sủng thê làm hoàng hậu

Sủng Phi Đường , chương 65 của tác giả Đinh Đông Nhất cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. nhưng lại rất tốn thời gian.Điện hạ rõ ràng đã bảo chuyện của hoàng hậu mới là khẩn cấp, thế mà Sủng Thiếp Ở Vương Phủ - (Chương 141) - Tác giả Giả Diện Đích Thịnh Yến Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Nàng chỉ cần cùng Khánh Vương phi thân mật, còn thê thiếp nàng làm như không biết Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày! Còn không phải sao, trong mắt trong lòng hắn đều là nàng, những nữ nhân khác hắn căn bản sẽ không liếc mắt nhìn tới, cùng với chưa thấy qua nữ nhân cũng không có gì khác biệt. Đọc truyện tranh Bạch Nguyệt Quang Lạm Quyền Của Sủng Hậu - Xuyên Thành Hoàng Hậu Của Cháu Trai Hoàng Đế chap 80 next chap 81 tiếng việt. Mới nhất nhanh nhất tại TruyenQQPro.Com Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và "Vâng." Lâm Thần cười nhạt một tiếng, 哐 lang một tiếng, tinh cương kiếm tuốt ra khỏi vỏ, chợt một bước về phía trước, tay phải cầm kiếm chênh chếch đâm ra, chỉ một thoáng, giữa trường ánh kiếm nổi lên bốn phía, khi (làm) diễn luyện đến thức thứ bảy thì, từ tinh cương kiếm bên trong bắn nhanh ra Chồng Ngốc, Vợ Lưu Manh - Chương 5 Uống say làm loạnCảm thấy có chút chán, cô nhấc điện thoại ấn một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia cất lên một g Kim Chi Sủng Hậu . Đằng Lộc Sơn. 7 View Trọng Sinh Trở Thành Tiểu Kiều Thê Của Ông Trùm Mafia Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. ReviewSỦNG THÊ LÀM HOÀNG HẬU Tác giả Mạt Trà Khúc KỳThể loại Cổ đại, song trùng sinh, siêu sạch, siêu sủng, ngọt, ấm áp, HEĐộ dài 155 chươngTình trạng Hoàn edit___________________ Kiếp trước, Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp lại ham hư vinh, không hiểu chuyện. Khi ấy, nàng dùng tất cả yêu thương của mình dành cho biểu ca Từ Thừa Lãng, luôn lo sợ sẽ đánh mất hắn. Trái tim khi yêu trở nên mù quáng và ích kỷ khiến nàng từng bước mắc vào sai lầm. Mà biểu ca lại phản bội tình yêu của họ để bảo vệ tình thân và quyền lực. Một lựa chọn, cắt nát tim nàng. Cuối cùng, nàng mang theo những đau đớn thương tổn mà chết đi khi thanh xuân đang chớm nở. Kiếp này, Chân Bảo Lộ được trùng sinh quay trở về quãng thời gian còn bé, khi tất cả mọi bất hạnh và khổ đau vẫn có thể sửa đổi. Lần này, nàng học cách bảo vệ bản thân và gia đình, tránh xa những ân oán yêu hận kiếp trước. Nàng sẽ giúp phụ thân vượt qua tử nạn, giúp tỷ tỷ kế sống tốt, chăm sóc hai đệ đệ song sinh khỏe mạnh lớn lên. Tâm nguyện nàng bây giờ chỉ là như vậy mà thôi. Đơn giản và bình yên. Nhưng mà, nàng không hề hay biết trong cả hai kiếp luân hồi của mình luôn có một người vì nàng mà chờ đợi. Là chàng, kiếp trước không có đủ năng lực và quyền thế để chở che cho nàng, khiến nàng phải thương tâm mà chết đi. Là chàng, đã đánh mất nàng khi trái tim yêu đến tâm can đều đau. Vậy thì, nếu như kiếp này được trùng sinh quay lại, sẽ không để cho bất cứ ai và bất cứ điều gì có thể làm nàng rơi nước mắt cùng đau khổ. Bởi Bảo Lộ, Bảo Lộ mà chàng yêu thiết tha lòng là hòn ngọc là trái tim của chàng. Nam chính của chúng ta tên là Tiết Nhượng, cũng được trùng sinh quay về. Không như kiếp trước giữ chặt tình yêu trong lòng và sau đó thì nhìn nàng mất đi. Kiếp này, chàng đã định sẵn, Bảo Lộ là thê tử duy nhất của mình. Thứ nàng muốn cho dù là sao trên bầu trời chàng cũng sẽ tìm cách lấy về. Thế nên, sau khi trùng sinh chàng liền ra sức củng cố vị trí của bản thân. Năng lực cùng quyền thế chàng nhất định phải nắm trong tay. Như vậy, mới có thể bảo vệ nàng một đời bình an vui vẻ. Vậy nên, mới có chuyện sau này khi cả hai trở thành vợ chồng sống bên nhau hòa thuận ấm êm, chàng thì đuợc thăng quan tiến chức liên tục, hại nàng lo lắng không yên. Cuối cùng, cũng có ngày nàng lại nhận được thông báo "Phu quân tạo phản thành công" v v Nhưng đó là chuyện của sau này thôi ạ, còn bây giờ con đường truy thê của chàng vẫn còn gian nan lắm. Bởi chàng đâu có biết là nàng cũng đã được trùng sinh như mình, nên lúc nào cũng sợ nàng sẽ như kiếp trước mà yêu biểu ca rồi xa cách chàng. Vì thế, chàng tận dụng tất cả mọi cơ hội để có thể lại gần bên nàng, từng chút từng chút một dùng tất cả ấm áp yêu thương để nàng hiểu rằng bên nàng luôn có một chỗ dựa vững chắc và vô điều kiện cho dù ngoài kia xảy ra chuyện gi đi chăng nữa. Trong lần gặp mặt đầu tiên của kiếp này, chàng đã hái giúp nàng một nhánh hoa trên cao rồi nhẹ nhàng thả vào tay nàng. Là chàng, đã quỳ xuống mặt đường đầy bùn đất để mang hài giúp nàng. Là chàng, khi nàng say giấc trên chiếc ghế ngoài sân đã chẳng ngại dùng áo của mình làm vạt che nắng cho nàng.... Những dịu dàng ấy, những ân cần ấy, những yêu thương ấy không hề che lấp mà cứ lớn dần hơn trong lòng nàng. Tuy nhiên, tổn thương của kiếp trước khiến nàng sợ hãi với tình yêu lúc này. Nên khi chàng tỏ tình, nàng vô cùng bối rối, sợ sẽ đánh mất đoạn tình cảm tốt đẹp này, sợ chuyện cũ lặp lại. Hại chàng tức giận và điên cuồng đến mức hôn nàng không kiểm soát được luôn. Người ta cũng là chờ đợi đến hai kiếp rồi đấy. Nếu những gì kiếp này chàng thay đổi vẫn không thể đem nàng về bên cạnh và nàng cứ thế mà từ chối là chàng không biết sẽ gây ra chuyện gì đâu. Cũng may, sau nụ hôn đầy tính chiếm hữu đó thì chuyện đã chuyển biến tốt. Bởi nàng nhận ra chàng cũng đã chiếm một vị trí vô cùng lớn trong lòng mình. Vậy thì, thay vì chạy trốn sao không thử cho chàng cơ hội bên mình kia chứ? Trong truyện nam chính Tiết Nhượng là một người mà mình cực kỳ cực kỳ yêu thích. Ở chàng là sự kết hợp hoàn hảo của sự dịu dàng và mạnh mẽ, của sự thông minh và thâm trầm. Chàng có thể vì nàng mà không ngại làm tất cả mọi việc, kể cả nguy hiểm đến tính mạng cùng quyền lực của mình. Nhưng, kẻ từng gây ra thương tổn cho nàng, chàng sẽ từng bước một dẫm nát bằng những cách trả thù tàn nhẫn độc ác nhất. Bởi trên thế giới này, chỉ có nàng là sinh mệnh chàng nguyện ý dùng tất cả để bảo vệ yêu thương mà thôi. Thế nên, khi nàng bị bắt cóc ném vào rừng sâu trong ngày tuyết lớn lạnh giá. Chàng đã bất chấp hiểm nguy mà đi tìm. Trong giây phút sinh tử tìm thấy ấy, chàng đã nhận ra "Lật đổ thiên hạ không đáng sợ, chỉ sợ không tìm thấy nàng mà thôi". Và tất nhiên, cái giá khi chạm vào người không nên chạm phải trả rất đắt rồi. Ngươi ném nàng vào rừng giữa bão tuyết ư? Vậy ta sẽ ném ngươi xuống vực cho gấu cắn nát mặt ngươi ra. Ngươi không thể chết mà phải sống suốt đời với những nỗi đau ấy. Quả thật là tàn nhẫn nhưng lại không thể trách được. Đọc truyện này mn sẽ không cần lo lắng về tiểu tam gì đó đâu nha. Vì nam chính của chúng ta là siêu cấp thê nô chung thủy, con gái mà lại gần là chàng liền dùng mặt than đe dọa và lời nói ác độc đuổi đi hết. Còn nam phụ biểu ca Từ Thừa Lãng kiếp này khá đáng thương nhưng mà kệ. Mình là người luôn theo phe nam chính nên quả thật càng muốn đá hắn ta ra xa nữ chính càng nhanh càng tốt. Mà buồn cười nhất là mấy đoạn tên này muốn bộc lộ tài năng cho nữ chính xem khi còn bé ý, toàn bị nam chính chơi trội dìm hàng méo thấy mặt trời luôn. Ha Ha. Ai bảo, kiếp trước thương tổn nữ chính làm gì, kiếp này còn muốn đến gần nữa ư? Mơ đi. Bảo Lộ là hoa đã có chủ, bông đã có chậu rồi nhé. "Sủng thê làm hoàng hậu" chỉ đơn giản là một câu chuyện song trùng sinh với nội dung rất hay, rất sủng cũng rất ngọt ngào ấm áp khiến người đọc thư giãn thoải mái. Có thể, motif này khá quen thuộc nhưng vẫn luôn thu hút. Bởi những tình tiết và cách xử lý tình huống trong truyện khá hay. Đặc biệt, tính cách của nam chính xây dựng tốt và để lại ấn tượng mạnh trong lòng người đọc. Vậy nên, nếu mn thích thể loại truyện như vậy thì nhanh nhảy hố nghen. Mình là mình cuồng Tiết Nhượng lắm luôn nè <3 Lạc_Hậu Bìa Họa Gian Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Mạnh bà truyền 1042 15/10/2022 ReviewMẠNH BÀ TRUYỀNTác giả Lý Triều CẩnThể loại Huyền huyễn, dài 53 chương + 1 ngoại truyệnTình trạng hoàn.