tài năng tuyệt sắc

Quyển 1 - Chương 2: Quý tộc. Khắc Lôi Nhã…Thiếu nữ trên giường nhẹ nhàng nói thầm cái tên này. Tên của thân thể này thật dễ nghe, chỉ là tính tình của nàng thật khiến người ta không chịu nổi. Trong trí nhớ, nàng chính là một nữ nhân háo sắc bị người ta cự tuyệt. Cả tài năng và sắc đẹp của nhân vật Thúy Kiều được Nguyễn Du nâng lên đến hạng chưa từng có ở trên đời: Sắc đành đòi một, tài đành hoạ hai. Đó là một pho tuyệt sắc được tạo nên bởi tinh túy của trời đất, có lẽ đến nghìn năm mới có một người. Xuyên Tâm Liên Tuệ Tĩnh được sản xuất bởi dây chuyền hiện đại, mang lại có công dụng giúp hỗ trơ thanh nhiệt, giải độc, thanh nhiệt táo thấp, thanh phế chi. Hỗ trợ hạ sốt, giảm ho, giảm đau. Phòng ngừa dịch bệnh cảm cúm. Hiện bộ truyện Tài Năng Tuyệt Sắc của Vô Tình Bảo Bảo đã cập nhật chương mới nhất ️. Đọc FULL bộ tiểu thuyết ngôn tình Tài Năng Tuyệt Sắc ngay tại Truyện Online 123 ☝. Kiều không chỉ đẹp mà còn giàu tài năng. Vẻ dẹp của Kiều là "sắc sảo, mặn mà", đẹp "nghiêng nước nghiêng thành". Kiều là tuyệt thế giai nhân "sắc đành đòi một". Tài năng thì may ra còn có người thứ hai nào đó bằng Kiều: "tài đành họa hai". Đọc truyện Tài Năng Tuyệt Sắc của tác giả Vô Tình Bảo Bảo, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Đại lục Tích Lan Năm quốc gia, theo thứ tự là1. Đế đô của An Mạt Cách Lan là thành Bối Nhĩ Đặc2. Bối Lỗ Khoa 3. Tư Duy Nặc4. Lạp Cách Tạp5. Vưu Ô Tát LợiNhân vậtHi Nhĩ Khắc Lôi Nhã nữ chínhTẫn Diêm Lôi Mông Kỵ sĩ của Khắc Lôi NhãÁ Đức Lý Nam Hi nhị hoàng tử nước An Mạt Cách Lan, là một mỹ namHi Nhĩ Cổ Đốn tộc trưởng Hy gia tộc, là công tước đại nhân – gia gia của Khắc Lôi NhãHi Nhĩ Lạp Cách phụ thân của Khắc Lôi Nhã, hầu tước đại nhânHi Nhĩ Khố Ân đại ca của Khắc Lôi Nhã, nam tướcHi Nhĩ Á Lực Khắc nhị ca của Khắc Lôi NhãHi Nhĩ Lạp Tây Á muội muội của Khắc Lôi NhãHi Nhĩ Khải Sắt Lâm mẫu thân của Khắc Lôi Nhã, dịu dàng hiền Đức Lý Mã Lệ Ti công chúa duy nhất, là muội muội của Nam Hi và Vưu Lý TưÁ Đức Lý Vưu Lý Tư luôn bình tĩnh, là người thừa kế thứ nhất thừa kế ngôi vị hoàng đế - đại hoàng O oNghề nghiệp*Ma Pháp Sư1. Ma Pháp Học Đồ2. Kiến Tập pháp sư3. Sơ cấp pháp sư4. Trung cấp pháp sư5. Cao cấp pháp sư6. Đại Pháp Sư7. Ma Đạo Sĩ8. Ma Đạo Sư9. Thánh Ma Đạo Thầno O o*Kiếm sĩ1. Kiếm Sĩ Học Đồ2. Kiến tập kiếm sĩ3. Sơ cấp kiếm sĩ4. Trung cấp kiếm sĩ5. Cao cấp Kiếm Sĩ6. Đại Kiếm Sĩ7. Kiếm Sư8. Đại Kiếm Sư9. Kiếm Thánh10. Kiếm ThầnCòn có Triệu Hoán Sư, Mục Sư, Cung tiễn thủ, Tuần Thú Sư, đạo tặc …Tước vị chủ yếu chia làm Công Tước, Hầu tước, Bá tước, Tử tước, Nam tước Ở trong quý tộc, Công Tước là bậc cấp thứ nhất. Hầu tước là bậc cấp thứ hai. Bá tước thứ ba, Tử tước thứ tư và Nam tước thứ Giới thiệu về Tài Năng Tuyệt Sắc Tiếng Việt AWESOME EXCELLENT TALENTSCategory Trans no Giới thiệu Chuyện gì sẽ xảy ra khi một người lạnh lùng, phúc hắc như nàng xuyên qua trở thành một đại tiểu thư quý tộc háo sắc lại vô dụng? Đại tiểu thư là một người ngu ngốc, háo sắc. Vì đuổi theo nhị hoàng tử mà rơi xuống ngựa rồi hôn mê bất tỉnh. Lần nữa mở mắt lại trở nên lạnh lùng, bức người. Không lâu sau đó, tài năng hiện ra, khiến cho lòng người khiếp sợ. Ở nơi này, người có ma pháp, đấu khí sẽ trở nên mạnh mẽ, kiêu ngạo. Nàng muốn đi con đường nào? Vả lại, sắc đẹp của nàng thật thần bí, khiến cho thiên hạ chấn động, mở ra một cái đường phản hoàng tử tuấn mĩ chịu sự khiển trách của hoàng thượng, bất đắc dĩ phải đến phủ Công Tước thăm hỏi đại tiểu thư háo sắc đang bị thương vì rơi xuống ngựa. Lại nghe nha hoàn kia nói, tiểu thư không rãnh. Đến khi nhìn thấy đại tiểu thư đang nhàn nhã uống trà ở đình viện, hoàn toàn không đếm xỉa đến hắn, khuôn mặt nhị hoàng tử bỗng nhiên có phần run rẩy. Kỵ sĩ bảo vệ cho nàng - Tẫn Diêm, vẫn luôn dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn nàng. Nhìn thấy tài năng của nàng thì kinh ngạc, hoài nghi. Nàng, thật sự vẫn là nàng như trước đây sao?Cám ơn các bạn đã luôn ủng hộ VNApp. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Có gì mới trong phiên bản mới nhất Last updated on Oct 20, 2016 Minor bug fixes and improvements. Install or update to the newest version to check it out! Thông tin thêm Ứng dụng Phiên bản mới nhất Được tải lên bởi ณัฐสิทธิ์ เกื้อเส้ง Yêu cầu Android Android Tài Năng Tuyệt Sắc Ảnh chụp màn hình “Nam Hy, chờ ta a.” Một thiếu nữ có mái tóc vàng xinh đẹp đang cầm váy, giọng nói nũng nịu. Giọng nói này cơ hồ có thể khiến cho người ta nổi cả da gà. Nàng vội vàng chạy lên phía trước. Đuổi theo một nam nhân đang nhanh chóng rời đi. Nam nhân trước mặt có vóc dáng thon dài, mái tóc màu nâu phiêu dật, lay động lòng người, nhưng hắn cũng không có ý tứ dừng bước hay quay đầu lại. Dứt khoát như vậy, mà thiếu nữ ở phía sau vẫn nhanh chóng đuổi nữ xinh đẹp thấy thế, thì thấy gấp gáp hơn, bước chân càng vội vàng hơn. Phía sau nàng là một nam nhân mặc áo đen rất tuấn tú. Bước chân của nam nhân này vững vàng, hơi thở kín đáo, bên hông có một thanh bội kiếm, hắn không có biểu lộ gì cứ như vậy mà đi theo thiếu nữ kia. Cả người lại toả ra một loại cảm giác lạnh lẽo cách xa người ngàn dặm."Tẫn Diêm, mau giúp ta ngăn nhị hoàng tử điện hạ! Nhanh lên một chút! Điện hạ sắp đi rồi!” Thiếu nữ xinh đẹp dừng bước lại, cực kỳ tức giận chạy đến chỗ tên nam nhân kia dậm chân nói “Ngươi chết rồi sao? Không thấy à? “Tiểu thư, trách nhiệm của ta là bảo nệ cho người an toàn.” Nam tử anh tuấn, trẻ tuổi kia không kiêu ngạo, không siểm nịnh, nhàn nhạt nói một câu. Đáy mắt hắn hiện lên sự chán ghét, khinh thường nhưng thiếu nữ xinh đẹp kia cũng không nhìn ra. Ngụ ý của hắn cũng rất rõ ràng, ta chỉ phụ trách bảo vệ nàng an toàn, cũng không có nhiệm vụ phải giúp nàng đuổi theo nam nhân."Ngươi!!!" Sắc mặt của thiếu nữ xinh đẹp bỗng trở nên tức giận, hung hăng dậm chân một cái rồi bỏ lại một lời nói tàn nhẫn“Ngươi lại dám cãi lời của ta! Ngươi chờ đó, ta sẽ nói với gia gia. Ngươi làm kỵ sĩ của ta lại có thái độ kiêu ngạo như vậy!” Vừa dứt lời, thiếu nữ xinh đẹp liền vội vàng xách váy đuổi theo nhị hoàng Diêm không nói một lời, lạnh lùng đi theo. Trò cười này vẫn xảy ra thường xuyên, vị đại tiểu thư háo sắc này thấy mỹ nam thì giống như ong mật nhìn thấy hoa tươi, nhất định sẽ đuổi theo, kêu gọi không ngừng. Khiến cho những mỹ nam kia đúng là khổ không thể tả. Nhị hoàng tử điện hạ cũng bị làm phiền vài lần. Lần này đến phủ công tước gặp phải đại tiểu thư, thật đúng là bất hạnh. Tẫn Diêm nhìn gương mặt hoảng hốt của nhị hoàng tử phía trước, đáy mắt hiện lên một tia đồng hoàng tử chạy thật nhanh ra cửa, ngồi lên xe ngựa liền vội vàng kêu phu xe hồi cung. Phu xe có chút nóng nảy, buồn bực nhìn nhị hoàng tử, lại ngẩng đầu lên liền hìn thấy một thiếu nữ tóc vàng đang đuổi theo, lập tức hiểu rõ. Thì ra là Đại tiểu thư háo sắc nhà Hy Nhĩ. Mặc dù đại tiểu thư háo sắc này ở nhà không được sủng ái, nhưng dù sao cũng là cháu gái của Hy Nhĩ công tước đại nhân. Phu xe đương nhiên hiểu nhị hoàng tử ngại vì tình cảm giữa ngài và công tước đại nhân, không muốn vị đại tiểu thư háo sắc này mất thể diện, cũng không đối với nàng quá mức cứng rắn. Phu xe chợt kéo roi ngựa, xe ngựa bay nhanh rời đi. Thiếu nữ xinh đẹp vừa thở gấp đuổi tới đại môn, nhìn xe ngựa đang rời đi, khuôn mặt đỏ bừng tức giận, cả người khẽ run. Nhìn thấy bên cạnh người hầu đúng lúc dắt một con ngựa đến đây, liền đoạt lấy dây cương, xoay người ngồi lên ngựa rồi kéo dây cương đuổi theo."Tiểu thư!" Sắc mặt Tẫn Diêm đột nhiên biến hoá. Đại tiểu thư háo sắc này thật bốc đồng, chẳng lẽ nàng quên nàng căn bản cũng không biết cởi ngựa sao? Vì đuổi theo nam nhân lại có thể kích động như vậy? Tẫn Diêm hừ lạnh một tiếng, trong lòng khinh thường, nhưng lại không thể không để ý đến sự an toàn của nàng liền chuẩn bị đuổi theo. Trước cửa không có ngựa, bóng dáng của đại tiểu