trọn đời em nuôi anh
Đời sống chứng nhân - Chúa Nhật Truyền Giáo 2022. Thứ năm - 20/10/2022 07:08 Trong Sứ điệp Truyền giáo năm 2022, với chủ đề: "Anh em sẽ là chứng nhân của Thầy" (Cv 1, 8), Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng
Xem Hướng dẫn tải ebook về máyYeutruyen.net - Đọc truyện chữ online. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh AZW3. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh PRC/MOBI. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh EPUB. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh PDF. Đăng nhập bằng. Đăng nhập. Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng nhập tài khoản. Không làm ebook cho tài khoản sử dụng
Xứ người em đã làm dâu Bỏ anh ở lại nỗi sầu lênh đênh Như bông hoa tím bồng bềnh Lục bình ơi! đứng ven kênh anh chờ. Hoàng hôn buông xuống tím mờ Ngóng em chỉ thấy lập lờ bèo trôi Em về đâu giữa dòng đời Bên sông anh thấy mưa rơi trong lòng. Em về nơi ấy vui không
Tùy Kỳ muốn nuôi con cái, anh cảm thấy sau này mèo cái còn đẻ được mèo con, sẽ rất đông vui. Mạc Tùy muốn nuôi con đực, cô thấy con đực vừa sạch, chỉ cần xích lại sẽ không đi gieo giống. "Đã phá lệ cho anh nuôi mèo rồi, đực hay cái anh phải nghe tôi."
Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi. Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ Lúc làm bài thơ Con tàu Tây Bắc tôi chưa lên Tây Bắc, khi viết bài đó ra anh em nói thích, cảm hứng thơ chân thực. Sau đó một thời gian tôi có dịp đi thăm Tây Bắc, nhưng khi đi về, lại không
Trọn Đời Em Nuôi Anh. Mỗi người đều là 'Mạc Tùy'.Trong lòng mỗi 'Mạc Tùy' đều có một 'Tùy Kỳ'.'Tùy Kỳ' của tôi ở phương Bắc, đó là một thành phố cách tôi hơn 1200 cây số.Mà anh ở nơi này vĩnh viễn mang họ 'Phương'.
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Mỗi người đều là Mạc Tùy’.Trong lòng mỗi Mạc Tùy’ đều có một Tùy Kỳ’.Tùy Kỳ’ của tôi ở phương Bắc, đó là một thành phố cách tôi hơn 1200 cây anh ở nơi này vĩnh viễn mang họ Phương’.
Editor dipMBetamèo mỡ Mấy năm gần đây, phía Nam thường có tuyết rơi, chỉ có điều không bao giờ rơi lớn. Một tầng mỏng chưa kịp nhìn rõ đã tan, ngay cả màu cũng không trắng được như Tùy ghét mùa đông, đặc biệt là mùa đông sau khi tuyết rơi, đường thì ướt rượt, phủ đầy tuyết bị vô số vết chân nhuộm thành màu vàng sẫm như bùn, bẩn thỉu không biết rửa đến bao giờ cho hết. Chẳng bằng mưa phứt đi cho rồi, rửa qua là trôi, ít ra là không thấy lầy bước xuống xe, nhìn dòng người ngược xuôi trên đường mà buồn bực thở ra một hơi, hơi nước trắng xóa bay lên làm mờ tầm mắt cô trong giây lát. Bông tuyết đang rơi nhẹ nhàng bỗng bay lên không trung, gió thổi chúng nhảy múa khắp mọi phương, cho dù có che ô cũng chẳng chắn được bao vàng chạy vào gầm cầu đèn đuốc sáng trưng, hòa vào làn đường đi bộ vẫn đông đúc kể cả trong ngày tuyết. Đường dưới cầu này có hai đoạn, chỗ gần cửa ra trước mặt có một người vô gia cư dọn ổ ở đó, Mạc Tùy rảo nhanh chân đi ra nhạc đầy sức sống từ KTV vẫn vang lên rõ ràng giữa sự ồn ào của lối đi bộ. Vừa đi tới lối vào điện thoại di động lại vang lên, cô lấy ra xem một cái rồi nhận.