằng, chỗ ngồi này chính là vị trí vô cùng quan Liên Đinh ngồi ở chỗ cao nhất, bản thân ngồi bên phải người thứ nhất, đối diện người thứ nhất là Sở Liên Bình trước kia là Sở Triều Sinh, trước đó nữa là Sở Lưu Uyển, bên phải tiếp theo là Sở Lưu Uyển,Sở Lưu Sương,Sở Yên Ba, bên trái tiếp theo theo thứ tự là Giang Thiến Thiến, Sở Triều Sinh, Sở Xuân Nguyệt, Sở Thu Nguyệt, sau đó là Tôn Sắt Tiêm, có đôi khi Tôn Sắt Tiếm vì chiếu cố Sở Nguyên Sơ, nên sau khi bọn họ ăn xong mới tại Tôn Sắt Tiêm bỗng nhiên ngồi ở giữa chính mình và Sở Liên Đinh, này, lần này Sở Liên Đinh tâm tình tốt,đột nhiên hiếm thấy quyết định, nàng liền nhịn, nhưng Tôn Sắt Tiêm lại không biết tốt xấu không có chừng mực, còn muốn về sau đều như vậy?! Làm sao có thể?!Vì thế Hà Tương Tư nhanh chóng đoạt lời Sở Liên Đinh “Vậy cứ để bà vú canh giữ bên cạnh là được, huống chi nếu Nguyên Sơ đến đây, muội muội ngươi cũng nên ngồi ở phía sau ăn cơm, đến lúc đó cũng có thể giúp đỡ chiếu ứng —— hơn nữa, vô luận như thế nào, lão gia mới là cha Nguyên Sơ, chẳng lẽ còn đối với Nguyên Sơ không có biện pháp sao?”Sở Liên Đinh gật đầu nói” Đúng vậy!”Tôn Sắt Tiêm bị lỡ chuyện tốt, vừa mới nhiệt tình tràn ngập bị Hà Tương Tư tạt xuống một thau nước lạnh, tâm lạnh một nửa, cũng không nói thêm nữa, kéo kéo khóe miệng liền vùi đầu ăn phòng cùng chi thứ hai tranh đấu gay gắt, tuy rằng không dọa người như trong cung đấu, nhưng vẫn là khiến cho người ta cảm thấy áp lực, mọi người trong lòng đều có cân nhắc, cũng không ai nói cái gì, mà Sở Liên Đinh, quen lăn lộn ở trong triều, loại trường hợp này thấy nhưng không thể trách, vì thế tươi cười hớn hở tiếp tục đùa với Nguyên Sơ, dường như căn bản là trong lúc đó không có Hà Tương Tư cùng Tôn Sắt Tiêm quấy mà cha mình không nạp thiếp, bằng không cũng đủ phiền. Giang Thiến Thiến thông minh thì thông minh thật, nhưng tính tình vẫn là rất nhu, nếu thực sự có người tranh giành với nàng, chị sợ rằng Giang Thiến Thiến tuy là vẫn sẽ chèn ép đối phương, nhưng sẽ không hạ ngoan thủ.