thư cũng càng ngày càng đám người hầu ở trước cửa thì ngây ngốc nhìn một màn này không cách nào phục hồi lại tinh thần. Ai cũng không ngờ, cái đại tiểu thư háo sắc vô dụng kia, vì đuổi theo nam nhân lại bộc phát tiềm lực lớn như vậy. Là người Hy Nhĩ gia, vị đại tiểu thư này quả thật không xứng với danh hiệu Hy Nhĩ. Không biết cưỡi ngựa, chán ghét đi học, tóm lại, nàng chính là vô học. Đây cũng là nguyên nhân khiến Công tước không yêu thích Diêm khẽ cau mày, hắn phải dùng đấu khí đuổi theo. Vậy mà, một khắc sau, vị đại tiểu thư háo sắc đã bị ngựa quăng xuống. Trong tiếng kêu sợ hãi, thân thể nhỏ nhắn cứ như vậy mà rơi xuống đất. Mà xe của nhị hoàng tử điện hạ sớm đã đi Diêm cau mày, nhanh chóng đuổi về phía trước, đi đến bên cạnh đại tiểu thư. Nhìn nàng đã hôn mê, Tẫn Diêm nhíu chặt mày lại. Lần này, chính hắn thất trách. Thế nào cũng không nghĩ đến đại tiểu thư lại có thể hành động thiếu suy nghĩ như đại tiểu thư được đưa về phủ, trong phủ liền náo loạn một hồi. Gia gia đại tiểu thư–Công tước Hy gia không có ở nhà, ngày cả phụ thân của nàng cũng không có ở nhà. Chỉ còn lại mẫu thân của nàng mà phòng ngủ tráng lệ, bốn cột trụ trên giường được khảm mạ vàng rất xa hoa, phô trương, được trải một bộ chăn gối mềm mại. Đại tiểu thư với khuôn mặt tái nhợt vẫn còn hôn mê ở trên giường. Bên cạnh nàng là một nữ nhân tóc vàng đang lo lắng nhìn người trên giường. Người này cùng người trên giường có dung mạo tương tự nhau, vừa nhìn liền hiểu rõ, đây chính là mẫu thân của đại tiểu thư- Khải Sắt Lâm. Nhưng so với đại tiểu thư háo sắc này thật khác biệt, nàng là một nữ nhân xinh đẹp, hiền thục. Giờ phút này, nàng đang lo lắng cho vị thiếu nữ trên giường, trong lòng hiện lên một chút bất đắc dĩ. Nữ nhi này, phụ thân nàng, gia gia nàng ngay cả huynh trưởng của nàng cũng không thích nàng lắm. Nguyên nhân là do tính tình của nàng. Cũng không biết đứa bé này tính tình giống phu nhanh chóng chạy tới, cẩn thận kiểm tra một hồi liền đưa ra kết luận, đại tiểu thư bị thương nhẹ. Chỉ cần đợi nàng tỉnh lại là được. "Phu nhân, là thuộc hạ thất trách khiến tiểu thư đã gặp phải chuyện như vậy." Tẫn Diêm cúi đầu đứng ở một bên trầm giọng xin tội "Xin phu nhân trách phạt."“Không cần, Tẫn Diêm” Khải Sắt Lâm mỉm cười lắc đầu, trong lời nói có chút bất đắc dĩ “Tính tình của đứa nhỏ này, ta cũng biết. Không liên quan đến ngươi, lui xuống đi.”Tẫn Diêm do dự, sau đó vẫn cúi đầu lui xuống. Chỉ còn lại một mình Khải Sắt Lâm canh giữ bên tối, thiếu nữ trên giường rốt cuộc chậm rãi giật giật ngón tay, hình như sắp tỉnh lại rồi.“Khắc Lôi Nhã! “- Khải Sắt Lâm bên cạnh vui mừng lên tiếng. Nhanh chóng nắm tay tay của người nằm trên giường, gọi tên nữ trên giường chậm rãi mở mắt, không nói gì.“Nhã nhi, con làm sao vậy? Để cho mẹ xem một chút.” Khải Sắt Lâm vui mừng đỡ thiếu nữ trên giường ngồi dậy, vội vàng mà người trên giường vẫn như cũ không nói gì. Khải Sắt Lâm ôm lấy người trên giường, giọng nói có chút nức nở. Khắc Lôi Nhã, đứa bé bảo bối của nàng, ngay cả gia gia, phụ thân thậm chí cả huynh trưởng khi trở về cũng không có sang đây thăm nàng. Đối xử bất công như vậy, khiến cho lòng người thật chua nữ tóc vàng trên giường mở mắt ra, lạnh lùng nhìn xung quanh, trong mắt loé lên một tia mê mang cùng nghi ngờ. Nhưng lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng sâu xa.“Nhã nhi, hiện tại cảm thấy như thế nào? Đầu choáng váng sao? Có đói bụng không?”- Khải Sát Lâm kìm nén nước mắt, ân cần nữ nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mặt nàng, trong phút chốc liền sáng tỏ. Nàng nhẹ nhàng nói“Ân, có chút đói.”