“Giục cái mông, có một đoạn đường mà nhận bao nhiêu cuộc của cậu rồi, không thấy phiền à.” Cô lên tầng, chào nhân viên lễ tân trong sảnh, nói số phòng, “Cúp đây, đến nơi rồi.”Cửa phòng vừa mở, đập vào mặt luồng khí nóng ngột ngạt xen lần mùi thuốc lá nồng nặc khó Tùy nhíu chặt mày, khó chịu sải bước đi vào. Phạm Tư Nhiễm thấy cô mắt liền sáng lên, ném mic cho người khác chạy thẳng đến.“Sao cậu chậm thế? Chờ mỗi cậu thôi đấy.”“Thời tiết thế này chị đây ra ngoài đường cho là tốt lắm rồi, ý kiến cái gì?” Mạc Tùy cởi mũ lưỡi trai bằng nhung lông xuống cầm trên tay, mắt thì lườm sang Phạm Tư Nhiễm, “Chị nói thật chứ mùa đông thế này mà cậu còn mặc áo voan được hả?”Phạm Tư Nhiễm bỉ ổi ưỡn ẹo lắc lắc vòng eo thon, khiêu khích nhìn cô, “Đây thích vậy đấy.”“Con não.”“Ai, đừng nói chuyện này nữa, chúng mình nói chuyện quan trọng.” Phạm Tư Nhiễm xua tay, ôm cổ Mạc Tùy kéo cô lại gần một chút, rỉ tai cô “Vừa nãy Trần Lương Sinh cũng đến, mình đang định nói trước với cậu, kết quả mình chưa kịp nói cậu đã cúp rồi, không trách mình được đâu!”Mạc Tùy nhìn con bé giả vờ vô tội trước mặt mà cắn răng, ánh mắt lại không tự chủ được liếc nhìn vào trong. Giữa một đám trai thanh gái lịch, cô lập tức phát hiện Trần Lương Sinh đang ngồi yên tĩnh trong một góc, trên sống mũi cao là chiếc kính không gọng, vẫn dáng vẻ nhã nhặn lịch sự như bình thường.“Triệu Yến Phi không đến à?” Triệu Yến Phi là bạn gái của anh ta nhiều năm nay, tình cảm rất tốt, bây giờ hai người đã đi làm rồi nhưng vẫn như hình với bóng.“Ừ, hình như là về quê.” Phạm Tư Nhiễm trả lời không chắc chắn Tùy trầm ngâm gật đầu, lại nhìn Trần Lương Sinh. Đúng lúc ấy anh cũng nhìn sang đây, ánh mắt hai người gặp nhau giữa không trung, anh cười, giơ tay vẫy cô.“À… Mình sang chỗ anh ấy.”Phạm Tư Nhiễm bật cười. “Không có tiền đồ.”Mạc Tùy thô lỗ đẩy mấy người ôm ôm ấp ấp chắn đường trước mặt, ngồi xuống cạnh Trần Lương Sinh. Trong bầu không khí chẳng lấy gì làm sạch sẽ mà cô vẫn có thể ngửi được hương vị nhẹ nhàng thơm mát của anh. Có một khoảnh khắc, cô cho rằng mũi mình thực sự thính hơn cả chó, chỉ có điều, sự thính nhạy này chỉ xuất hiện với anh mà thôi.“Anh tưởng hôm nay em sẽ không đến.” Trần Lương Sinh cầm một ly đồ uống gần đấy đưa cho cô, “Tửu lượng không tốt thì hôm nay đừng uống rượu.”Mạc Tùy nhận lấy, đầu ngón tay chạm đến cổ tay áo của anh, không khỏi run lên nhè nhẹ.“Đã tìm được việc chưa?”“Rồi, vừa tìm được hai hôm trước.” Mạc Tùy nhấp một hớp đồ uống lạnh Lương Sinh hơi nhíu mày, “Không thấy mệt chứ? Nếu như thực sự không ổn anh có thể sắp xếp cho em một chân.”