********“Mạnh Bà truyền” là câu chuyện kể về một người con gái tên Mạnh... Lâu chủ vô tình 1039 15/10/2022 ReviewLÂU CHỦ VÔ TÌNHTác giả Nhất Độ Quân HoaThể loại Cổ đại, ngược tâm, ngược thân, huyền huyễn, SEĐộ dài 17 chươngTình trạng Hoàn editLãnh Phi Nhan là nữ ma đầu giết ... Họa bì 1038 15/10/2022 ReviewHỌA BÌTác giả Goodnight Tiểu ThanhThể loại Cổ đại, huyền huyễn, ngược tâm, ngược thân, SESố chương 5 chươngTình trạng hoànNăm xưa, Tần Tử Phượng vốn là thiên kim tiểu thư tôn quý vô ngần. Tron... Hận này dằng dặc mãi không nguôi 1034 15/10/2022 ReviewHẬN NÀY DẰNG DẶC MÃI KHÔNG NGUÔITác Giả Tuỳ Vũ Nhi AnThể Loại Cổ đại, đoản văn, thanh mai trúc mã, Trạng HoànSố Chương 7 chương“Ta mất nàng, cũng đã mất luôn quãng t... Trả ta kiếp này 1033 15/10/2022 ReviewTRẢ TA KIẾP NÀYTác giả Thiên Tình Hữu PhongThể loại Cổ đại, Huyền Huyễn, Sủng nữ, Ngược nam, Nam chính thâm tình, chương 44 chương + 1 ngoại truyện....Tình trạng Hoàn, Đã xuất bảnCảnh báo Chống chỉ đ... Bộ bộ kinh tâm 1026 15/10/2022 ReviewBỘ BỘ KINH TÂMTác giả Đồng loại Cổ đại, xuyên không, cung đấu, cảm động, sâu sắc, trạng Hoàn đã xb.......................Bộ phim Moon Lover Người tình ánh trăng đã chí... Chân Bảo Chương cười nhẹ nhàng, nói "Ta có thể có ý gì? Chỉ là có lòng tốt tới nói cho Lục muội muội biết thôi, hôm nay vừa lúc Lục muội muội ở Linh Phong tự, thì hãy thay Tiết Đại công tử cầu phúc, để hắn tránh được một kiếp đại nạn không chết đi."Trên mặt Chân Bảo Chương vui sướng khi người gặp họa, nói dễ dàng đấy, nhưng lúc biết tin tức, trong lòng vẫn từng có lo lắng. Suy cho cùng nàng đã từng coi trọng nam nhân này, nhưng hắn mắt mù, lại thích Chân Bảo Lộ. Vả lại hiện giờ Chân Bảo Chương đã là Tĩnh Vương Trắc phi, tuy nói không có ân ái sau khi cưới, nhưng trong đêm động phòng hoa chúc Tĩnh Vương cũng dịu dàng, khiến nàng thấy được trên giường người nam nhân này cũng cường tráng tài giỏi, vậy thì, Chân Bảo Chương tự nhiên đối với Tĩnh Vương càng để tâm Bảo Lộ liếc mắt nhìn Chân Bảo Chương một cái, biết mặc dù Chân Bảo Chương thích đối nghịch cùng nàng, nhưng loại sự tình này, hẳn không bịa đặt vô căn cũng không hỏi nhiều nữa, vội vội vàng vàng đi tìm Từ trong đại điện, vừa lúc Từ thị đi ra, nhìn bộ dáng khuê nữ hốt ha hốt hoảng, liền nhíu mi trách nói "Nhìn con thử xem, tính tình trẻ con khi nào thì có thể thay đổi?"Nhưng Chân Bảo Lộ đỏ mắt nói "Mẫu thân, hình như Đại Biểu Ca xảy ra chuyện rồi."Chân Bảo Lộ đem lời của Chân Bảo Chương nói cho bà biết. Từ thị vừa nghe, lúc này trong lòng mới lo lắng, cũng không ở lâu lại Linh Phong tự, cùng Chân Bảo Lộ xuống theo đường đi Chân Bảo Lộ lo lắng trùng trùng, dưới loại tình huống này, nàng không thể làm gì, chỉ có thể lo lắng suông. Mà Từ thị ngồi bên cạnh khuê nữ, sửa sang lại ống tay áo, nghiêng đầu nhìn nữ nhi, vốn muốn an ủi vài câu, lại đột nhiên phát hiện bà chưa từng làm qua loại chuyện này, không biết nên nói cái lòng Từ thị tự trách, ôn nhu nói "Con yên tâm, Tiết Nhượng làm việc ổn trọng, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."Nhưng Chân Bảo Lộ nghe không vào, chỉ nhàn nhạt gật đầu. Từ thị ngẩn ra, cũng không có nói khi Chân Bảo Lộ trở về phủ Tề Quốc Công, Chân Như Tùng vừa vặn hạ triều trở về, nàng vội vàng tiến lên hỏi gấp "Phụ thân, người có tin tức của Đại Biểu Ca sao?"Chân Như Tùng ngẩn ra, hơi kinh ngạc vì nữ nhi vậy mà biết rõ, mặt mày ôn hòa nói "Chúng ta vào trong rồi nói."Chân Bảo Lộ gật gật đầu, vội vàng đi theo Chân Như Tùng vào trong, mà Từ thị lại theo ở phía phủ, Chân Như Tùng mới nói tin tức vừa nghe được với Chân Bảo Lộ. Nguyên lai là ngay lúc Tĩnh Vương bình định chiến loạn biên quan thì gặp được quân địch đánh lén, tử thương thảm trọng, Tĩnh Vương cùng Tiết Nhượng đều bị thương, nhưng Tĩnh Vương chỉ là bị thương nhẹ, Tiết Nhượng thì khá Như Tùng nói xong, thấy nữ nhi lo lắng, vổ về nói "Con yên tâm, tuy nói Nhượng nhi bị thương nặng chút, nhưng hôm nay đã thoát khỏi nguy hiểm, tánh mạng không sao."Chân Bảo Lộ lẳng lặng nắm chặt hai tay, thở dài nhẹ nhõm một hơi "Vậy là tốt rồi."Chân Như Tùng giơ tay vuốt ve đầu con gái, mặc dù trong lòng ông cũng lo lắng, nhưng vào thời điểm này, ông không thể biểu lộ ra trước mặt của con gái. Giọng nói ông trầm ổn "Nam nhân lên chiến trường, nhận chút thương tổn, lưu vài vết sẹo cực kỳ bình thường, không ăn chút khổ cực, ngày sau như thế nào đính thiên lập địa, che gió che mưa thay người nhà?"Lúc này Chân Bảo Lộ mới dễ chịu vậy, nàng đã biết Tiết Nhượng theo võ học, liền nghĩ tới điểm này. Nhớ đến mới vừa rồi nàng bởi vì lời nói của Chân Bảo Chương mà rối rắm, dù sao trong trí nhớ của nàng, đời trước chỉ biết Tiết Nhượng theo võ học, sau đó thì không biết gì nữa. Cho nên khi Chân Bảo Chương nói Tiết Nhượng sinh tử chưa biết, liền lập tức liên tưởng đến đời trước nàng không nghe nói qua Tiết Nhượng, có lẽ bởi vì hắn đã sớm chết trận sa trường. Hiện giờ nghĩ lại, nàng thật sự là hồ đồ, ví như Tiết Nhượng thật sự bởi vậy mà chết, nàng không có khả năng không Như Tùng ôn nhu nói "Tốt rồi, nếu có tin tức gì, phụ thân khẳng định nói cho con biết trước tiên, con cũng đừng lo lắng nữa, nhanh về phòng nghỉ ngơi một chút, đừng nghĩ lung tung nữa."Chân Bảo Lộ đã ổn định cảm xúc, liền đứng dậy trở về U U Hiên. Lúc này Từ thị mới đi đến bên cạnh Chân Như Tùng, thấy phu quân nhà mình nhíu mày, đau lòng nói "Tuy Tiết Nhượng thật tốt, cứ một mực theo võ học, ngày sau tránh không được khiến Tiểu Lộ lo lắng hãi hùng." Trong giọng nói, có vài phần hối hận đã đem nữ nhi gả cho Như Tùng Chân Như Tùng nghe xong thì khuôn mặt tuấn tú hơi trầm xuống, gằn từng tiếng nói "Việc làm của Nhượng nhi bây giờ, đó là chuyện trong lòng ta muốn làm ngày xưa. Đứa nhỏ này, là ta thấy ổn trọng nhất cũng cực kỳ có gan dạ sáng suốt." Ông cũng không nhìn Từ thị, mà gương mặt của Từ thị đã sớm tái đi, khẩn trương do dự không biết nên nói cái gì. Chân Như Tùng nói, "... Ngày sau không cần nói những lời như vậy nữa."Tuy là giọng điệu nhàn nhạt, lại khiến trong lòng Từ thị kinh hãi, vội nói "Là thiếp thân hồ đồ."Nói đến sau khi Chân Bảo Lộ trở về phòng, lấy trong ngăn tủ ra phong thư Tiết Nhượng viết cho Nhượng đã rời đi hơn hai tháng, nhưng đã gửi thư cho nàng một lần, bên trong viết nhiều chuyện linh linh này nọ, đến cuối thư còn nói sau này mỗi tháng đều sẽ gửi cho nàng một