Chuyển ngữ Nhã VyBeta Nguyệt MaiNgày hôm đó mặt trời ló dạng, nắng sớm màu vàng mờ mờ, chiếu lên người sinh ra một cám giác ấm áp, sau ngày đông chí, thời tiết tốt lên như vậy thực hiếm Thu Nguyệt nhìn ánh mặt trời sáng lạng bên ngoài, liền kéo ghế, làm ổ trong sân phơi nắng, nửa tỉnh nửa mơ nằm thì nghe thấy bên cạnh vang lên vài tiếng khan đặc, nàng đảo tròng mắt, ngồi thẳng người. Nghe được cái thứ người bên ngoài đang gào thét là cái gì, mặt liền không chút biểu tình nằm lại xuống thật rất đơn giản, đơn giản là cái gì mà “ta muốn thống nhất thiên hạ”, “Ta muốn mỹ nữ như mây” các thể hiệu này Tưởng Tiểu Cường nhà bên ngày đem gào thét, mọi người sớm đã thành thói quen tai nghe thấy tiếng hạ nhân thảo luận cái gì đấy, Tưởng thiếu gia nhà bên làm sao lại trở thành như vậy, Sở Thu Nguyệt lười biếng tựa trên mặt ghế, trong lòng có chút buồn có thể là chuyện gì, còn không phải là xuyên không thì là cùng với Tưởng Tiểu Cường, đều là những người xuyên không tới,Chỉ là lúc nàng xuyên không tới, nàng mới chỉ là một đứa nhỏ năm tuổi, lúc vừa tới đây, nàng khổ sở bàng hoàng, lại có chút kích động, khổ sở bàng hoàng đương nhiên không cần phải nói, chẳng có ai lại hi vọng phải rời khỏi cuộc sống mình đã quen, trở về thời cổ kích động, chính là nơi này triều đại không có trong sử thi, cái này có nghĩa là gì? Chính là thi từ của người xưa, đại khái là có thể thỏa thích copy, ca múa người đời sau phát minh, cũng có thể tùy ý sử dụng. Chính là giống như trong tiểu thuyết xuyên không có ghi, quét ngang thiên hạ, mỹ nam xoay xung nhưng mà, Sở Thu Nguyệt đúng là cái gì cũng đều chưa nhất, trung thực mà nói, thành tích của nàng ở trường còn có thể chấp nhận, nhưng mà những thứ… cầm kì thi họa, thi từ cổ ngữ kia, nàng hiện giờ làm sao mà nhớ rõ, cho dù nhớ rõ, cũng chỉ là một ít danh ngôn rải rác, những quyển sách có thể đọc thuộc, thật sự chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Về phần những ca khúc cùng với vũ đại, cái kia, đúng là chỉ càng them bi kịch. Nàng cũng không tin, những bài hát cùng vũ đạo của cổ nhân lại thua bởi mấy bài hát hiện đại cùng vài động tác động sáng tạo phát minh để mở cửa hang, cũng là rất rất không thực vô cùng, nàng ở đại học chính là học khoa tiếng Đức, về sau sẽ thành một phiên dịch viên nho nhỏ, ngẫy nhiên nhận được một ít công việc phiên dịch cho nhà xuất bản, tiền lương không cao, chỉ là hoạt động tự do, thời gian rất tự do.–Nhưng mà, tiếng Đức ở đây, có thể làm cái gì đây a~~~…Thứ hai, Sở Thu Nguyệt cũng đã suy nghĩ cẩn thận, ở hiện đại, mỗi khi sáng sớm đồng hồ báo thức chỉ cần kéo nàng dậy từ trong giấc ngủ mơ màng, nàng sẽ liền mặc niệm “Ta muốn làm mễ trùng ăn rồi chờ chết, ta muốn làm mễ trùng” mà đi làm, hiện tại, nàng ở nơi này, coi như là “gia đình thường thường bậc trung”, nói cách khác, nàng hoàn toàn có điều kiện để làm mễ kiện tốt như vậy, vì sao nàng lại phải ôm những thứ tên tuổi không đâu kia vào người?Chính vì thế, Sở Thu Nguyệt liền thong thả rảnh rỗi sống qua bảy năm, học một ít nữ công, ngẫu nhiên đi theo nữ tiên sinh “tốt” nhất khóa, tốt ở đây là chữ Hán, bất quá, là phồn thể mà thôi, hơn nữa cũng không có dấu chấm câu, dù sao Sở Thu Nguyệt liền xem như không