“Không cần, em thấy rất ổn.”Anh dừng một chút, nói sang chuyện khác, “Hôm qua anh gặp chú, anh nghe chú nói em chuyển ra ngoài, đang yên lành chuyển ra làm gì?”“Học cách sống tự lập không phải rất tốt sao? Em thích ở riêng.” Mạc Tùy thản nhiên nói.“Nhưng con gái một thân một mình ở ngoài không an toàn, chú cũng lo lắng, mấy hôm nữa chuyển về đi!”“Không thích.”Vẻ nhu hòa trên mặt Trần Lương Sinh tắt dần, “Em có thể đừng tùy hứng như vậy được không?”“Vậy anh có thể đừng nhắc đến chuyện này được không?” Mạc Tùy không nhịn được lên giọng. Tình cảm thầm kín của cô với Trần Lương Sinh ai có mắt đều thấy, hai đương sự cũng đều biết, chỉ đè nén không vạch trần mà thôi. Ở trước mặt anh, Mạc Tùy vẫn luôn cố giữ gắng hành xử sao cho tốt nhất, nhưng thường chỉ được một hai câu là sẽ nổi xung.“Vì sao không thế nhắc? Anh chỉ muốn tốt cho em mà thôi.” Trần Lương Sinh nghiêm túc nhìn cô, nhấn mạnh “Đã bao nhiêu năm rồi sao em vẫn còn cư xử ấu trĩ như thế? Để cho bố mẹ mình được an tâm có gì không tốt?”Mạc Tùy đặt mạnh cốc thủy tinh xuống bàn đứng dậy định đi, Trần Lương Sinh giữ cô kéo giật lại, “Anh còn chưa nói được hai câu em đã định bỏ đi hả? Em nói xem đã bao lâu rồi chúng ta không gặp? Có cần thiết phải thế không?”Trần Lương Sinh đi thực tập mấy tháng ở thành phố khác, cứ một thời gian lại về một lần. Mạc Tùy luôn trốn anh không chịu gặp mặt, hôm nay nếu không phải anh nhận được tin từ trước thì có lẽ cũng không gặp được nhớ anh, chỉ là đang ẩn nhẫn mà thôi. Con người có lúc bi ai vậy đấy, đôi khi chỉ một tình cảm đơn giản nhất thôi cũng không thể biểu đạt.“Em cũng thấy không cần, nhưng anh có thể đừng cố chọc vào em được không? Ngồi cạnh anh em luôn thấy khó chịu, đứng ngồi không yên, anh hiểu không?”Mạc Tùy từ trước đến giờ rất không thích người khác ra vẻ người lớn dày dạn kinh nghiệm mà xen vào chuyện của cô. Trần Lương Sinh lại hết lần này lần khác chọc vào điều này. Là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau Mạc Tùy nhịn anh không phải một hai lần, sự khoan dung của Mạc Tùy đối với anh là lũy thừa tịnh tiến, nhưng cái gì cũng có giới hạn của người không nói gì nữa, Mạc Tùy xị mặt ngồi một lúc rồi chuẩn bị rời đi. Phạm Tư Nhiễm thấy không giữ được người bèn cầm áo khoác của mình chạy đến, Trần Lương Sinh cũng theo đằng sau.“Anh đưa em về.” Trần Lương Sinh đón một chiếc taxi nói với Mạc Tùy.“Không cần, em và Tư Nhiễm định đi dạo bộ một lát, anh đi trước đi.”Phạm Tư Nhiễm và Trần Lương Sinh không hẹn mà cùng nhìn cô, một người kinh ngạc, một người lạnh lùng. Hai người đều biết Mạc Tùy có độ ỳ cao đến mức nào, cô mà cũng muốn đi dạo bộ á?Vớ xế taxi đã giục mấy lần, Mạc Tùy thản nhiên nói, “Đi đi!”Cánh tay đặt trên cửa xe của Trần Lương Sinh giật giật, sau đó anh xoay người lên xe. Chiếc xe nhanh chóng biến mất ngoài tầm mắt của Tư Nhiễm huých huých người vẫn đang xuất thần nãy giờ, “Có về nhà không? Hay là đi với mình qua chỗ A Phàm?”