phong thư. Chân Bảo Lộ thành thật nghiêm túc xem, chỉ là lúc ấy nàng có chút thương cảm bởi vì tỷ tỷ xuất giá, sau khi xem xong cũng không để trong lòng. Tháng này Tiết Nhượng không có gửi thư, nàng lại cảm thấy đại khái tính tình nam nhân cẩu thả, tám phần đem chuyện này quên đi, cũng không có nghĩ giờ xem ra, là vì chiến sự khẩn cấp, mà hắn còn bị trọng tay trắng nõn của Chân Bảo Lộ nắm chặt lá thư, đầu ngón tay trở nên trắng bệt, nhìn nét chữ cứng cáp hữu lực như rồng bay phượng múa bên trên, biết đây là trong lúc cấp bách tranh thủ chút thời gian mà viết. Chân Bảo Lộ thở dài một hơi, cẩn thận xếp lá thư lại, một lần nữa đem cất kế khi đi trường nữ học, Tiết Nghi Phương nói việc này với Chân Bảo Lộ. Đến khi nhìn thấy bộ dáng của Chân Bảo Lộ tỏ vẻ đã sớm biết, Tiết Nghi Phương mới nói "Đúng vậy, muội là vị hôn thê của đại ca ta, chuyện này nên nói cho muội biết trước tiên, làm sao đến phiên ta nói với muội." Lại nhíu mi trầm giọng nói, "... Bất quá ta nghe nói, vốn là đại ca của ta sẽ không bị thương, nhưng là vì cứu Tĩnh Vương đó."Chân Bảo Lộ ngẩn người, hỏi "Thật sự?"Tiết Nghi Phương gật gật đầu, hai tay chống cằm nói "Ta nghe phụ thân nói, nên sẽ không sai." Vẫn là Tiết Nghi Phương bênh vực cho Tiết Nhượng người đại ca này, lẩm bẩm bất mãn nói, "Cứu Tĩnh Vương làm gì chứ? Mạng của đại ca cũng là mạng, nếu lỡ có nguy hiểm..."Chân Bảo Lộ cũng nghĩ như vậy, không muốn Tiết Nhượng mạo hiểm, nhưng lúc này Tiết Nhượng đi theo Tĩnh Vương, gánh vác trách nhiệm bảo hộ Tĩnh Vương. Tĩnh Vương là hoàng tử được Tuyên Hòa đế sủng ái nhất, nếu Tiết Nhượng không đi cứu, lỡ như Tĩnh Vương xảy ra chuyện, Tiết Nhượng cũng không thể trốn tránh trách đây Chân Bảo Lộ nói chuyện cùng Tiết Nghi Phương, Từ Tú Tâm ngồi ở bên trên cười cười, lên tiếng một cách kỳ quái "Cũng đúng thôi, đâu phải người nào cũng giống như đại ca của ta, ai đó chọn tới chọn lui lại chọn một kẻ lỗ mãng chỉ biết múa đao lộng thương, hiện giờ hối hận, có thể oán ai đây?"Nếu là lúc trước Từ Tú Tâm đối nghịch với Chân Bảo Lộ, không có ý xấu, thì sau khi Từ Thừa Lãng bệnh nặng một hồi, Từ Tú Tâm liền cực hận Chân Bảo Lộ. Mà chuyện tình ở biên quan, đã truyền tới Hoàng Thành, tất cả cô nương ở trường nữ học đều là khuê nữ thế gia, đương nhiên đã nghe thấy. Từ Tú Tâm biết cũng không có gì Nghi Phương buồn bực, lập tức quăng tới một câu "Quả nhiên là miệng chó phun không ra ngà voi!"Tiết Nghi Phương đang nổi nóng, hiển nhiên nói được rất khó Tú Tâm cáu giận, đứng dậy muốn đi qua, vẫn là cô nương bên cạnh can gián mới chịu thường Chân Bảo Lộ tại trường nữ học được nhiều người thích, lúc này được bọn họ tụ lại thành tốp năm tốp ba an ủi. Những tiểu cô nương này tuy là có lòng tốt, vẫn cảm thấy, Chân Bảo Lộ xinh đẹp lại có xuất thân hiển hách, hoàn toàn không cần thiết phải đi theo một phu quân chọn võ học. Nguyên nghĩ tới, lấy thanh danh của Chân Bảo Lộ, việc hôn sự không nên còn chưa đến lễ cập kê đã sớm định ra như vậy, cuối năm tới là đính thân công tử phủ An Quốc Công, chúng tiểu cô nương cũng có nghe thấy. Không thể không nói, đích thật là người tuấn mỹ vô song sáng sủa lịch sự, nhưng cho dù mặt mày có đẹp, cũng không thể coi như ăn cơm. Trên chiến trường đao kiếm không có mắt, tiểu cô nương nào nguyện ý xuất giá để sau này cả ngày lo lắng đề phòng?Bởi vậy, mọi người cảm thấy Chân Bảo Lộ chọn mối hôn sự này thật không tuy Từ Tú Tâm được nuông chiều ương ngạnh, các nàng cũng phải thừa nhận, vị đại ca kia xác thực xuất chúng. Thẩm Trầm Ngư đã thành dáng dấp kia rồi, Từ đại công tử tác phong nhanh nhẹn tao nhã còn chủ động cầu thân, hành động đó không biết đã khiến bao nhiêu tiểu cô nương sinh lòng hâm mộ, chỉ cảm thấy Từ đại công tử là người có tình có nay Chân Bảo Lộ chẳng muốn gây gỗ với Từ Tú Tâm, chỉ ngồi tại chỗ đọc sách, nhìn cũng không thèm liếc nhìn nàng ta một như vậy lại qua hai thời điểm cuối tháng năm, bên biên quan truyền đến tin chiến thắng, mà trận này Tĩnh Vương đánh cũng rất hay, ít ngày nữa sẽ trở về Hoàng tin tức này, Chân Bảo Lộ coi như thở phào nhẹ nhõm một ngày Tĩnh Vương cùng Tiết Nhượng mang binh về Hoàng Thành, Chân Bảo Lộ lựa chọn cẩn thận, mặc bộ xiêm y tề ngực màu hồng thêu hoa văn hình lá sen, đem chính mình trang điểm một cô nương đang trong lúc phát triển vóc dáng. Chỉ mới hơn nửa năm, trái lại cao lên không ít, dáng người càng yểu điệu tinh tế, bộ ngực còn căng đầy, vòng eo nhỏ nhắn tha thướt, hai chân thon dài thẳng tắp, cho dù cô nương cũng nhìn không dời mắt ngày Chân Bảo Lộ đi trường nữ học, hiển nhiên ăn mặc bình thường hơn, lúc này trang phục tỉ mỉ, càng xinh đẹp kinh cả Hương Hàn và Hương Đào hầu hạ nhiều năm như vậy, nhìn bộ dáng xinh đẹp của tiểu thư nhà mình, cũng trợn mắt thật to Bảo Lộ cố ý ăn mặc xinh đẹp, nhưng suy cho cùng không muốn làm quá, chỉ khoác một cái áo choàng mỏng, che đi xiêm y xinh đẹp, sau đó đội nón che mặt, lúc này mới hài lòng hướng về phía hai nha hoàn nói "Chúng ta đi thôi."Hương Hàn Hương Đào bắt kịp, theo tiểu thư ra Bảo Lộ mỉm cười đi ra khỏi U U Hiên, nào biết mới vừa đi tới bên ngoài, lại nhìn thấy mẫu thân Từ thị tiến có vào buổi tối Từ thị mới tới xem một chút, trái lại ban ngày rất ít khi tới. Nhưng tâm tình Chân Bảo Lộ đang rất tốt, liền cong cong môi, giọng nói trong vắt gọi "Mẫu thân."Từ thị nhìn cách ăn mặc xinh đẹp của Chân Bảo Lộ, nhất thời nghĩ tới điều gì, hỏi "Đây là muốn ra ngoài?"Đương nhiên Chân Bảo Lộ không thể nói nàng muốn ra ngoài nhìn Tiết Nhượng, nên nói "Hôm nay con hẹn Nghi Phương biểu tỷ đến tiệm sách."Tiểu cô nương có một đôi mắt to vừa sáng vừa tròn, lại óng ánh, nói lời nói dối cũng không nháy mắt. Ngay cả lão thái thái thông minh nhanh trí có đôi khi nhìn mắt to của cháu gái, cũng không chịu nổi. Nhưng Từ thị làm mẫu thân, trong lòng lại sáng tựa như thị chậm rãi mở miệng nói "Ta biết hôm nay là ngày Đại Biểu Ca của con trở về, nhưng một cô nương phải biết dè dặt, nếu không sẽ bị người khác xem thường. Con có biết nếu như để người ngoài nhìn thấy, sẽ nói con như thế nào không?"Mặt Chân Bảo Lộ nóng bừng, biết mình không gạt được bà, nắm chặt hai tay suy nghĩ, rồi sau đó nói "Con chỉ đứng trên trà lâu, từ xa nhìn thôi." Nàng sợ mẫu thân không đáp ứng, liền bổ sung thêm, "Hơn nữa hôm nay không phải chỉ có một mình con, đa số những cô nương ở trường nữ học đều đến, đây bất quá chỉ là thuận đường, xong rồi con còn phải hẹn gặp các nàng ấy trò chuyện nữa." Đây là lời nói thái độ Từ thị cứng rắn, không cho phép nữ nhi làm ra hành vi không có chút dè dặt, nói "Mẫu thân sẽ phái người đi nói một tiếng, hôm nay con ở lại phủ, chỗ nào cũng không cho đi." Lúc trước có Chân Bảo Quỳnh, chuyện của Chân Bảo Lộ, Từ thị liền mở một con mắt nhắm một con, nhưng Chân Bảo Quỳnh xuất giá rồi, Chân Bảo Lộ là cô nương duy nhất của đại phòng, hiển nhiên mọi chuyện đều phải làm tốt nhất, nếu ngày nào bị người nắm được chỗ sai, lại bị nói tùm lum ra Bảo Lộ lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn nói "Mẫu thân, tại sao người có thể như vậy chứ?... Chuyện này hôm qua con đã nói với phụ thân, phụ thân cũng ngầm đồng ý rồi."Không nói đến Chân Như Tùng thì thôi, nhắc tới, khuôn