“Được rồi. Nhã nhi, chờ một chút, mẫu thân đi kêu người mang thức ăn lên.” Khải Sắt Lâm vui mừng đứng dậy, đột nhiên nàng lảo đảo một chút, có lẽ là do ngồi quá lâu. Khuỷu tay nàng bỗng nhiên có một cỗ sức lực nâng lên, không ngã xuống được. Khải Sắt Lâm quay đầu lại, liền nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Khắc Lôi Nhã. Là Nhã nhi đỡ nàng? Trong lòng Khải Sắt Lâm chợt lóe lên một ý nghĩ nhưng cũng không nghĩ nhiều mà vội vàng đi ra cửa kêu gọi nha hoàn bên giường, thiếu nữ chậm rãi quay đầu, nhìn khung cảnh xa lạ, khẽ chớp mắt, trong mắt một mảnh lạnh lùng. Khóe miệng gợi lên một chút nhưng cũng không dễ dàng phát giác độ cong, cũng là rất lạnh ra, mình thật đã chết rồi, mà linh hồn, hình như xuyên qua đến một thế giới hoàn toàn xa lạ. Lại nhìn những món đồ xa xỉ kia, nàng xuyên qua một gia đình khá giàu có Lôi Nhã. Đây chính là tên của chủ nhân thân thể này sao? Người trên giường ánh mắt lạnh lùng, lấy tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương. Đầu đau như muốn nứt ra, ý thức cùng trí nhớ trước kia bắt đầu dung hợp dung hợp, biểu cảm thiếu nữ càng quái lạ. Vì trong trí nhớ, những thứ hữu dụng rất ít. Ngược lại toàn là hình ảnh mỹ nam. Toàn những thứ lộn xộn, không có một cái nào hữu dụng cả. Điều duy nhất hữu dụng là địa vị gia tộc nàng ở quốc gia này hình như rất cao. Thiếu nữ khẽ chớp mắt, thở dài một Lôi Nhĩ, thiếu nữ hơi cúi đầu, đây chính là tên của nàng sau này. Khắc Lôi Nhã tuyệt đối không phải là người lương thiện, đáng tiếc lão già Khắc Lý Phu háo sắc giờ phút này lại hoàn toàn mù quáng muốn nhận nàng làm đệ tử, không phát hiện ra điểm này. Tẫn Diêm giảm tốc độ, đợi hai người đi lên phía trước, hắn thì đợi ở phía sau.“Tại sao ta phải làm đệ tử của ngươi?” Khắc Lôi Nhã cau mày, bộ dáng sầu não.“Làm đệ tử của ta, ngươi có thể đi ngang tức là muốn làm gì cũng được, không sợ ai không ai có thể ngăn cản, giống được bảo kê, có ô dù.” Bộ dáng Khắc Lý Phu phô trương, giống như đám nhà giàu mới nổi. Dĩ nhiên, lời này tuyệt đối là rất thật! Khắc Lý Phu không chỉ rất háo sắc, hơn nữa lại siêu cấp bao che. Coi như đệ tử của hắn sai, nhưng hắn vẫn sẽ bảo vệ đến cùng, như bảo vệ con gà con. Đương nhiên để trở thành đệ tử của hắn là việc rất khó, đến nay, hắn chỉ mới có hai đệ tử. Khắc Lôi Nhã là người thứ ba hắn nhìn trúng. “Còn gì nữa không?” Khắc Lôi Nhã tỏ vẻ khinh thường “Không thấy chỗ tốt đâu hết, nói cụ thể chút đi.” Khắc Lý Phu há miệng, con ngươi khẽ chuyển, trong lòng lại vui mừng, nha đầu xinh đẹp này nói như thế, tức là mình có cơ hội.“Cái này cho ngươi, nha đầu xinh đẹp. Khi ngươi bóp vỡ nó, có thể gọi một linh hồn thiên sứ hai cánh bảo vệ ngươi.” Trong tay Khắc Lý Phu lập tức hiện ra một chiếc dây chuyền, là hình giọt nước trong suốt, dưới ánh mặt trời chiếu sáng lấp lánh. Vật này, hắn thắng cuộc với cái lão gìa vô sỉ hèn hạ hạ lưu kia. Một lần đánh bạc lại đặc biệt đại thắng, cuối cùng vì mình không có đệ tử có thể sánh với đệ tử của hắn ta nên rất tức Lôi Nhã liền nhận lấy, không chút khách khí. Thấy bộ dáng đau lòng của Khắc Lý Phu, Khắc Lôi Nhã cũng biết đây là vật quý giá nhưng sợ rằng trong mắt hắn cũng chẳng đáng là bao.“Giờ có thể gọi ta tiếng sư phụ chứ?” Khắc Lý Phu vui vẻ Lôi Nhã lại đung đưa dây chuyền trong tay “Vật này chỉ dùng một lần, bóp nát sẽ không còn nữa? Ngộ nhỡ đối phương rất mạnh, trực tiếp giết đồ vật ta triệu hồi ra. Vậy không phải ta chết chắc sao? Đệ tử của hiệu trưởng học viện Húc Nhật còn được tặng một chiếc vòng tay Khinh Phong đấy. ” Khắc Lôi Nhã đưa chiếc dây chuyền lên không trung, khinh thường quay mấy vòng. Trong lòng cũng nói thầm, tên Thánh Ma Đạo Sư nay, đồ tốt còn có thể ít sao? Chút đồ nho nhỏ này muốn mình hài lòng sao?Khắc Lý Phu nháy mắt, không có chút hổ thẹn nào, chợt cười hắc hắc đứng lên “Vật kia có gì tốt chứ. Cái này cho ngươi, cái này cũng cho ngươi, còn cái này nữa.” Khắc Lý Phu thoáng một cái, nhiều thứ đồ tốt khác lại hiện trên tay. Khắc Lôi Nhã hiểu, Khắc Lý Phu nhất định có không ít vật phẩm truyền thuyết quý hiếm. Là chiếc nhẫn không gian còn là túi không gian, cũng không thể biết được.“Những thứ này là cái gì?” Khắc Lôi Nhã nhìn chằm chằm những thứ trên tay Khắc Lý Phu nghi ngờ hỏi.