“Không có hứng thú, không muốn làm bóng đèn.”“Sặc, làm như đây hoan nghênh cậu lắm ý.” Phạm Tư Nhiễm lấy từ trong túi ra một cái hamburger đưa cho cô, “Cầm lấy rồi biến về nhà đi!”Chạm vào một cục lạnh ngắt rắn đanh, Mạc Tùy bóc ra nhìn nhìn, “Cậu để dành cái của này từ bao giờ? Chưa lên mốc chứ?”“Yên tâm, không độc chết được đâu.”Phạm Tư Nhiễm cũng lên xe đi, Mạc Tùy kéo kín áo khoác rùng mình một cái đi đến bên kia đường. Lúc đi qua gầm cầu người vô gia cư kia còn ở đó, cô tiện tay ném cái hamburger lại, sau đó tiếp tục sải bước như số cô đen, người ta gọi xe thì nhanh ào ào như xe từ trong gara nhà mình lái ra, vậy mà đến lượt cô là y như rằng giống bị táo bón, cả nửa tiếng đồng hồ không có động tĩnh Tùy giậm chân làu bàu chửi thầm vài tiếng, xoay người định sang chỗ khác xem quả là hết hồn đến mức sững cả người. Một người đàn ông bẩn thỉu đang đứng sau lưng nhìn cô chằm Tùy lùi lại một bước, cảnh giác mặt đối mặt với anh ta, “Ông anh, có việc gì sao?”
để chúc mừng anh tìm được việc làm xin tặng anh bức tranh để nâng cao tinh thần lao động Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 9 – Loanh quanh lại thành đồng nghiệp Ngày hôm sau Mạc Tùy làm thông ca tổng cộng 10 tiếng, đến tối về tay chân vừa sưng đau vừa rệu rã. Hôm nay cô cố tình sang khu thực phẩm lượn lờ, Lư Khải còn đang bận cong mông xếp giá hàng. Cô nghểnh cái cổ đi tới, “Quản lý Lư anh đã tuyển được người chưa?” Anh ta ngửa đầu nhìn Mạc Tùy, “Chưa, vẫn trống! Sao?” “Em có một người bạn vừa thất nghiệp hôm qua, nếu không mai em đưa đến anh xem thế nào nhé?” Anh ta vui vẻ nói “Được, mai đưa đến đây! Ôi chao ôi, anh bận ngập đầu đây này!” Mạc Tùy cười cười, “Em đi đây, anh tiếp tục bận đi nhé!” Cô về đến nhà Tùy Kỳ còn chưa ngủ, đang ngồi trên ghế xem thời sự buổi tối, thấy cô về anh liền đứng dậy “Tôi đun lại canh gà cho cô, cô uống chút rồi hẵng ngủ!” Mạc Tùy xua tay, “Không cần, tôi không thích dầu mỡ!” Tùy Kỳ hơi dừng bước, cuối cùng vẫn cứ vào bếp bưng canh gà nóng ra, “Cái này không mỡ đâu, tôi còn lọc qua rồi đấy, cô thử xem!” Mạc Tùy nhíu mày, giờ cô mệt chết được chỉ muốn ngủ thôi, nào có tâm trạng mà uống canh! Cô cố nhịn cơn buồn bực nhận lấy một hơi uống hết, cô chép miệng, kinh ngạc nhìn anh, “Mùi vị không tệ đâu, ngon hơn tôi từng uống nhiều, anh làm thế nào vậy?” Anh hơi ngượng ngùng cười cười, “Tôi cũng không biết, chỉ cho vài thứ, cảm thấy phải nấu thế nào thì nấu vậy thôi!” Không ngờ người này làm theo cảm tính, còn lấy cô làm vật thí nghiệm. Mạc Tùy nhìn cái bát sứ còn hơi ấm trên tay, đừng nói người này không phải công tử mà là đầu bếp đấy nhé. Nếu thế thì cô lỗ to, tiền hậu tạ đã thỏa thuận từ trước cũng sẽ bốc hơi mất! Lúc Mạc Tùy tắm rửa xong đi ra đã sắp nửa đêm rồi. Tùy Kỳ đang cúi người trải giường chiếu, cô ngáp một cái bước đến, “Anh lại đây, chúng ta thương lượng một chút!” Tùy Kỳ dừng tay, nhìn cô. Mạc