mặt xinh đẹp của Từ thị lập tức chìm xuống, lạnh lùng nói "Ta xem ngươi chính là bị cha ngươi làm hư rồi, dù sao hôm nay có ta ở đây, không cho ngươi không biết quy củ đi ra ngoài..." Nói xong, liền phân phó Chúc ma ma đứng ở một bên nói, "Còn không nhanh đưa tiểu thư vào phòng."Chúc ma ma ngẩn ra, nhìn bộ dáng này của Từ thị, thường ngày đều không để ý tới tiểu thư, hiện giờ lại đột nhiên muốn quản. Tuy rằng Chúc ma ma bất mãn, nhưng dù sao cũng chỉ là một hạ nhân, không dám nói gì, chỉ đi đến bên cạnh Chân Bảo Lộ, nhỏ giọng vổ về nói "Tiểu thư, hay là nghe phu nhân? Theo lão nô đi vào đi."Chân Bảo Lộ vừa tức vừa giận, lúc này mới chu mỏ xoay người đi vào ngồi trên ghế trước cửa sổ, nhìn mặt trời gay gắt phía ngoài, tiếng ve kêu liên tục không ngừng làm cho nàng cực kỳ bực một lúc lâu, Chân Bảo Lộ không nhịn được nữa, đột nhiên đứng tường cao ở hậu viện, Hương Hàn Hương Đào cùng Chân Bảo Lộ ba người cẩn thận đem cây thang đặt thật tốt. Chân Bảo Lộ vỗ vỗ tay, nhấc váy leo Đào bên cạnh lo lắng nói "Tiểu thư, tường cao quá, nếu bị té thì sao? Hay chúng ta nghĩ biện pháp khác đi?"Chân Bảo Lộ làm gì còn lo những thứ này? Hiện nay thời giờ đã không còn sớm, nếu nàng còn không đi, sẽ không kịp nhìn thấy Tiết Nhượng vào thành. Nàng cúi đầu nhìn nàng ta, tươi cười sáng chói, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm vô song, mở miệng nói "Yên tâm, ta sẽ cẩn thận." Động tác của Chân Bảo Lộ lưu loát leo lên tường, rồi sau đó run run rẩy rẩy đứng trên mái nhà, nhìn xuống như Bảo Lộ có chút đầu váng mắt hoa, khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt, lúc này mới nhấc váy nhảy xuống. Thể loại Cổ đại, trọng sinh, ngọt sủng 155c bản raw đã hoànEditor Skinny Cat, meoOmConverter gachuaol – tangthuvienNhân vật chính Chân Bảo Lộ, Tiết Nhượng ┃ vai phụ Song trùng sinh ┃ khác Nhường đường vợ chồng, ngọt sủng ~Đời trước Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp, tham mộ hư vinh, nằm mộng cũng muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, tiếp tục trải qua cuộc sống ăn sung mặc sướng, kết quả đi đời nhà khi sống lại, Chân Bảo Lộ quyết định chân thật sống qua ngày, chăm sóc thật tốt cho hai đệ đệ sinh đôi, còn kén chồng theo tiêu chuẩn khỏe mạnh, thành thật, biết làm chút ít việc thân, Chân Bảo Lộ rất hài lòng với lão công của mình, dù cho lớn lên có bộ dáng rất đào hoa. Chân Bảo Lộ thành thành thật thật làm mộtthê tử ngoan, mỗi ngày tính toán tỉ mỉ sống qua kiến lão công nhà mình từng bước thăng chức, Chân Bảo Lộ chẳng những không có cao hứng, ngược lại lo lắng,Cho đến một ngày truyền tới tin tức - -Lão công tạo phản thành công...- -Tiết Nhượng Nàng muốn cuộc sống ăn sung mặc sướng, ta cho Nam chủ không nói nhiều lắm, nhưng là đau lòng thay cho lão bà ~Ăn vào hiểu ra Ngọt sủng, hằng ngày. Không thích chớ phun. Đọc Truyện Chân Bảo Lộ có chút ít nghe không hiểu lời này. Nhưng là bản năng cảm thấy ấm lòng. Trong bụng nàng còn có chút bận tâm Thượng nhi, dù sao lấy tính tình hắn, thái độ cử chỉ hôm nay đích xác có chút kỳ Bảo Lộ đưa cánh tay từ trong áo ngủ bằng gấm ra ngoài, cánh tay trắng nõn mảnh khảnh, cứ như vậy vững vàng ôm lấy cổ hắn, cọ cọ mặt, nói “Đại biểu ca.” Nàng không biết mình nên nói cái gì, chỉ muốn cứ như vậy dính sát hắn, cùng hắn thân Nhượng tự hỏi đối cậu em vợ Thượng nhi coi như là yêu ai yêu cả đường đi. Hôm nay nhưng thật sự tức giận hắn, thấy hắn không hiểu chuyện như vậy, rõ ràng biết rõ thân thể nàng khó chịu, còn để nàng chân trần xuống đất. Hắn ta có khúc mắc, hắn có thể lý giải, nhưng là nàng làm đã thật tốt, nàng không nợ hắn ta cái yêu thương nàng như vậy, chịu không được thái độ người khác đối với nàng. Trước kia nàng còn không có gả cho hắn, hắn không có cách nào quản, nhưng hôm nay nàng là thê tử của hắn, hắn có tư cách xem nàng là bảo bối, sao có thể để nàng ở trước mặt người khác chịu ủy nhi đi ra, không chút do dự, trực tiếp liền đi tìm Chân Như Chân Như Tùng mặc dù ở chỗ ngồi uống rượu, nhưng là trong lòng thầm nhủ khuê nữ, trên mặt cũng có chút lạnh nhạt. Có quan viên muốn mượn cơ hội này tiếp cận hắn, thấy tâm tình hắn không tốt, tự nhiên cũng không dám tiến lên bắt chuyện, xám xịt quay Như Tùng một mình uống rượu, ánh mắt nhìn lại xa xa, thấy dưới cây hoa quế, một bóng dáng nho nhỏ đứng Như Tùng nhíu mày, đứng dậy đi qua. Gặp quả thật là Thượng nhi, mới hỏi “Sao một mình chạy loạn?” Nhi tử này, chững chạc hiểu chuyện, Chân Như Tùng vẫn luôn kiêu ngạo, nhưng hôm nay nhiều người, hắn còn là đứa bé, một mình chạy tới chạy lui, bên cạnh ngay cả nha hoàn cũng không có. Hỏi hắn, “ Nương ngươi đâu? Sao ngươi không ở bên nương ngươi?”Thượng nhi cũng không phải hài đồng bảy tuổi. Hắn cũng có thể nhìn ra mấy năm này cha mẹ của hắn bất hòa. Trong tay áo hắn dùng sức nắm chặt lại, do dự chốc lát, vẫn là mở miệng nói “Cha, nhi tử có chuyện muốn nói.”Còn nhỏ tuổi, đã có bộ dáng nghiêm Như Tùng cảm thấy bộ dáng này có chút ít đáng yêu, mới nói “Ngươi nói, ta nghe.” Theo Chân Như Tùng, tiểu hài tử có thể có chuyện gì?Thượng nhi muốn mở miệng. Đúng lúc này, Từ thị lại không biết từ nơi nào xông ra, nhìn Chân Như Tùng nói “Quốc công gia.”Sắc mặt Từ thị có chút ít không được tốt, có lẽ là chạy nhanh, trước ngực phập phồng, hô hấp dồn dập. Chân Như Tùng nhìn nàng, nói “Sao hối hả như vậy?” Lại nói, “Thượng nhi tuổi còn nhỏ, ngươi sao có thể để một mình hắn chạy loạn?”Từ thị nhìn thái độ Chân Như Tùng, thở phào nhẹ nhõm, nói “Là thiếp thân không phải, liền mang Thượng nhi trở về.” Nói, liền bắt lấy cánh tay Thượng nhi nhéo lông mày, vung tay Từ thị ra, lông mi lạnh nhạt, một bộ không muốn bị nàng đụng thị kinh ngạc cương tại chỗ đó, hai tay có chút ít lúng túng rủ Như Tùng gặp nhi tử như thế, không thể không phê bình “Ngày thường gặp ngươi nhu thuận có lễ, sao hôm nay đối với nương ngươi như thế?” Chân Như Tùng từ trước đến nay chú trọng phẩm hạnh, ở phương diện quản giáo nhi tử, yêu cầu cũng nghiêm khắc một chút, đặc biệt là đối trưởng tử. Cũng may trưởng tử này chưa bao giờ để hắn thất lúc này thái độ Thượng nhi đối mẫu thân, là Chân Như Tùng không thể dễ dàng tha thứ. thật ra mà nói công bằng, cho đến cuối truyện, Chân Như Tùng đối tốt với tiểu Lộ nhất, nhưng chỉ là bề nổi. Một phần vì tham gia triều chính, một phần vì tính cách, Chân Như Tùng hoàn toàn không hề hiểu người thân mình, bao gồm mẹ - vợ - con. Ngày sau tất cả tự lực cánh sinh, không trông chờ gì ở người cha này được, vì ông còn hại tất cả gặp bao khó khănTừ thị nói “Không có việc gì, vừa mới nháo chút ít tiểu tỳ khí, thiếp thân nói cùng hắn một chút là được. Quốc công gia ngài trở lại chỗ ngồi đi, chỗ này có thiếp thân.”