“Cái này là áo choàng ẩn thân, ngươi có thể biến mất thân hình, nhưng thời gian chỉ có 10 phút. Cái này là vòng tay thuấn di, nhưng ma pháp cao thâm này không cách nào đem trở về đường cũ, chỉ có thể lui về sau mười lăm mét trong bài là 15m, nếu dịch ra thước cho hợp văn phong thì gần 7 thước, 1thước = 0,23m. Chỉ là đây cũng đủ thời gian cho ngươi thoát chết khi nguy hiểm rồi. Cái cung tên nhỏ này là vũ khí ma pháp. Chỉ cần rót chút ma lực vào sẽ có mũi tên ma pháp, căn cứ vào thuộc tính của ngươi, mũi tên khi phát ra sẽ mang thuộc tính ấy. Thuộc tính của ngươi là hoả, nên sau này sẽ có Hoả Viêm.” Khắc Lý Phu cười hắc hắc, những thứ này quý hiếm vô cùng, tốt hơn nhiều so với vòng tay khinh phong của Lạp Tây Á. Món thứ nhất, thật sự là quá quý giá, quá quý giá. Bảo vật như vậy mà rơi vào tay một thích khách, dù chỉ là 10 phút ngắn ngủn, cũng là trí mạng vô cùng. Bảo vật thứ hai, vòng tay lui về phía sau mười lăm mét có ý nghĩa gì chứ? Pháp sư kiêng kỵ nhất là cận chiến, phải cách xa kẻ thù, nên vô cùng có lợi. Cái cuối cùng, mũi tên khéo léo, vô cùng đẹp, phía trên có khắc hoa vàng, hoa khắc trên đó phát ra chút ma pháp nhàn nhạt, ẩn dấu ma pháp dưới bông hoa ấy, không thể không khen kẻ chế tạo mũi tên này có thẩm mỹ vô cùng cao.“Uh, cám ơn.” Khắc Lôi Nhã không khách khí nhận lấy toàn bộ những thứ này, trong lòng cực kỳ hài lòng, lão già háo sắc này ra tay thật hào phóng.“Hắc hắc, nha đầu xinh đẹp, bây giờ có thể gọi một tiếng sư phụ rồi chứ?” Khắc Lý Phu vui vẻ ra mặt, nói.“Uh ~~ cái này ~~” Sắc mặt Khắc Lôi Nhã có chút nghiêm túc “Trước ta nói cho ngươi, ta đã có lão sư hắn chính là lão sư nhập môn của ta. Nên nếu ngươi là sư phụ ta, chỉ có thế là nhị sư phụ, xếp sau có điều kiện này mặt Khắc Lý Phu hi hi ha ha rốt cuộc biến sắc. Nhị sư phụ? Đến tận bây giờ chưa từng nghe qua kiểu xưng hô như thế. Mình đường đường là một Thánh Ma Đạo Sư lại xếp sau người ta? Có lầm không vậy?“Người kia cũng là Thánh Ma Đạo Sư?” Khắc Lý Phu giận dữ hỏi.“Không phải.” Khắc Lôi Nhã lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc kì lạ, nói “Đây là điều kiện duy nhất của ta, nhưng cũng là điều kiện ta tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.”“Được.” Ai ngờ, Khắc Lý Phu lại hào sảng đồng ý, bởi lòng hắn đã có tính toán. Rồi Khắc Lý Phu híp mắt nói “Bây giờ có thể kêu một tiếng sư phụ được chứ?” “Dạ, sư phụ.” Khắc Lôi Nhã lúc này dứt khoát kêu lên.“Ha ha, ha ha ha ha …… Tốt! Tốt! Tốt!!!” Khắc Lý Phu ngửa mặt lên trời cười lớn, cười đến thiếu chút nữa đã ngã lộn khỏi ngựa. Lần này mình rốt cuộc có thể tự hào rồi!Tẫn Diêm xa xa thấy Khắc Lý Phu cười thiếu chút nữa ngã khỏi ngựa, cũng hiểu được chuyện gì xảy ra. Hắn nhận Khắc Lôi Nhã làm đệ tử? Trời ạ! Chuyện không thể tượng tượng nổi thật sự đã xảy ra! Khắc Lôi Nhã rốt cuộc có điểm nào hơn người mà mình không phát hiện ra? Tại sao nhân vật trong truyền thuyết này lại coi trọng Khắc Lôi Nhã? Tẫn Diêm vẫn trăm lời không thể giải thích nổi. Chỉ là, tin tức này nên sớm thông báo cho công tước đại nhân. Còn người kia ……“Đồ đệ bảo bối à, ngươi đến núi Tật Phong làm gì?” Khắc Lý Phu nháy mắt nhìn Khắc Lôi Nhã hỏi.“Làm nhiệm vụ hái thảo dược, kiếm tiền. Còn có đánh một ít ma thú, rèn luyện kinh nghiệm.” Khắc Lôi Nhã thuận miệng nói. Với việc bí pháp tinh thần, Khắc Lôi Nhã cũng không muốn nhiều người biết, huống chi đây là tài sản quý báu mà đại sư phụ Ô Mã Lý tặng cho. Vừa rồi Khắc Lý Phu vừa nghe mình là nhị sư phụ, sắc mặt đại biến, nàng không phải là không thấy, cách sáng suốt nhất chính là trước mặt nhị sư phụ không nên nói nhiều về đại sư phụ.