Tùy nói “Mai đi làm với tôi, nhân viên xếp hàng siêu thị, anh thấy thế nào?” “Cùng chỗ với cô sao?” “Phải!” “Vậy tôi không có ý kiến gì hết!” “Ờ!” Mạc Tùy gật đầu, rồi liếc nhanh anh, cân nhắc nói “Chuyện đó anh đừng để bị ám ảnh tâm lý nhé! Qua rồi thì cho qua đi!” Tùy Kỳ hơi sửng sốt, sau đó mặt bỗng đỏ lên, khẽ nói “Tôi biết, may là cũng chưa xảy ra chuyện gì!” Mạc Tùy nhíu mày, nhìn bộ dạng ngại ngùng của anh mà da đầu tê rần, vội ho một tiếng, “Muộn rồi, đi ngủ đi! Chuyện cần quên thì đừng nhớ nữa!” Nói xong quay người về phòng ngủ! Ngày hôm sau dậy sớm hơn bình thường, hai người đến chỗ Phạm Tư Nhiễm lấy chứng minh thư. Xuống dưới nhà, Mạc Tùy bảo anh dắt chiếc xe đạp cà tàng ra, “Anh biết đi xe không?” Tùy Kỳ sải bước đi tới, cẳng chân dưới lớp quần căng ra để lộ đường cong mạnh mẽ xinh đẹp, chân đạp một cái, “lọc cọc lọc cọc” đi một vòng rồi trở lại, vững vàng dừng trước mặt Mạc Tùy! Cô cười, “Được đó, có thể quên tên mình nhưng mấy cái này thì lại không quên được. Kể ra cũng có cái hay!” Tùy Kỳ toét miệng cười có vẻ rất vui sướng! Mạc Tùy ngồi ở yên sau, vỗ vai anh, “Đi thôi, ra cửa rẽ trái!” Khi họ tới chỗ Phạm Tư Nhiễm, cô ấy còn chưa dậy. Mạc Tùy phải gọi đến mấy cuộc mới lôi được cô ấy khỏi chăn, lúc đi ra đương nhiên sắc mặt cô ấy cũng chẳng thế tốt nổi! “Cậu có biết hôm qua mấy giờ mình mới ngủ không?” Cô chỉ vào cái tổ quạ trên đầu, quát Mạc Tùy. “Cậu đừng trách mình, mình đã nói với cậu từ tối qua là hôm nay đến lấy chứng minh thư rồi!” Phạm Tư Nhiễm ném thẳng cái thẻ chứng minh thư trong tay vào mặt Mạc Tùy, “Mẹ nó, nhưng cậu không nói là sáng sớm! Nếu biết là vào cái giờ này thì có điên mới mở cửa cho cậu!” Mạc Tùy nhanh tay lẹ mắt đỡ được, cười nói “Đừng tức giận đừng tức giận, mau đi ngủ tiếp đi, lần sau mình không thế nữa, tuyệt đối không thế nữa!” Nói xong còn rất bỉ ổi chào theo kiểu quân đội! Phạm Tư Nhiễm tức giận trừng mắt nhìn cô, rồi quay người đi! “Mau mau mau, chúng ta cũng mau đi thôi, không là muộn bây giờ. Nếu tôi muộn hôm nay nữa là xong đời luôn đấy!” Mạc Tùy kéo Tùy Kỳ vội vàng chạy đi. Khi họ đến cửa hàng, Mạc Tùy chấm thẻ thay đồng phục xong liền dẫn Tùy Kỳ đi gặp Lư Khải. Anh ta chưa nói gì đã xếp thẳng Tùy Kỳ đi bốc vác hạng nặng luôn, cũng không quan tâm tay chân mảnh khảnh như anh có nhấc nổi thùng dầu hay bao tải gạo không. Mạc Tùy ở bên cạnh nói đùa “Quản lý Lư, đây là một vị công tử thân kiêu thịt quý’ đó, anh không sợ anh ấy chịu không nổi hả!” “Anh nói cô nghe nhé, anh thiếu người đến nỗi sắp phải đi lừa lao động trẻ em rồi, chứ đừng nói đến thanh niên sáng sủa đẹp trai như cậu này!” Lư Khải vừa xếp bao gạo lên, vừa cố sức nói. Tùy Kỳ cài xong cúc áo đồng phục liền tới giúp Lư Khải một tay. “Tôi làm được!” Anh nói với Mạc Tùy. Lư Khải nghe vậy sướng rơn, “Không tệ, lần đầu có người làm ở đây mà bảo là mình làm được đấy, tôi thích!” Nhân viên