Ở trong mắt Chân Như Tùng, Thượng nhi dù thông tuệ, cũng bất quá là nam oa bảy tuổi, không có chuyện khẩn yếu gì, quẳng chuyện hắn muốn nói cùng mình ra sau đầu, xoay người trở lại chỗ Thượng nhi thấy tình thế, liền muốn tiến lên đuổi thị thấy, gấp rút giữ chặt cánh tay hắn, thấp giọng nói “Thượng nhi!”Thượng nhi xoay người lại nhìn nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng, nói “... Ngài muốn ta bao che ngài?”Tay Từ thị run lên, thu tay trở về, sau đó mới run sợ nói “Không phải. Ta sẽ tự nói.”Thượng nhi không lên tiếng. Suy nghĩ một chút, còn là không nhịn được nói “Ngài vì cái gì không giải thích? Nỗi khổ tâm gì?”Lúc này, Từ thị cũng không dám xem nhi tử này như tiểu hài tử bình thường. Nàng buông thõng mắt, không dám nhìn hắn, chỉ lẩm bẩm nói một câu “Ta chính miệng nói, để ta chính miệng nói...”Thượng nhi nhìn Từ thị như vậy, muốn mở miệng hỏi cái gì, há to miệng, vẫn là nay Chân Bảo Lộ ở Trường Ninh Hầu phủ phát sinh loại chuyện như vậy, nghỉ ngơi sau, đi gặp Từ lão phu nhân cùng Trường Ninh Hầu và Trang thị, liền theo Tiết Nhượng trở về. Trước khi trở về, Chân Bảo Quỳnh giúp muội muội sửa sang đầu tóc, thấy nàng mày liễu chau quá chặt chẽ, quan tâm nói “Ngươi trở về nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai ta sẽ đi qua nhìn ngươi.”Chân Bảo Lộ nơi nào chịu, vội nói “Không cần, ta lại không có việc gì. Tỷ tỷ an tâm dưỡng thai.” Thấy Chân Bảo Quỳnh vẫn là không yên lòng, Chân Bảo Lộ liền cười nhìn Tống Chấp nói, “Tỷ phu mau mang tỷ tỷ về đi.”Tống Chấp cười cười, liền đỡ Chân Bảo Quỳnh đi Bảo Lộ bị lạnh, mặc quần áo dày chút ít. Xiêm y này, nhưng là của Từ Tú Tâm. Nghĩ tới lúc trước thái độ Từ Tú Tâm đối với nàng, nàng thật là có chút ít thụ sủng nhược kinh. Hôm nay nàng giúp nàng ấy nói chuyện, không có ý tứ hết sức giúp nàng ấy, dù sao nàng xem Từ Tú Tâm cũng là không vừa mắt, lại không nghĩ rằng, một phen như vậy, làm nàng ấy cải biến cái nhìn đối với lòng Chân Bảo Lộ cũng là vui vẻ, bất kể nói thế nào, ít nhiều gì vẫn còn có chút thu nghĩ chút ít, Chân Bảo Lộ nghiêng đầu xem Tiết Nhượng bên cạnh, từ lúc nàng gặp chuyện không may sau, Tiết Nhượng không có cười qua. Trong bụng nàng đau lòng, cẩn thận đưa tay tới, dùng ngón út nhẹ nhàng khều hắn, mặt mày lại cười nói “Đại biểu ca.”Tiết Nhượng nghiêng mặt qua xem nàng, thấy khuôn mặt nàng không đỏ thắm giống lúc đến, liền dùng sức ôm người vào trong lòng, nói ra “Nàng nghỉ ngơi đi.”Chân Bảo Lộ nhưng thật ra là muốn trò chuyện cùng hắn, dù sao nàng nên nghỉ ngơi cũng đã nghỉ ngơi. Nhưng hiện nay thấy thái độ hắn, liền cũng ngoan ngoãn tựa ở trong lòng hắn, cứ như vậy nghe mùi vị trên người hắn, nhắm mắt nghỉ này, Từ Thừa Lãng uống đến say không còn biết gì tiến động động phòng, Thẩm Trầm Ngư thấp thỏm bất an ngồi tại mép giường. Đại khăn voan đỏ vừa mới bỏ qua, chỉ là trên mặt Thẩm Trầm Ngư vẫn che một mạng che mặt hơi mỏng. Bởi vì hai chân, nha hoàn bên người nàng là một tấc cũng không Thừa Lãng nhìn tới bên giường một đôi mắt sáng ngời lõa lộ ở ngoài mạng che mặt lại thấp thỏm, trước sau như một đẹp mắt, lại thiếu vài phần cao ngạo ngày xưa. Thấy Từ Thừa Lãng mặc hỉ bào, dung mạo tuấn lãng, lại là khiến Thẩm Trầm Ngư có chút ít xem ngây dại. Nhưng nghĩ đến bản thân, Thẩm Trầm Ngư liền không tự chủ được đưa tay vuốt ve mạng che mặt của Thừa Lãng tiến phòng tắm tắm rửa, thay xong quần áo ngủ, mới đi tới bên giường. Mà lúc này, Thẩm Trầm Ngư đã nằm Trầm Ngư dù thế nào cũng đường đường là huyện chủ, từ nhỏ kiến thức liền là đại tình cảnh, nhất quán thong dong lạnh nhạt, khi nào lộ ra căng thẳng như vậy?Nàng cảm thụ được đệm giường dưới thân mềm mại rõ ràng lõm xuống, lòng bàn tay đổ mồ hôi, một lòng cơ hồ đều muốn từ cổ họng nhảy ra ngoài. Chỉ phát giác được hắn nằm xuống, hai người từng người tách ra một bên giường hỉ, sau hắn không có phân nửa động Trầm Ngư có chút ít không ngủ được, nắm thật chặt quả đấm nằm nghiêng, chờ thật lâu, thấy hắn vẫn không có động tĩnh, mới nhắm mắt hôm đó, Từ thị ở Trường Ninh Hầu phủ uống xong rượu mừng, liền theo một nhà đi trở về. Chân Như Tùng uống rượu, Từ thị tựa như thường ngày tự mình đưa canh giải rượu cho hắn. Chỉ là trước đó, nàng ngồi ở trước gương trang điểm một thị nhìn qua dung nhan nữ nhân trong kính dần dần phôi pha, đột nhiên có chút ít nhận thức không ra bản thân. Nàng đưa tay vuốt ve, lòng bàn tay có chút run má má nói “Phu nhân vẫn là rực rỡ như cũ.”Từ thị không nói gì, chen vào búi tóc một cây trâm bích sắc thấu ngọc dẹp. Đó là Chân Như Tùng đưa cho nàng. Từ thị có rất nhiều đồ trang sức đeo tay, lại thích nhất cây này. Chỉ là trâm ngọc này dễ vỡ, nàng mỗi lần đều không bỏ được mang. Từ thị chen trâm ngọc vào, đứng dậy. Nàng mặc một thân áo bông nhiều lớp đỏ tươi sắc cây cẩm chướng, vòng eo mảnh mai như liễu, thân hình cùng lúc còn trẻ không có gì khác biệt, chợt liếc mắt nhìn qua, nàng còn là cô dâu lúc trước mới vừa gả đến Tề Quốc Công Phủ, mọi chuyện cẩn thận, mặt mày kính cẩn nghe Như Tùng đang muốn thoát áo khoác, liền gặp Từ thị vào. Từ thị đi đến bên cạnh hắn, nói “Để thiếp thân giúp.”Nàng xưa nay ôn nhu săn sóc, Chân Như Tùng thả tay xuống, để tùy giải nút cúi đầu xuống xem nàng, thấy nàng phảng phất có chút không giống bình thường. Đợi thấy tóc mai nàng thoáng vài sợi bạc, Chân Như Tùng mới giật mình. Không ý thức, bọn họ cũng dần dần già. Nghĩ tới đây, Chân Như Tùng có chút ít mềm lòng, lại có chút ít tự trách. Không nghĩ tới thời gian qua nhanh như vậy, thê tử này đã làm bạn với mình vài chục áo khoác, Chân Như Tùng lại uống canh giải rượu Từ thị đưa thị xem hắn uống xong, đưa tay tiếp nhận chén sứ, để nha hoàn lui Như Tùng xem nàng điệu bộ này, liền hỏi “Có chuyện muốn nói cùng ta?”Từ thị cong môi cười cười, ánh mắt rơi ở trên người nam nhân cao lớn trước mặt, nói “Thiếp thân chợt nhớ tới, cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy quốc công gia - - “Chân Như Tùng nhíu nhíu mày. Ấn tập tục Đại Chu, nam nữ trước khi đính hôn, là có thể nhìn nhau. Lúc ấy hắn đứng xa xa nhìn nàng, thấy nàng cử chỉ dịu dàng thành thạo, lại dung mạo xuất chúng, nhớ đến gia thế nàng, làm kế thất hắn xem như ủy khuất. Hơn nữa lúc ấy tâm tư hắn đối chuyện nam nữ rất nhạt, vốn là không ứng, nhưng đột nhiên nhìn thấy nàng cười dịu dàng chiếu cố hài tử, thật là hiền lành, liền nhớ tới nữ nhi ấu tang mẫu, xác thực cần một kế mẫu tới chiếu cố, nên gật đầu. Nói thật ra, tình cảm hắn đối vị thê tử này, cũng là nàng sau khi vào cửa, từng giọt từng giọt bị nàng cảm động, mới tiếp nhận nàng, sau thậm chí cùng nàng như keo như sơn, có qua một đoạn ngày cực ân thị nói tiếp “Thiếp thân lần đầu gặp quốc công gia, bất quá tuổi dậy thì, quốc công gia có lẽ đã quên mất, khi đó ta thiếu chút nữa bị con ngựa đụng vào, là ngài đã cứu ta.”Chuyện này, Chân Như Tùng còn thật không nhớ thản nhiên nói “Thật sao, giống như có chút ít ấn tượng. Bất quá quá lâu, nhớ không rõ.”Đôi mắt Từ thị sáng trong, phảng phất còn là cô nương lúc trước gặp tình yêu đầu tiên. Nàng nói “Thiếp thân lại nhớ rất rõ ràng. Hôm đó quốc công gia mặc một thân hồ màu lam thẳng xuyết, bên hông treo hai cái túi hương, mang phát quan, là bạch ngọc khắc trúc văn.”Chân Như Tùng có chút ít ngơ thị tiếp tục nói “Quốc công gia, có thể gả cho ngài, là chuyện hạnh phúc nhất cả đời ta. Cảm tình ta đối với ngài, mặc dù chưa bao giờ nói ra, nhưng là vượt xa ngài nghĩ rất nhiều.” Nàng suy nghĩ một chút, mới rốt cục nói, “Đời này, ta xem như thỏa mãn.”Nếu nói không có cảm động, kia tự nhiên là gạt người. Ánh mắt Chân Như Tùng ôn hòa một chút, nghĩ tới thái độ mấy năm này đối thê tử, mới nói “Yểu Yểu, sao hôm nay nói chuyện này?”Từ thị cắn cắn môi, mỉm cười nhất thời rơi lệ. Ánh mắt nàng gần như quấn quýt si mê, cứ như vậy nhìn về phía Chân Như Tùng, hít sâu một hơi nói ra “Hôm nay tiểu Lộ thiếu chút nữa gặp chuyện không may, quốc công gia không cần lại tra, chuyện này... Chuyện này là thiếp thân gây nên.”Chân Như Tùng cương tại chỗ đó, một hồi lâu mới nói “Ngươi, ngươi nói cái gì?”Từ thị ngửa đầu nói “Là thiếp thân, bảo gã sai vặt Triệu Toàn trong phủ, đánh ngất xỉu hai người chủ tớ các nàng, mệnh hắn phóng hỏa.”“Ta xem ngươi điên rồi!” Hai mắt Chân Như Tùng phiếm hồng, giận dữ hét, “Tiểu Lộ là nữ nhi ngươi! Nàng là con gái ruột ngươi! Ngươi vì sao làm như vậy?”Nghe được động tĩnh như vậy, Nghiêm má má đứng ở bên ngoài cũng là không yên, đi vào liền gặp Chân Như Tùng bóp cổ Từ thị, vội lên trước ngăn trở nói “Quốc công gia, ngài đừng như vậy, phu nhân làm như thế cũng là vì ngài!”Chân Như Tùng xem Nghiêm má má, buông lỏng tay, thân thể Từ thị nhất thời vô lực ngã ngồi dưới đất. Hắn nói “Ngươi hầu hạ bên cạnh phu nhân, cũng là tận mắt nhìn tiểu Lộ lớn lên, ngươi cứ như vậy điên khùng theo phu nhân?”Nghiêm má má lập tức quỳ xuống, nói “Quốc công gia, phu nhân cũng là không có cách nào...”Trong lòng Nghiêm má má cũng là rối rắm vạn phần. Phu nhân này, đối quốc công gia, chính là chuyện gì đều làm ra năm này quan hệ hai vợ chồng Từ thị cùng Chân Như Tùng lạnh nhạt, Từ thị cho là mình niên lão sắc suy, suy nghĩ biện pháp làm ra tức hương viên chết vẫn không biết sai ở đâu. Tức hương viên kia phi thường khó tìm, nhưng hiệu quả vô cùng tốt, ăn mấy ngày, Từ thị liền dung quang toả sáng, làn da mềm mại như thiếu nữ. Từ thị mừng rỡ, lại không biết tức hương viên không chỉ có tính ỷ lại, hơn nữa tác dụng phụ mạnh, rối loạn nhân tâm trí. Nghiêm má má cũng là khuyên qua, nhưng Từ thị vì dung mạo, như thế nào đều không đến tự nhiên thì đã thị từ mỗi ba ngày ăn một lần, đến mỗi ngày ăn một lần, dung nhan vẫn là nhanh chóng già yếu, một đầu tóc đen nhánh cũng nhanh chóng bạc. Từ thị mỗi ngày sáng sớm hầu hạ Chân Như Tùng rời giường, sau đó chính là tìm kiếm tóc bạc nhổ ngày trước đây, Từ thị đi Linh Phong Tự, đúng lúc gặp được Huyền Diệu đại sư dạo chơi trở má má tiếp tục nói “... Huyền Diệu đại sư kia nói Lục cô nương chúng ta trời sinh khắc thân, nếu có nàng ở đây, cha mẹ liền sẽ mất sớm. Phu nhân mới đầu là không chịu tin, nhưng là hôm đó đúng lúc quốc công gia vô ý ngã ngựa...”Chuyện này phát sinh ở mấy ngày đó trên đường hồi phủ, Chân Như Tùng xác thực vô ý rơi xuống lưng ngựa, thiếu chút nữa liền mệnh tang dưới vó ngựa. Cũng may chuyện như vậy kinh sợ mà không nguy hiểm, Chân Như Tùng cũng bất quá chịu chút bị thương ngoài da. Hắn không muốn để lão phu nhân lo lắng, tự nhiên không lộ ra ngoài, mà nữ nhi vừa mới xuất giá, hắn cũng là không bỏ được nàng lo lắng cho mình, mới không người biết được. Duy có Từ thị hầu hạ bên cạnh biết Như Tùng tức giận đến hai tay phát run, nói “Hoang đường như vậy, ngươi cũng tin!”Bởi vì tức hương viên kia, tâm trí Từ thị vốn là bị tổn thương, Chân Như Tùng lại đối nàng ngày càng lạnh nhạt, trong lòng nàng càng sốt Chân Bảo Lộ, Từ thị dù không thích nàng, cũng là tồn tình cảm mẹ con, trong ngày thường nàng có thể trách móc nặng nề, nhưng thực muốn nàng ra tay, nàng cũng là do dự rất lâu. Hôm nay nàng gặp Chân Bảo Lộ sống tốt như vậy, nghĩ tới nàng hạnh phúc, lại muốn dùng mệnh song thân để đổi...Sau, Từ thị lại vừa lúc thấy Chân Bảo Lộ cứu Từ Tú Tâm, muốn đi tây sương phòng thay quần áo. Nàng biết rõ tây sương phòng không có người nào, cho nên mới dứt khoát ra thị khóc nói “ Mệnh thiếp thân không quan trọng, nhưng thiếp thân tuyệt đối không thể cầm mệnh quốc công gia ngài mạo hiểm. Từ lúc có tiểu Lộ, ngài gặp ngoài ý muốn không phải là một lần hai lần, lúc trước là dịch bệnh, thiếu chút nữa liền...”Từ thị niên thiếu liền ái mộ Chân Như Tùng, lấy thân phận của nàng, có thể gả cho hắn. Nhưng hắn lại cưới biểu muội Tiết thị thanh mai trúc mã của hắn. Nàng vì thế thương tâm không thôi, đẩy tất cả hôn sự. Mỗi lần nhớ lại hắn một thân hỉ bào cưỡi ngựa, hận không thể mình là Tiết thị kia, thay hắn sinh con dưỡng cái. Về sau Tiết thị mất, lấy thân phận của nàng, tái giá cho hắn vốn là ủy khuất, chỉ cần nàng đáp ứng, Tề Quốc Công Phủ không có đạo lý không gật năm này, nàng đối Chân Bảo Quỳnh tốt, làm nhi tức hiếu thuận, làm thê tử hiền lành, đem sự tình làm được tốt nhất, bất quá là muốn chứng minh cho hắn xem, Tiết thị có thể làm, nàng làm được tốt này Từ thị đã quỳ gối xuống đất. Nàng phủ phục ở dưới chân hắn, hèn mọn đáng thương, mặt mũi tràn đầy là lệ nói “Thiếp thân mặc kệ những người khác, cái gì cũng có thể không cần, nhưng là ngài nhất định phải thật tốt. Chỉ cần người tốt, dù bảo thiếp thân đi tìm chết, cũng cam tâm tình nguyện.”Lời nói này, Chân Như Tùng là nửa điểm không có cảm động. Hắn thậm chí cảm thấy có chút ít không thể tin. Trong mắt hắn, thê tử dịu dàng hiền thục, thì ra là kẻ điên khùng như vậy...Chân Như Tùng nói “Nhưng tiểu Lộ là con gái ruột ngươi.”Từ thị run tay nói “Thiếp thân từng do dự, thiếp thân cũng hết sức sợ hãi, nhưng là không có biện pháp...” Dù không có tình cảm, cũng là thân mẫu nữ. Nhưng ở trong mắt Từ thị, trọng yếu nhất, là trượng phu trước mặt này thật Như Tùng nhìn về phía Từ thị, nhất thời cảm thấy khuôn mặt nàng có chút ít đáng ghét. Theo nàng nói, hết thảy đều là bởi vì hắn... Vừa nghĩ tới hôm nay khuê nữ thiếu chút nữa gặp chuyện không may, Chân Như Tùng hận không thể lóc xương xẻ thịt kẻ chủ mưu. Nhưng bây giờ thê tử hắn nói cho hắn biết, là bởi vì thể Chân Như Tùng nhất thời lảo đảo, lui về sau một bước.“Quốc công gia!” Từ thị sốt ruột hô một Như Tùng gấp rút vung tay, tránh nàng như rắn rết, nói “Đừng tới đây...” Hắn mắt đỏ xem nàng, âm sắc lạnh thấu xương nói, “Không nên tới gần ta. Ngươi ra ngoài, hiện tại ta không muốn phải nhìn ngươi.”Từ thị sớm đã khóc thành lệ, nhưng nàng cuối cùng nghe hắn nói, thân thể run rẩy đứng dậy, từng bước từng bước đi ra khỏi phòng Như Tùng thở phì phò từng ngụm từng ngụm, thấy Từ thị ra ngoài, thân hình không yên, ngã ngồi ở trên mặt Bảo Lộ theo Tiết Nhượng trở về phủ. Tiết lão phu nhân cũng dẫn tam phu nhân Cố thị sang xem, Tiết lão phu nhân quấn quít lấy tay nắm lấy Chân Bảo Lộ tay, trên dưới đánh giá một phen, lẩm bẩm nói “Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt.”Chân Bảo Lộ có chút ít thẹn thùng, khuyên can trấn an lão phu nhân mãi, mới cuối cùng là thở phào nhẹ quá sắc mặt Tiết Nhượng vẫn luôn không Bảo Lộ biết hắn là lo lắng quá độ, buổi tối tắm rửa lên giường, liền quấn quit triền miên lấy hắn. Sắc mặt Tiết Nhượng nhàn nhạt, nhưng thân thể đã có phản ứng. Hắn ôm người vào trong lòng, lông mi chậm rãi chút ít, ôn nhu hôn nàng một chút, nói “Ngủ đi.” Liền không có bước tiếp thể Chân Bảo Lộ xác thực cũng khó chịu, nhưng vì dụ dỗ hắn, nàng cam tâm tình nguyện, trước mắt thấy hắn săn sóc, tự nhiên cười một tiếng, cũng đụng lên đi thân thân gò má hắn tuấn mỹ, vẻ mặt thỏa mãn đỏ lên nói “Mấy ngày nữa, ta để huynh thu thập, được không?”Tiết Nhượng cuối cùng lộ ra mỉm cười. Hắn đưa tay xoa bóp mặt nàng, ôm