“Ưm. Kỵ sĩ của ngươi thực lực cũng không tệ, có tài nghệ của Đại Kiếm Sư. Có hắn ở bên người sẽ không có nguy hiểm gì. Ta còn chuyện phải xử lý, muốn tìm vài người. Chờ ngươi làm xong nhiệm vụ trở về Công Hội Ma Pháp tìm ta. Ta sẽ dốc hết sức dạy tất cả cho ngươi.” Nét mặt Khắc Lý Phu thoải mái hơn. Lần này đi theo Khắc Lôi Nhã, thuận lợi nhận Khắc Lôi Nhã làm đệ tử, hắn phải nhanh về để xử lý việc kia Lôi Nhã trong lòng giật mình, một là vì Khắc Lý Phu nói Tẫn Diêm có thực lực, thứ hai hẳn vì Khắc Lý Phu gấp gáp như vậy, chuyện kia nhất định không phải là chuyện đơn giản. Tẫn Diêm không phải chỉ là Đại Kiếm Sĩ sao? Thế nào lại là Đại Kiếm Sư? Vượt những 2 cấp bậc? Nói vậy Tẫn Diêm cố ý che giấu thực lực của mình? Khắc Lý Phu coi trọng Khắc Lôi Nhã, Khắc Lôi Nhã cũng nhìn được. Nhưng làm sư phụ lại không theo để chỉ dẫn đệ tử, bây giờ lại vội vã về thành, nhất định là có chuyện lớn.......................... Khắc Lôi Nhã…Thiếu nữ trên giường nhẹ nhàng nói thầm cái tên này. Tên của thân thể này thật dễ nghe, chỉ là tính tình của nàng thật khiến người ta không chịu nổi. Trong trí nhớ, nàng chính là một nữ nhân háo sắc bị người ta cự chợt bị đẩy mạnh ra, âm thanh chói tai khiến Khắc Lôi Nhã ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Gương mặt của cô gái đứng ở ngoài cửa có vài phần tương tự với cô gái xinh đẹp trước đó ý chỉ mẹ của KLN, hình như nhỏ tuổi hơn Khắc Lôi Nhã một chút. Chỉ là, nét chán ghét thâm trầm trên gương mặt cô ta không hợp với số tuổi nên có. ở đây tức là cô gái này còn nhỏ nhưng gương mặt có một chút ác ý thể hiện rõ trên mặt, không hợp với một cô gái còn nhỏ tuổi nên có, mình hiểu ý nghĩa đó nhưng không biết diễn đạt cho rõ nên dịch vậy.Khắc Lôi Nhã hơi híp mắt, trong trí nhớ của nàng, thân thể này đối với thiếu nữ trước mắt rất sợ nữ này là muội muội của Khắc Lôi Nhã - Lạp Tây Á, là một thiếu nữ thiên tài. Mới mười hai tuổi, nàng đã trở thành một cao cấp pháp sư. Bởi vì có tư chất xuất chúng, lúc nàng năm tuổi đã được viện trưởng học viện Húc Nhật nhìn trúng, trở thành một trong những số ít đệ tử của viện trưởng. Điều này khiến cho Cổ Đốn – Hi Nhĩ rất vui mừng. Nhưng mà, tiểu thiên tài này cực kỳ căm ghét Khắc Lôi Nhã, bởi vì mẫu thân thương yêu Khắc Lôi Nhã vô cùng. Thật ra cũng không có gì kỳ quái, Lạp Tây Á là một thiếu nữ thiên tài, có gia gia, phụ thân và huynh trưởng thương yêu, mẫu thân tự nhiên sẽ đặt sự quan tâm lên người Khắc Lôi Nhã, không được mọi người yêu thích.“Hừ, thật khiến cho Hy gia mất mặt. Vì đuổi theo nam nhân mà bị té ngựa, thật là ngu ngốc.” – Lạp Tây Á ngẩng cao đầu, bước đến gần, khinh thường nhìn người ở trên giường, đáy mắt hiện lên một tia độc ác. Nàng ta tiến lại gần gương mặt của Khắc Lôi Nhã, hạ thấp giọng, âm trầm nói“Tỷ tỷ thân ái của ta, tại sao ngươi lại không ngã chết đi?”Khắc Lôi Nhã trầm mặc nhìn khuôn mặt xinh đẹp phóng đại trước mắt, ai cũng sẽ không nghĩ tới, thiếu nữ này bề ngoài thuần khiết lại nói ra những lời độc ác như Tây Á nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Khắc Lôi Nhã có chút sững sờ. Nếu đổi lại là bình thường, tỷ tỷ ngu xuần này đã sợ hãi, run lẩy bẩy rồi. Bây giờ lại có dáng vẻ bình tĩnh như thế nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Sắc mặt Lạp Tây Á liền biến đổi, nàng cau mày, nhỏ giọng nói thầm cái gì, trên tay lập tức có một tia chớp nhỏ. Khắc Lôi Nhã còn chưa rõ Lạp Tây Á sẽ làm gì đã nhìn thấy nàng vung tay hướng tới sau lưng Khắc Lôi Nhã. Sau lưng liền truyền đến một trận đau buốt.“Đồ háo sắc ngu xuẩn, lần sau nếu để mẫu thân lo lắng thì không phải đơn giản như vậy đâu.” – Lạp Tây Á nhỏ giọng nói bên tai Khắc Lôi Nhã “Ngươi dám can đảm nói với mẫu thần, liền biết hậu quả sẽ như thế nào.”Trong trí nhớ của Khắc Lôi Nhã, chuyện tương tự như vậy xảy ra rất nhiều lần. Sau lưng mọi người, muội muội Lạp Tây Á này trước kia hình như cho Khắc Lôi Nhã nếm không ít mùi đau khổ. Khuôn mặt nàng không chút biểu tình, buông hạ lông mi, cũng không có nhìn lại thiếu nữ kia đang xoay lưng rời này cánh cửa bị đẩy nhẹ ra, một nữ nhân xinh đẹp, khuôn mặt mỉm cười hiện ra "Mẫu thân…" Lạp Tây Á vui mừng nghênh đón.