bốc hàng quèn cũng chẳng phải là công việc có tương lai gì, ngoài sức khỏe thì không cần bất cứ kỹ năng nào khác. Làm ở đây trên cơ bản đều để cho qua ngày, ai lại thực sự nghiêm túc làm việc chứ. Những câu nói hừng hực khí thế như vậy ngoại trừ học sinh mới ra trường chưa có kinh nghiệm ra thì hiếm ai nói! Mạc Tùy buồn cười nhìn anh rồi về vị trí của mình, vừa hay gặp Vương Triệu Tường, cô chỉ chỉ đồng hồ trên tay, “Cháu không đến muộn đâu nhé!” Vương Triệu Tường lườm cô một cái, phất tay, “Cô đi dọn hàng ngay cho tôi!” Trong siêu thị, hầu hết là các bác gái trung niên thừa thời gian. Chuyện Mạc Tùy mang theo một anh chàng đẹp trai vào không đến một tiếng đã truyền khắp nơi. Mọi người đều biết hai người này quan hệ không đơn giản liền thầm hỏi thăm có phải là người yêu không. Mạc Tùy nghe thấy đã phải giải thích mấy lần, sau này có người đến hỏi nữa thì cô cũng lười trả lời. Có phải là vẹt đâu mà cả ngày hót đi hót lại một bài thế được. Tùy Kỳ rất đẹp trai, riêng điều này thôi cũng đủ để anh thành miếng mồi ngon rồi. Người lớn tuổi thì coi như con trai, người trẻ tuổi thì xem như người yêu hoặc bạn thân, nếu không thì chẳng có chuyện mới đến làm có nửa buổi đã có em thu ngân tặng socola rồi! Lúc tan tầm Mạc Tùy ngồi sau ăn một miếng socola đen to, vừa ăn vừa nói “Em kia tặng anh có một miếng thôi à? Sao keo thế!” “Không phải, cô ấy đưa tôi cả hộp nhưng tôi không nhận!” “Anh có ngốc không, sao lại không nhận, cho thì phải nhận, anh không ăn thì tôi ăn!” Mạc Tùy nhìn gáy anh, lên lớp một tràng, “Mai người ta cho anh phải nhận đấy, hiểu chưa?” “Nhưng tôi không thích tùy tiện nhận đồ của người khác, không có công không hưởng lộc.” Mạc Tùy cười, “Trước đây anh còn đi ăn xin cơ mà, đồ ăn đều là đồ đi xin, giờ còn dám nói không có công không hưởng lộc’ cơ đấy!” Cô lấy socola còn sót trong túi nhét hết vào miệng, nhồm nhoàm vừa nhai vừa nói “Hơn nữa, anh cũng có thể nhân cơ hội xem xem cô ấy thế nào. Nếu thấy không tệ thì làm bạn trai bạn gái cũng tốt, như vậy là tặng lại cả người anh cho người ta rồi. Công to như thế rồi nhé, lấy tý thức ăn đã là gì!” Tùy Kỳ cau mày, anh không thích những lời cô vừa nói. Ai cũng có điểm giới hạn của mình, mà điểm anh không muốn bị người khác động vào nhất chính là những ngày lưu lạc của anh. Nhưng nói thế nào thì nói, ấn tượng sâu đậm nhất của Mạc Tùy với anh chỉ có mỗi khoảng thời gian đó. Chuyện này làm anh có chút khó chịu, càng nghĩ càng thấy mất mặt, càng thấy tổn thương! Rầu rĩ một lúc, anh mới nói “Tôi không thích cô gái đó!” “A, vậy anh thích kiểu thế nào?” Mạc Tùy chọc chọc eo anh, “Dừng ở chợ một chút, tôi còn phải mua đồ ăn!” __________________________________ định nói gì cơ mà quên rồi….. À, định bảo là Tùy Kỳ chuẩn vợ hiền tương lai luôn rồi, hiền lành biết điều, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, dễ gần chứ không dễ dãi luôn nhé.
Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 3 – Gặp mặt và đi theo 3 Anh ta cúi đầu chẳng ho he lấy một tiếng, cũng không biết đã ở ngoài này bao lâu rồi mà mặt với tay hở ra ngoài lạnh cóng đến tím tái. Chỗ này là khu dân cư cũ, người sống ở đây đều là các ông cụ bà cụ mấy chục tuổi cả, không ai rảnh rỗi để ý đến tên ăn mày rách rưới như thế. Đương nhiên Mạc Tùy cũng không muốn để ý, với điều kiện là người này không đến tìm cô! Cô phất tay không nhịn được gào lên “Làm phiền anh nhường đường. Tôi phải về nhà!” Thế mà anh ta lại nghe lời lẳng lặng lùi vào bên cạnh thật, chỉ có điều không hề có ý rời đi, vẫn duy trì khoảng cách nhất định lò dò đi theo Mạc Tùy! Có ai ăn no rửng mỡ nhặt một tên ăn mày lạ hoắc về nhà không? Ít nhất Mạc Tùy chắc chắn không phải người đó, cô quẳng cái xe xuống bậc thang phía dưới, dỡ đồ xuống, mắt trợn trắng lạnh lùng nhìn anh ta! “Anh nói xem, anh có ý gì nào?” Cô nhìn quanh rồi đi tới bên bệ hoa của khu nhà ngồi xuống, chỉ sang bên cạnh, “Nào lại đây, ngồi đây, hôm nay anh nói cho rõ ràng xem nào!” Cô không thèm hỏi vì sao anh ta lại đến đây, dù sao người này cũng chẳng gây ra chuyện gì. Anh ta chỉ ngồi trước khu nhà cũng không thể coi là quấy rầy dân cư được. Muốn gán cho anh ta tội gây rối cô cũng không tìm được chứng cớ, hơn nữa đi vào mấy ngày thấy không làm ăn được gì sẽ lại đi ra thôi, cô cần gì phải hỏi! Có đôi khi cảnh sát ấy à, má nó, cũng không phải siêu nhân, không phải anh cứ nhờ vả là cái gì cũng làm được! Mạc Tùy lấy thịt bò nguyên miếng to vừa mới mua trong túi bóng ra, tay không xé thành hai nửa, đưa một nửa cho người kia, “Này, ông anh! Tuy tôi thực sự không muốn gặp anh, nhưng cũng không thể bắt anh ngồi nhìn tôi ăn được!” Người đàn ông kia nhận lấy, “Cảm ơn!” Mạc Tùy hừ một tiếng, đối với một tên ăn mày đang bám mình như đỉa thế này dù anh ta có lễ phép thế nào đi nữa cô cũng chẳng sinh ra được tý cảm tình gì. Cô chậm rãi nhai thịt, gió mùa đông phất vào mặt hai người, được một lúc cũng thấy đau đau! Cô run run tay ném miếng thịt gặm dở vào túi, đứng lên, giậm chân. Người đàn ông kia cũng ngậm miệng ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt đề phòng như thể sẽ đứng lên chạy theo cô bất cứ lúc nào! “Anh đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế, có nhìn nữa thì cũng không có tác dụng gì đâu. Cái thân tôi còn chưa lo xong, đừng nói là anh, dù là một con chó tôi cũng không nuôi nổi, anh bỏ ngay cái ý định trong đầu đi, tìm nơi khác mà sống!” “Tôi có thể cho cô tiền!” Mạc Tùy vung tay chỉ cổng chính, “Ra khỏi cổng rẽ trái đi thẳng đến cuối đường rồi