thê tử thật canh ba gõ mõ qua, Chân Bảo Lộ sớm đã ngủ say sưa, chỉ là mơ mơ màng màng, phát giác được bên ngoài có chút ít động tĩnh, sau cũng cảm giác được Tiết Nhượng vội vội vàng vàng mặc xiêm y đi ra ngoài. Bên cạnh không có người, Chân Bảo Lộ có chút bất an, liền nằm nghiêng chờ hắn trở được tiếng bước chân quen thuộc, Chân Bảo Lộ mới ngồi dậy, gặp quả thật là hắn, mới còn buồn ngủ hỏi “Như thế nào? Nhưng là đã xảy ra chuyện gì?”Buổi tối khuya, sự tình nhất định rất Tiết Nhượng không chút thay đổi ngồi ở bên cạnh nàng, rất lâu, mới nắm tay nàng, kêu “Tiểu Lộ...”Chân Bảo Lộ có chút ít bị hắn hù dọa, cảm thấy bối rối, tổng cảm thấy có loại dự cảm điềm xấu, sau đó mới nhàn nhạt cười cười, nói “Cái gì nha? Huynh nói đi.”Tiết Nhượng mới lên tiếng “Tề Quốc Công Phủ truyền đến tin tức, nói là nương nàng... mất.” Nắng sớm mờ Bảo Lộ mở mắt ra, nghe mùi vị quen thuộc nam nhân bên người, sững sờ nhìn một mảnh minh hoàng. Đần độn u mê, nàng cứ như vậy làm tới hoàng hậu. Chân Bảo Lộ giật giật khóe miệng, cảm thấy có chút giống là đang nằm mơ. Phát giác được tay nam nhân trên vai nàng thoáng giật một cái, mới mỉm cười xoay người nói “Đại biểu ca.”“Ân.” Tiết Nhượng vươn tới, gò má nhẹ nhàng cọ mặt nàng, buồn ngủ lười biếng, giọng nói còn có chút khàn Bảo Lộ đưa tay vuốt ve mặt mày hắn tuấn lãng, cảm thấy cho dù hắn thành Hoàng thượng, ở trong mắt của nàng, cũng bất quá chỉ là nam nhân của Chân Bảo Lộ vươn người, hôn một cái trên môi nay là ngày Tiết Khiêm thành Khiêm ngày xưa, chỉ là thứ xuất An Quốc công phủ không được sủng ái, mà Tiết Khiêm hiện thời, lại là đại tài tử nổi danh hoàng thành. Ngay cả danh tiếng Từ Thừa Lãng lúc trước, cũng không khiến người khác chấn động bằng Tiết Khiêm thành tài, lại là đệ đệ Hoàng thượng, hôn sự tự nhiên thành đại mỹ vị hút người. Bà mối đến cửa quả thực có thể xếp thành một vòng dọc theo hoàng thành. Không biết sao Tiết Khiêm lại không để bụng hôn sự, đã sắp nhược quán 20 tuổi, bên cạnh cũng không có người biết nóng lạnh. Tiết Khiêm thuở nhỏ tang mẫu, hôn sự tự nhiên do trưởng tẩu Chân Bảo Lộ lo liệu, hắn nghe lời trưởng tẩu, muốn hắn nhìn liền đi nhìn, chỉ là không có gật đầu một mắt cuối cùng chịu thành nương là nữ nhi Đường viện phán thái y viện Đường Bảo Nguyệt. Viện phán chỉ là chức quan chính lục phẩm, mà Tiết Khiêm thân là hoàng đệ hiện thời là Cảnh vương, nhưng Chân Bảo Lộ lại là không thèm để ý điều này, thật vất vả có cô nương vừa ý, dù cho là người dân nữ bình thường, chỉ cần Tiết Khiêm thích, nàng liền làm chủ đồng Nhượng ngày thường không thèm để ý vị thứ đệ này, đặc biệt là mỗi lần nhìn hoàng hậu mình quan tâm hắn ta như thế, lại là muốn tùy tiện ban thưởng tứ hôn cho hắn ta, đỡ phải khiến thê tử hắn hao tâm tốn sức. Lúc này cuối cùng thành thân, Tiết Nhượng cũng khó được cảm khái nói “Cuối cùng là chịu thành hôn, vị Đường cô nương này có chút khả năng.”Hôm đó Tiết Khiêm chủ động tìm nàng nói muốn lấy vợ, Chân Bảo Lộ cũng là phi thường kinh ngạc, tự nhiên hỏi nguyên do. Tiết Khiêm cùng nàng xưa nay là không chuyện không nói, tự nhiên hễ biết thì sẽ nói. Chân Bảo Lộ liền nói với Tiết Nhượng chân tướng sự Khiêm cùng Đường Bảo Nguyệt coi như là nhân duyên trời định. Hôm đó Tiết Khiêm đi phía sau núi Linh Phong Tự vẽ tranh, trong lúc rảnh rỗi đi dạo bốn phía một chút, nào biết vô ý rơi xuống sườn núi, đúng lúc gặp được Đường Bảo Nguyệt lên núi hái thuốc. Anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân lấy thân báo đáp, xưa nay là một đoạn giai thoại, ngược lại cũng là như Bảo Lộ nói xong, mới nhìn Tiết Nhượng nói “Mấy năm này nhìn Khiêm đệ không chịu thành thân, ta còn sợ hắn thích nam nhân, không nghĩ tới...” Nàng lại trêu ghẹo, “ Nam nhân các ngươi đều là như thế, gặp một cô nương thiện lương, liền cảm thấy người ta tựa như tiên nữ.”Vừa nghĩ tới hôm đó Tiết Khiêm đỏ mặt nói với nàng, Chân Bảo Lộ ngẫm lại đều cảm thấy buồn cười. Nàng cũng gặp qua vị Đường cô nương kia, nhã nhặn sạch sẽ thanh tú, nếu bàn về dung mạo, xa không kịp mấy người lúc trước nàng giới thiệu cho Tiết Khiêm, nhưng mà trong miệng Tiết Khiêm, vị Đường cô nương này liền thành tiểu tiên nữ nhân gian có một không phất như hồi tưởng cái gì xa xôi, Tiết Nhượng mắt sắc mỉm cười, thản nhiên nói “Ừ. Sợ là cảm thấy thế gian này, không có ai đẹp hơn cô nương đó.”Như thể người từng trải, thấu hiểu rất Bảo Lộ nhạy cảm, lúc này thu liễm cười, đưa tay nhéo mặt hắn hỏi “Như thế nào? Ngươi cũng đã gặp qua tiên tử thiện lương như vậy?”Chân Bảo Lộ đột nhiên nghĩ đến cô nương tên Dung Ngọc. Nàng ngược lại không nghĩ tới, Tiết Nhượng sau lưng gạt nàng nhiều chuyện như vậy. Bất quá nàng đối Dung Ngọc cũng là trong lòng tồn cảm kích - - dù sao nàng ấy một cô nương gia, thật sự là trả giá quá Bảo Lộ nghe nói, ba năm trước Dung Ngọc sinh một tiểu nữ oa, hiện thời hai mẹ con sinh hoạt trong một thôn nhỏ. Nàng có tâm giúp mẹ con các nàng, nhưng mỗi lần đều bị Dung Ngọc cự Nhượng cúi đầu chống đỡ mặt nàng, nói “Nàng chính là tiên tử của ta.”Chân Bảo Lộ nhịn không được tươi cười, sẵng giọng “Miệng lưỡi trơn tru.” Trong lòng lại phi thường hưởng người bọn họ thành thân nhiều năm, nàng tự nhiên sẽ không hoài nghi hắn hai vương phủ tràn ngập vui sướng, đế hậu Tiết Nhượng cùng Chân Bảo Lộ xưa nay coi trọng vị thứ đệ này, cùng có mặt dự hôn lễ Tiết Khiêm, có thể nói là đủ nể Mi theo mẫu thân Lô thị tiến vào Cảnh vương phủ, một bước vào, tiểu cô nương nhất hai mắt to, liền vội tìm thiếu niên một bộ cẩm bào tuyết sắc trong sáng, chi lan ngọc thụ, dẫn tới không ít nữ tử tuổi trẻ liên tiếp nghỉ chân, người người đều mặt đỏ tới mang Mi vừa thấy hắn, liền không dời thị thân là người từng trải, tự nhiên lại rõ ràng, liền cũng không câu nệ nàng, để nàng đi nữ đã mười bốn tuổi, mắt hạnh má đào, ấn đường có nốt ruồi chu sa lớn cỡ hạt gạo tăng thêm vài phần xinh đẹp. Nàng chậm rãi lại đây, đỏ mặt gọi “A Thượng ca ca.”Chân Cảnh Thượng nhìn qua nữ hài trước mặt, nhìn nồng đậm ái mộ trong mắt nàng, khóe miệng khẽ giương lên “Tháng sau là sinh nhật ngươi, có muốn lễ vật gì?”Giang Mi lắc lắc đầu “Không cần.” Nàng thật tâm nói, dù sao mấy năm này hắn đưa lễ vật sinh nhật cho mình, đều là chuẩn bị tỉ mỉ. Nàng biết rõ hắn tốt với mình, nhưng năm nay, nàng không nghĩ để hắn tốn nhiều tâm tư như vậy. Nói chuyện, nàng thấy thiếu niên trước mặt thoáng nhíu mày, mới biết được mình nói sai, đỏ mặt giải thích, “ Ý ta là... huynh có thể tới, ta cũng đã thật cao hứng.”Nàng không muốn lễ vật gì. Hắn có thể đến chúc mừng sinh nhật nàng, chính là lễ vật tốt nhất cho năm này, nàng có thể cảm giác được, tính tình hắn trở nên mềm mại ôn hòa, đối nàng càng ngày càng này, phía trước truyền đến tiếng chiêng trống cùng tiếng pháo náo nhiệt, Giang Mi quay đầu nhìn nhìn, xa xa tân nương tử mặc đồ cưới đỏ thẫm, còn có tân lang một bộ hỉ bào, cũng có chút hâm xong rồi, Giang Mi theo bước chân Chân Cảnh Thượng, tản bộ ở trong sân. Ngẫu nhiên nghiêng đầu nhìn hắn, hắn đẹp mắt, nếu là mặc hỉ bào, khẳng định càng đẹp mắt hơn Cảnh nghĩ vậy, khóe miệng Giang Mi vô ý thức cong lên, trong lòng vô cùng mong Cảnh Thượng nơi nào không biết tiểu cô nương bên người thỉnh