“Lạp Tây Á, con về rồi “ Khải Sắt Lâm mỉm cười đi vào"Uh, mẫu thân, chúng ta đi ăn cơm đi." Lạp Tây Á vui mừng kéo tay Khải Sắt Lâm. “Con đi ăn trước đi, ta ở đây với tỷ tỷ của con.” - Khải Sắt Lâm sờ sờ đầu Lạp Tây Á,dịu dàng nói “Tỷ Tỷ con hôm nay không thoải mái, ta ở đây với nó”“Dạ.”- Lạp Tây Á dạ một tiếng, đáy mắt loé lên một tia sát khí nhưng Khải Sắt Lâm không nhìn thấy. Nhìn Khải Sắt Lâm đi tới bên giường, Lạp Tây Á hừ lạnh một tiếng, không để cho bất kì kẻ nào nghe được, liền xoay người rời đi.“Nhã nhi, nha hoàn sẽ nhanh chóng đưa cơm tối tới.” Khải Sắt Lâm đi tới trước giường ngồi xuống, nắm tay Khắc Lôi Nhã. Khắc Lôi Nhã ngẩn người ra, trên tay bỗng trở nên ấm áp khiến cho nàng thất thần. Thật ấm áp, cảm giác này thật ấm áp. Giống như là muốn nói nàng nhất định phải sống thật hạnh phúc."Mẫu thân......" Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng mở miệng."Thế nào?"- Khải Sắt Lâm dịu dàng mỉm cười, sắc mặt chợt biến hóa, vội vàng nói"Có phải hay không có chỗ nào không thoải mái?" "Không có, mẫu thân." Khắc Lôi Nhã chợt lộ ra nụ cười "Mẫu thân cũng chưa ăn cơm, người không đói bụng sao?"Khải Sắt Lâm ngơ ngẩn, chợt nước mắt cứ như vậy không tiếng động đột nhiên chảy xuống. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên Khắc Lôi Nhã hỏi như vậy. Lần đầu tiên mở miệng quan tâm Lôi Nhã nhìn thấy nàng vui mừng đến rơi nước mắt, liền buông hạ đôi mắt. Hàng lông mi hạ xuống, nhìn không rõ mắt Lôi Nhã, Khắc Lôi Nhã, về sau nó là tên của nàng. Đáy mắt thiếu nữ không khỏi hiện lên một tia hoang mang không rõ. Khắc Lôi Nhã của trước kia bị Lạp Tây Á tuỳ ý ăn hiếp mà không dám lên tiếng cũng không có năng lực phản kích. Chỉ là, về sau..... Khắc Lôi Nhã cảm thấy sau lưng truyền đến một trận đau đớn, đáy mắt liền trở nên lạnh khắc này, bầu trời Đại lục Tích Lan đột nhiên xuất hiện một ngôi sao sáng. Nhưng không ai biết vì sớm hôm sau, đám người hầu trong Phủ công tước đang thầm thì bàn tán. Ai cũng nhìn về phía thư phòng với ánh mắt trần đầy nghi ngờ. Không vì cái gì, chỉ là thái độ của đại tiểu thư bỗng nhiên khác thường! Thường ngày, vào lúc này, đáng lẽ ra tiểu thư đã ra cửa đi tìm mỹ nam hoặc là đến viện ca kịch hay thư viện trong thành…Bởi vì, những nơi này, các nhóm thanh niên trẻ tuổi hay tụ tập. Hôm nay nàng lại đi đến thư phòng của công tước đại nhân. Khi công tước đại nhân không có ở thư phòng quản lí công vụ, đều cho phép con cháu của hắn đến thư phòng học tập. Mặc dù ngày hôm qua bị té ngựa nhưng đại phu cũng nói qua là không có gì đáng ngại. Theo tính tình của vị đại tiểu thư này, đến thư phòng đọc sách căn bản không phải là tác phong của nàng, là việc nàng ta ghét phòng lớn, sạch sẽ, sáng sủa như thế, mấy giá sách khổng lồ đặt sát vào tường. Trên giá sách, đầy đủ các loại sách được sắp xếp ngay ngắn, chỉnh tề. Một thiếu nữ tóc vàng xinh đẹp đang dựa vào bệ cửa sổ lật xem một quyển sách thật dày. Tên của cuốn sách là Lịch sử của Đại lục Tích LanLật xem cuốn sách trên tay, trên mặt thiếu nữ lộ ra vẻ phức tạp. Chỉ là nàng đã lật xem đến lịch sử của nước An Mạt Cách Lan. Công thần lớn nhất đã kiến lập quốc gia này là Hi Nhĩ gia, lấy hoa tường vi làm biểu tượng cho gia tộc này. Nàng ngẩng đầu nhìn biểu tượng hoa tường vi khổng lồ trên vách tường, có một chút đăm chiêu. Xem ra, gia đình này không đơn giản chỉ là giàu có như cửa vang lên tiếng bước chân nhỏ nhẹ, lại nháy mắt dừng lại ở cửa. Mặc dù rất nhẹ rất nhẹ, nhưng Khắc Lôi Nhã trong nháy mắt liền cảm nhận được."Tiểu thư, công tước đại nhân trở về rồi" – Ngoài cửa liền truyền đến một giọng nói nhàn nhạt lạnh lùng.