biết. Giả vờ ngây ngốc sinh hoạt, lúc nào cảm thấy nhàm chán, liền vào thư phòng phụ than, trộm cầm hai quyển tiểu thuyết giải dĩ tưởng rằng thời gian chính là sẽ thanh tĩnh trôi qua như vậy, ai ngờ Tưởng Tiểu Cường nhà bên bỗng nhiên nổi điên, những cách dung từ vừa lạ vừa quen kia, cùng tự tin như gió cuốn của Tưởng Tiểu Cường khiến cho Sở Thu Nguyệt lập tức hiểu rõ rang, đối phương cũng là người xuyên không, hơn nữa rất không may, còn là một tên bệnh trúng độc YY tiểu thuyết vô cùng người đang thảo luận chuyện Tưởng Tiểu Cường này, chính là hai hạ nhân, một là Vương bà, một là Tiểu Đào. Hai người một bên nói huyên thuyên, một bên chậm rãi đi về phía phòng bếp, kết quả là trên đường nhìn thấy Sở Thu Nguyệt đang uốn trong ghế.“AAAA…, Nhị tiểu thư, người làm sao lại ở đây.” Vương bà kinh ngạc Thu Nguyệt mở to mắt, giả vờ cái gì cũng không biết nói “Ồ, ta vẫn ngủ ở đây mà, làm sao vậy?”Nàng tuy không thích người khác nói huyên thuyên, nhưng ở cái nơi này, ti vi không có, máy tính cũng không, hơn nữa chuyện của Tưởng Tiểu Cường đúng là vô cùng hiếm lạ, người khác không nói gì mới là kỳ quái. Cho nên Sở Thu Nguyệt dứt khoát giả vờ hồ đồ — huống chi, nàng là một đứa trẻ mười hai tuổi, cho dù là chủ tử, giáo huấn một bà lão ba bốn mươi tuổi như vậy, cũng quá là khó bà thở dài một hơi, cười nói “Nhị tiểu thư, người đừng ngủ ở đây. Bây giờ thời tiết đang lạnh, ngủ ở bên ngoài rất dễ nhiễm phong hàn!”“A… ta biết rồi.” Sở Thu Nguyệt gật đầu, “Cũng bởi vì trời lạnh, thật vất vả mới có chút nắng, ta muốn phơi nắng một chút, ai ngờ không để ý đã ngủ quên.”Nàng chậm rãi đứng dậy từ trên ghế, duỗi lưng một cái.“Ồ, Tiểu Lục đâu rồi?” Vương bà nghi hoặc nhìn nhìn chung Lục chính là nhà hoàn thiếp thân của Sở Thu Nguyệt.“Ta muốn phơi nắng, nên để cho nàng đi chơi một lúc.” Sở Thu Nguyệt cười bà không đồng ý nhíu màu “Tiểu Lục cũng thật là, mặc dù là người cho nàng đi chơi, nhưng nàng cũng không thể cứ thế mà đi, còn để người ở đây ngủ.”Vương bà ở Sở gia đã lâu, lại rất được phu nhân tín nhiệm, cho nên nghiễm nhiên làm quản sự, có thể nói Tiểu Lục như thế cũng là chuyện hợp lý.“Không sao.” Sở Thu Nguyệt lắc đầu, nhìn giỏ đồ ăn trên tay Vương bà cùng Tiểu Đào, nói, “Các ngươi đi mua thức ăn về à? Nhanh đưa vào phòng bếp đi, ta có chút đói bụng.”Nói xong vuốt vuốt bụng thể của nàng nhỏ nhắn, trắng nõn nà, đôi mắt vừa lớn vừa sáng, rất đáng yêu, bộ dạng vân vê bụng lại càng nói không hết độ ngây thơ đáng yêu. Trong lòng Vương bà yêu thích vô cùng, vội vàng cười nói “Ài!”Sau đó tranh thủ thời gian lôi kéo Tiểu Đào vào phòng Vương bà cùng Tiểu Đào đi xa, Sở Thu Nguyệt nghĩ nghĩ, nháy nháy đôi mắt vụng trộm đi ra ngoài nói những hành vi kia của Tiểu Cường không hoàn toàn chính xác là não tàn, nhưng tốt xấu cũng là tới đây bảy năm mới được gặp một người duy nhất là “người hiện đại”, bây giờ phỏng chừng cũng sắp bị đưa đến tháp người điên, vẫn là nên đi ngó hắn một chút Thu Nguyệt đi tới ngoài cửa, chỉ thấy người Tưởng gia đang muốn đè hắn đưa lên lão gia đang nhỏ nhẹ nói khích lệ Tưởng Tiểu Cường “Hiện tại chuyện của nghiệt tử người thành chuyện gièm pha náo loạn của cả thành rồi, ta chỉ có thể trước đưa con tới tháp người điên tránh đầu