thoảng nhìn lén khó được có tâm tư trêu cợt, dừng bước chân, kéo nàng đến sau hòn non bộ, trên cao nhìn xuống nói “Đẹp không?”Trong ngày thường Giang Mi cũng là cô nương cơ trí thông tuệ, cũng không biết tại sao, mỗi lần ở trước mặt Chân Cảnh Thượng, liền trở nên có chút ít trì độn ngu ngốc. Sau đó nhớ tới, Giang Mi liền ảo não không thôi, nghĩ tới lần tới nhất định muốn ở trước mặt hắn biểu hiện tự nhiên thanh thản chút ít, nhưng lần tới cũng là như thế. Hiện nay nàng giương mắt, nhìn đôi mắt nam nhân thâm thúy đen, gò má ửng hồng, nghiêm túc quan sát, nho nhỏ bình luận “Đẹp mắt.”Chân Cảnh Thượng ngẩn ra, nhìn qua gò má nàng phiếm hồng, đưa tay vuốt ve, mới cúi người, nhịn không được hôn lên môi Mi dừng một chút, sau đó nhắm mắt lại, thân thể cứng ngắc tựa trên vách núi đá hòn non bộ. Bất quá là đụng môi một cái, cũng không có cái khác, nam nhân rất nhanh liền đứng thẳng. Khuôn mặt Giang Mi lại là đỏ bừng, nghĩ đưa tay sờ miệng, nhưng là cảm thấy thẹn thùng, liền cúi đầu xuống, kìm lòng không được cười hôn Cảnh Thượng nhìn nàng cười, cũng cảm giác được thư thái. Quanh đi quẩn lại, hắn đúng là vẫn nhịn không được trói nàng bên người. Hắn nói “Sang năm chúng ta thành hôn.”Nàng đã cập kê, có thể lập gia Mi vừa nghe, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng trong nhìn qua hắn “Tốt.” Thiếu niên xưa nay ít nói chững chạc, bị ánh mắt nàng nhiệt tình thẳng thắn nhìn, bên tai trắng nõn, khó được nhiễm hồng phấn nhẹ nàng cũng không cảm giác mình trả lời quá mức không thận thích hắn, là chuyện tất cả mọi người biết rõ; nàng muốn gả cho hắn, cũng là theo lý thường cần Cảnh Thượng cười cười, lần nữa nhìn nàng, cổ họng hơi động một chút, khàn giọng hỏi “Còn nghĩ hôn sao?”Dù không thận trọng, lúc này Giang Mi nhịn không được thẹn thùng, dừng một chút, mới khe khẽ gật đầu “... Ừm.” Cảnh Thượng ngưng mắt nhìn cánh môi tiểu cô nương, nhìn một lát, mới lại một lần nữa cúi hai cánh môi sắp chạm nhau, một tiếng gọi non nớt cắt ngang.“Cữu cữu!”Chân Cảnh Thượng nghe ra là ai, mà tiểu cô nương trong lòng, cũng đỏ mặt không biết làm sao. Chân Cảnh Thượng đến cùng chững chạc, nhẹ giọng nhìn Giang Mi nói một câu “Không có việc gì.” Rồi sau đó mới nhìn kẻ phá rối, thái tử điện hạ mặc một thân tiểu bào màu vàng hơi Trường Phúc đã là thái tử, năm nay đã chín tuổi, bất quá gò má vẫn là tròn tròn phúng phính, một đôi mắt ngập nước nhìn qua Chân Cảnh Thượng nói “Cữu cữu, cữu cùng Giang tỷ tỷ đang làm cái gì?”Chân Cảnh Thượng chuẩn bị tùy tiện tìm lý do hồ lộng thấy tiểu thái tử bưng một bộ “Đừng cho là ta nhỏ có thể tùy tiện gạt ta”, nói “Ta đều trông thấy, cữu cữu hôn miệng Giang tỷ tỷ.”Vừa dứt lời, Chân Cảnh Thượng nhịn không được nhìn tiểu cô nương bên người. Quả nhiên, mắc cỡ không ngẩng đầu lên Phúc chuẩn bị nói thêm gì nữa, một tiểu cô nương giống hắn như đúc, lại mặc váy ngắn màu đỏ đi tới trước mặt hắn. Tiểu cô nương không béo như hắn vậy, cũng thoáng cao hơn hắn chút ít. Trường Phúc nhìn, gấp rút ngoan ngoãn gọi “Hoàng tỷ!”Khuôn mặt Đường Đường lạnh nhạt, giáo dục đệ đệ “Đừng quấy rầy cữu cữu.”“Nhưng là...” Trường Phúc nghĩ giải Đường nói “Nghe lời.”“... Dạ.” Trường Phúc chu mỏ một cái, quyết định vẫn là nghe lời hoàng tỷ, dắt tay tỷ tỷ, rời đi cùng này, Chân Cảnh Thượng mới cúi đầu nhìn tiểu cô nương trước mắt, thấp giọng nói “Muốn tiếp tục sao?”Khuôn mặt Giang Mi hồng sắp rỉ máu, khó được có chút ít tiểu tỳ khí trừng mắt liếc hắn một Cảnh Thượng kìm lòng không được nở nụ thấy hắn tươi cười, Giang Mi lại một lần nữa đỏ mặt. Hắn cười rộ lên, sao lại càng đẹp mắt vậy chứ?Buổi tối Chân Bảo Lộ dẫn một đôi trai gái hồi cung, tiểu Trường Phúc kể chuyện hôm nay nhìn thấy cữu cữu hôn miệng Giang tỷ tỷ với nương. Chân Bảo Lộ vừa nghe, liền nói lời thấm thía “Chuyện này trừ nương. Không được phép nói cho người khác biết.”Tính tình đệ đệ nàng lạnh nhạt, cũng chỉ có Giang Mi mới có thể khiến hắn trở nên ôn hòa chút ít. Nàng là người từng trải, biết thiếu niên huyết khí sôi trào cùng một chỗ với tiểu cô nương mình thích, tránh không được nghĩ thân cận. Nhưng nàng tin tưởng đệ đệ nhà mình, là biết rõ đúng Trường Phúc gật gật đầu “Ta biết rõ. Hoàng tỷ cũng nói như vậy.”Chân Bảo Lộ ngẩn ra “Đường Đường cũng nhìn thấy?”Tiểu Trường Phúc nói “Phải. Ta còn tưởng rằng cữu cữu bắt nạt Giang tỷ tỷ, nhưng hoàng tỷ bảo ta không cần lo, kéo ta đi, còn dặn ta không được phép nói cho người khác biết, nếu không người khác sẽ nói xấu Giang tỷ tỷ.”Chân Bảo Lộ cũng là không chỉ một lần thấy khuê nữ mình nghiêm trang dạy bảo nhi tử, hai người rõ ràng là cùng tuổi, tính tình sao khác biệt đến ngày kia, tiểu thái tử Trường Phúc viết xong công khóa liền đi tìm nương, lại phát hiện nương không ở tẩm điện, lại chạy tới ngự thư phòng, phụ thân cũng không ở Trường Phúc chép miệng, tất nhiên là phụ thân cùng nương vụng trộm chơi cái gì, liền nện chân ngắn đi ngự hoa viên vạng mùa hè có chút ít nóng bức, một góc hồ sen ngự hoa viên, bốn phía không sen xanh biên biếc, ngẫu nhiên chuồn chuồn bay ở trên, xen lẫn hương sen. Ở chỗ sâu trong hồ sen, một chiếc thuyền lá nhỏ ngừng ở chỗ này, bị tầng tầng lớp lớp lá sen xanh biếc che dấu cực kỳ chặt chẽ, khẽ lay động.“Ưm... Là Trường Phúc.” Chân Bảo Lộ nhẹ nhàng nhéo nhéo bả vai nam Nhượng hôn nàng một cái, cái trán không ngừng tuôn mồ hôi, trầm giọng nói “Đừng quản hắn. Đã chín tuổi, sau này không thể lại để hắn dính nàng.”Chân Bảo Lộ buồn cười, chỉ là muốn nói, bị đụng phải đứt Nhượng nhìn qua người dưới thân trắng nõn mảnh khảnh, dưới lá sen xanh biếc càng như mỹ ngọc. Tiết Nhượng hít sâu một hơi, càng làm Bảo Lộ nghe con nhà mình gọi từng tiếng, gắt gao cắn môi, sợ mình phát ra âm thanh, đợi nhi tử đi xa một chút, mới ảo não nện lồng ngực nam Nhượng nắm chặt tay nàng, đưa đến bên môi mình, nói “Tiểu Lộ, ta yêu nàng.”Chân Bảo Lộ cảm giác mình quá không có cốt khí, cũng bởi vì hắn nói những lời này, bỗng chốc liền không giận. Nàng giương mắt, nhìn qua đôi mắt nam nhân thâm tình, mân mím môi, mới khẽ mỉm cười nói “Ta biết rõ.”Tiết Nhượng cười cười, cúi người nhẹ khẽ hôn nàng một nàng vĩnh viễn sẽ không biết ta yêu nàng đến mức quá không sao cả, nàng chỉ cần mỗi ngày đều vui vẻ là được rồi. Đánh giá từ 85 lượt Sủng Thê Làm Hoàng Hậu thuộc truyện ngôn tình sắc xoay quanh về đời trước Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp, tham mộ hư vinh, nằm mộng cũng muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, tiếp tục trải qua cuộc sống ăn sung mặc sướng, kết quả đi đời nhà khi qua được cực hạn và sống lại, Chân Bảo Lộ quyết định chân thật sống qua ngày, chăm sóc thật tốt cho hai đệ đệ sinh đôi, còn kén chồng theo tiêu chuẩn khỏe mạnh, thành thật, biết làm chút ít việc thân, Chân Bảo Lộ rất hài lòng với lão công của mình, dù cho lớn lên có bộ dáng rất đào hoa. Chân Bảo Lộ thành thành thật thật làm một thê tử ngoan, mỗi ngày tính toán tỉ mỉ sống qua kiến lão công nhà mình từng bước thăng chức, Chân Bảo Lộ chẳng những không có cao hứng, ngược lại lo lắng,Cho đến một ngày truyền tới tin tức - -Lão công tạo phản thành công... Hãy theo dõi truyện để hiểu rõ hơn sự tình nha các bạn.

sủng thê làm hoàng hậu