“Ừ”- Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt đáp một tiếng, khép lại sách. Người ngoài cửa trong trí nhớ chính là kỵ sĩ bảo hộ cho nàng – Tẫn Lôi Nhã đứng dậy đang chuẩn bị đem sách cất lại giá sách thì ngoài lại cửa vang lên một chuỗi tiếng bước chân. Âm thanh hành lễ của Tẫn Diêm vang cửa bị đẩy ra, một lão nhân uy nghiêm hiện ra. Xem ra cũng đã hơn năm mươi tuổi, nhưng tinh thần vẫn sáng láng. Nhìn hàng lông mày có mấy phần tương tự với Khắc Lôi Nhã, người này chính là gia gia của nàng, hiện tại là nhân vật có sức ảnh hưởng lớn của nước An Mạt Cách Lan cũng là người nắm quyền của cái nhà này – Công tước đại nhân."Gia gia." – Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt hành lễ. Cũng không có khiếp đảm như thường Nhĩ Cổ Đốn cau mày nhìn thiếu nữ trước mặt, trong mắt không khỏi có chút tâm tình không rõ. Khi nghe nói đứa cháu gái bốc đồng này ở thư phòng đọc sách, hắn một chút cũng không tin, nhưng nhìn thấy một màn này, quả nhiên là sự thật. Mà trang phục thiếu nữ trước mắt hắn so với trước đây hoàn toàn khác nhau. Bình thường nàng ăn mặc hết sức hoa lệ, sặc sỡ. Hôm nay lại chỉ mặc một bộ y phục trắng đơn giản, mái tóc xoăn dài màu vàng kim cũng chỉ quấn một kiểu tóc đơn giản nhất. Ngày hôm qua té xuống ngựa, chẳng lẽ có vấn đề gì?“Khắc Lôi Nhã, hôm qua té ngựa à?” Hi Nhĩ Cổ Đốn đi vào trong, thuận miệng hỏi một câu. Người ở phía sau cũng nhẹ nhàng đóng cửa phòng."Đã không có gì đáng ngại." – Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng trả lời.“Vậy thì tốt.” Hi Nhĩ Cổ Đốn nhìn cuốn sách trên tay Khắc Lôi Nhã, lại có chút giật mình, lại đang đọc lịch sử Đại lúc Tích Lan? Đứa cháu gái này, hắn không rõ lắm, luôn tuỳ hứng, điêu ngoa, hơn nữa hình như đối với khác phái đặc biệt si mê.... Ghét nhất học tập thế mà nàng lại ở đây xem cái lịch sử Đại lục Tích Lan nhàm chán này.“Xem lịch sử Đại lúc Tích Lan, có cảm nghĩ gì?” Hi Nhĩ Cổ Đốn tiến về bàn đọc sách ngồi xuống, lơ đãng hỏi.“Lá cờ hoa tường vi vĩnh viễn tung bay.” Khắc Lôi Nhã cười nhạt, nhẹ nhàng nói mắt của Hi Nhĩ Cổ Đốn bỗng nhiên trợn to, không thể tin nhìn nụ cười lạnh nhạt của thiếu nữ trước mặt. Hắn mới vừa rồi nghe được cái gì?Lá cờ hoa tường vi vĩnh viễn tung bay! Gia tộc Hy Nhĩ gia sẽ vĩnh viễn tồn tại."Nói lại lần nữa!" Hi Nhĩ Cổ Đốn híp mắt trầm giọng nói.“Lá cờ hoa tường vi vĩnh viễn tung bay.” Đáy mắt Khắc Lôi Nhã đã hiện lên một nụ cười không dễ phát hiện. Lão nhân trước mắt này, là trung tâm, đầu não của gia tộc này. Trong hoàn cảnh xa lạ, tận dụng ưu thế trước mắt như thế nào, nàng đã sớm quen rồi. Nếu muốn tiếp tục sống tốt ở cái thế giới xa lạ này, nếu muốn cường đại, thế thì, cửa ải đầu tiên cần vuọt qua là người trước mắt lời này nếu người khác nói ra, Hi Nhĩ Cổ Đốn chỉ bỏ qua bởi vì đó là nịnh bợ. Nhưng là do nàng nói ra, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Con trai duy nhất của hắn cùng hai đứa cháu trai,cháu gái khác cũng chưa từng nói những lời như vậy, cuối cùng lại được thiếu nữ mà thế nhân cho ràng không thành tài này nói ra. Hi Nhĩ Cổ Đốn ngây ngẩn cả người."Gia gia, trước kia là ta không hiểu chuyện, hoang phí quá nhiều thời gian. Về sau, ta sẽ nghiêm túc học tập. Tuyệt đối sẽ không phụ lòng với danh hiệu của Hi gia.” – Khắc Lôi Nhã nhìn lão nhân đang sửng sờ trước mắt, nói rõ ràng từng câu từng chữ, ánh mắt của nàng sáng trong, mang vẻ nghiêm Nhĩ Cổ Đốn cứ như vậy kinh ngạc nhìn đứa cháu gái với khuôn mặt trịnh trọng này, một hồi lâu vẫn không lên tiếng. Mà Khắc Lôi Nhã cũng không có nói, chỉ là nhìn chằm chằm Hi Nhĩ Cổ Đốn."Tốt!" Rốt cuộc, Hi Nhĩ Cổ Đốn hồi hồn lại, trên mặt tràn ngập nụ cười vui mừng, tiến lên trước nắm bả vai Khắc Lôi Nhã, vui mừng nói"Đây mới đúng là cháu gái của Cổ Đốn ta, đây mới đúng là con cháu Hi Nhĩ gia” "Tuyệt sẽ không làm cho gia gia thất vọng." Khắc Lôi Nhã cười, trong nụ cười mang theo sự tự tin, quyết ngày này, phủ công tước cũng trở nên sôi đại tiểu thư háo sắc ngu ngốc, người mà từ trước đến giờ công tước đại nhân không thích, thế mà trong ngày này được Công tước đại nhân tươi cười, nằm tay từ thư phòng đi tiểu thư háo sắc của Hi gia được sủng ái rồi! Tin tức này nhanh chóng truyền đi khắp phủ công tước.

tài năng tuyệt sắc