gió, đợi khi mọi việc qua đi sẽ đưa con về, nhưng nếu con vẫn không biết tốt xấu, ta đây đúng là…!”Tiểu Cường hé mắt, bỗng nhiên nở nụ cười “Ta hiểu rồi! Cứ theo lời người vậy. Trước tiên…” hắn đại khái là nhớ không ra, dừng một chút, nói tiếp. “Ta đi bệnh viện tâm thần, nhất định là ý chỉ của Thượng Thiên, ta nhất định có thể ở trong đó phát hiện ra bí tịch tiền nhân lưu lại… Đúng vậy! Núi cùng nước phục nghi không đường, đây mới là chân lý!”Nói xong nắm chặt tay, rõ ràng không cần đẩy, tự mình đi vào lão gia cùng nguyên một đám thị vệ xung quanh trợn mắt há mồm, Sở Thu Nguyệt đứng trong sân nhìn, dở khóc dở bọn họ đều đi rồi, Sở Thu Nguyệt mới lắc lắc Tiểu Cường kia… Đúng thật là…Ngay cả chuyện trong bệnh viện tâm thần cũng nghĩ đến, coi như cũng là một loại cảnh là, Tưởng Tiểu Cường dù sao bây giờ cũng bị đưa vào tháp người điên, vốn là đang bị giày vò, bây giờ cũng yên tĩnh lại chút, như vậy nói cách khác, không cần phải xen vào hắn nữa Thu Nguyệt để ý so sánh, lại nhớ tới “Đại tiểu thư Sở Gia ở kinh thành 8 tuổi cho ra bộ “Thủy Điều Ca Đầu” kia.”Sở gia ở kinh thành kia, tự nhiên chính là có lien hệ với Sở Thu Nguyệt. Đó là bổn gia của bọn họ. Sở lão giã của Sở Gia ở kinh thành, Sở Liên Đinh, chính là đại bá của nàng, là ca ca ruột của cha nàng, Sở Liên Sở đại tiểu thư 8 tuổi cho ra bộ “Thủy Điều Ca Đầu” Sở Lưu Uyển, chính là đường tỷ của Liên Đinh nắm đó một lần hành động được giải nhất, bẻ được cành quế, về say làm quan ở kinh thành, một bước lên mây, hiện tại đã là Chưởng viện học sĩ của Hàn Lâm Viện, là quan nhị phẩm, có chút uy phong, nhà cho ba phòng thê thiếp. Đáng tiếc mãi không có con, chỉ có ba đứa con gái, các đây ít năm vợ lẽ sinh ra được một tiểu tử mập mạp, tính ra, bây giờ chắc cũng chỉ vừa biết đi mà là, ai nói nữ không bằng nam, trên người Sở Lưu Uyển liền sẽ phải câm đầu năm thứ hai Sở Thu Nguyệt tới đâu, Sở đại tiểu thư Sở gia ở kinh thành Sở Lưu Uyển bỗng nhiên nổi tiếng, viết ra bộ “Thủy Điều Ca Đầu”, tuyệt diễm kinh thành, quan lại kinh lúc Sở Thu Nguyệt sờ tới bộ này, mặt liền nghệt nhớ rõ ràng, đây chính là thủ từ của Tô Thức, là tác phẩm trên sách trung học trước đây, sao lại trở thành tác phẩm của Sở Lưu Uyển rồi?Nguyên nhân không cần phải nói, tự nhiên chính là, Sở Lưu Uyển cũng là xuyên sau Sở Lưu Uyển không ngừng cố gắng, không ngừng ra tác phẩm mới, chỉ là tốc độ có chút chậm hơn, hơn nữa ngẫu nhiên là từ, ngẫu nhiên là thơ, ngẫu nhiên là phú hoặc từ, phong cách cũng thay đổ cực kì nhanh, khiến người ta nghi hoặc. Trong đó mặc dù không thiếu những câu kinh người, nhưng luôn luôn có chút thoạt nhìn là lạ, không đủ trôi chảy. Chỉ là khuyết điểm không che được ưu điểm, tóm lại cái thanh danh “Đệ nhất nữ tài tử từ lúc Quân hướng khai triều đến nay” của Sở Lưu Uyển, cứ như vậy mà truyền Thu Nguyệt vẫn một mực không có động tác gì, bởi vì nhìn mấy biểu hiện của Sở Lưu Uyển liền có thể đoán được, người này cực kỳ thích náo động, nếu mình đi nhận thân, chỉ sợ còn chưa kịp ôn chuyện, Sở Lưu Uyển nhân định đầu tiên sẽ có chút lo lắng~~~ Đối phương nhất định sợ hãi nàng đoạt danh tiếng của nàng thân của nàng Sở Liên Bình là thương nhân. Làm ăn không lớn không nhỏ, cũng may ở chỗ bọn họ hiện giờ triều đại toàn bộ đang mất quyền, cũng không bị tư tưởng nhà nông đè ép buôn bán, cho nên tuy là thương nhân nhỏ, thế như Sở Gia cũng vẫn tồn tại không tồi là, nói cho cùng, cũng như học bài, thi đậu, làm quan vậy. Đường đi thoạt nhìn như chính đồ, năm đó Sở Liên Bình cùng Sở Liên Đinh cùng nhau gian khổ học tập, kết quả thân ca ca thì đỗ cao trung, mình lại thi rớt, còn vì thường thường bị cha mẹ trách móc nặng nề, cho nên đến hôm nay, trong tâm Sở Liên Bình đều vẫn có hạt mụn. Sở Liên Đinh thường gọi Sở Liên Bình qua ở mấy hôm, ông đều không chịu. Chỉ muốn ở lại lễ thành không lớn không nhỏ này, làm việc buôn bán của Sở Liên Bình nhất định không chịu đi Sở Gia ở kinh thành kia, Sở Thu Nguyệt thật cũng không lo lắng gì cho là hội thi Hương năm nay, vị ca ca tốt Sở Triều Sinh kia của nàng đoạt giải cao trung, khiến cho Sở Liên Bình hãnh diện, Sở Liên Bình vui mừng vô cùng, vì thế dứt khoát để cho Sở Triều Sinh tới ở trong Sở gia ở kinh thành, nắm quan hệ của Sở Liên Đinh, thuận tiện lam quen, sau đó có thể đề bạt người của ông. Chỉ nói đến cửa ải cuối năm, sẽ mang theo mấy người Sở Thu Nguyệt đi vào đó mừng năm thật Sở Triều Sinh hiện tại mới 17 tuổi, thế nhưng có thể làm như thế, chính là cực kỳ lợi hại. Nhưng mà lại nói, ngọc không mài không sáng, Sở Liên Bình cũng hiểu đạo lý này, thế nên cho dù người khác thưởng thức hắn, cũng sẽ không thật sự cho hắn lấy được thành tích gì tốt trong thi Hương, ngược lại sẽ chỉ để hắn dừng ở thi nhưng Sở Liên Bình muốn, ít nhất cũng nên để cho hắn có chút kiến thức đã, đợi ba năm nữa, có lẽ Sở Triều Sinh có thể đỗ tiến sĩ rồi, thậm chí còn có khả năng thành Trạng nguyên!Ở phương diện kia, Sở Liên Bình cũng muốn khoe khoang một sao, Sở Liên Đinh tuy rằng trong nhà có ba vị thê thiếp, nhưng vận khí không tốt, chỉ sinh con gái, gần đây mới sinh được một đứa con trai, mới vừa biết Thu Nguyệt vừa nghĩ tới những chuyện thượng vàng hạ cám này, một bên văn vê tóc thở dài.
Khi Tiểu Cường bên cạnh đang hát to bài “Vận khí Vương Bát”; Khi Đại biểu tỷ cho ra tác phẩm “Thủy điều ca đầu”ở kinh thành làm người trong kinh lác mắt. Khi tỷ tỷ bắt đầu mở cửa hàng son phấn. Khi… Thì nữ chính đang phơi nắng ngủ ngon. Xuân đến vừa lúc, muôn hoa khoe sắc thắm. Nhân sinh mệnh ngắn ngủi, tội gì không tận hưởng lạc thú trước mắt? Nói ngắn gọn, đơn giản thì đây là một truyện kể về một người xuyên không bình tĩnh đứng ngoài quan sát, cộng thêm những NC não tàn xuyên không khác. Cùng đọc truyện Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại . Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại!
Nguồn Tàng Thư ViệnChuyển ngữ Nhã VyThể loại Xuyên không, hài, HESố chương 74 Chương Khi Tiểu Cường bên cạnh đang hát to bài “Vận khí Vương Bát”; Khi Đại biểu tỷ cho ra tác phẩm “Thủy điều ca đầu”ở kinh thành làm người trong kinh lác mắt. Khi tỷ tỷ bắt đầu mở cửa hàng son phấn. Khi… Thì nữ chính đang phơi nắng ngủ ngon. Xuân đến vừa lúc, muôn hoa khoe sắc thắm. Nhân sinh mệnh ngắn ngủi, tội gì không tận hưởng lạc thú trước mắt? Nói ngắn gọn, đơn giản thì đây là một câu truyện kể về một người xuyên không bình tĩnh đứng ngoài quan sát, cộng thêm những NC não tàn xuyên không khác.
sổ tay sinh tồn ở cổ đại