rẽ trái tiếp sẽ có một khách sạn giá rẻ, anh đi thong thả!” “Không phải tiền mặt!” Người đàn ông cầm miếng thịt bò còn một mẩu trong tay nhét tất vào miệng, nhai rệu nhai rạo ngửa đầu nuốt chửng, “Là thế chấp!” Anh ta đứng dậy giơ tay vén ống tay áo lên, lộ ra cổ tay trắng nõn hoàn toàn khác biệt với màu quần áo, “Là cái này này, cô thấy không? Coi như tiền cô cho tôi ở nhờ một thời gian!” Trong gió rét Mạc Tùy thậm chí có thể thấy rõ cánh tay anh ta nổi lên một đám da gà, nhưng thứ hấp dẫn ánh mắt cô nhất là một chiếc đồng hồ bằng bạc sáng lấp lánh trên cổ tay. Cô không nhịn được dí sát vào nhìn, rồi ngước nhìn anh ta, nhỏ giọng hỏi “Anh trộm được à?” Anh ta nhíu mày, buông ống tay áo xuống “Đây là của tôi!” “Mang đồng hồ hàng hiệu đi làm ăn mày?” Mạc Tùy đứng thẳng người dậy, đầy nghi vấn nhìn anh ta, “Đây là sở thích gì à?” Không bị ấm đầu chứ! Ánh mắt soi mói nhanh chóng nhìn một lượt từ đầu đến chân anh ta, không khó phát hiện quần áo trên người anh ta có giá trị không thấp, chỉ là bẩn quá nhìn không ra, cho nên lúc trước cô không phát hiện thôi! Cho nên phải nói đây là một quý công tử cất vàng đi ăn xin, sau đó rảnh rỗi bám lấy cô, việc này … hình như quá hoang đường thì phải? “Anh là ai?” “Không biết!” Anh ta nói. “Không phải chứ, anh ngay cả mình là ai cũng không biết?” Mạc Tùy trợn mắt nhìn anh ta, “Rốt cuộc anh bị làm sao? Đừng nói với tôi là bị người ta cầm gậy phang cho một cái rồi mất trí nhớ nhé, tôi không tin đâu!” Anh ta mím môi, buồn bã nói “Tôi mất trí nhớ! Có điều không phải bị đánh, là bị xe tông!” Cụ thể là tông ra sao, ai tông, anh ta cũng không biết. Khi tỉnh lại thứ đầu tiên nhìn thấy là trần bệnh viện trắng xóa, tiền chữa bệnh cũng nợ, đến lúc có thể xuất viện thì cuốn gói đi thẳng, chỉ loáng thoáng nghe y tá nói cả người anh ta đều là hàng hiệu, tiếc là không tìm được cách liên lạc với người nhà! Mạc Tùy ngơ ngác nghe anh ta nói xong, cũng không biết nên tin hay không, cuối cùng thì lắc đầu chửi thầm một tiếng, rồi quay đầu nhìn anh ta, “Lúc đó anh không lái xe, không mang giấy tờ sao? Thời buổi này chẳng lẽ anh không dùng điện thoại di động? Anh ra viện xong không lẽ không biết đi tìm cảnh sát? Người nhà anh chẳng lẽ cũng không đăng báo tìm anh?” Hàng loạt câu hỏi đưa ra chỉ nhận được những cái lắc đầu, người đàn ông kia vô tội đáng thương trả lời “Tôi cũng không biết!” Lại đứng một lúc, trời cũng đã tối sầm, những người đi qua lại cứ tò mò nhìn sang. Mạc Tùy vừa lạnh vừa đói tâm trạng càng ngày càng tụt dốc đành dựa vào ánh đèn phát ra từ trong nhà người khác, nhảy lên nhảy xuống ở gờ bồn hoa cho ấm! “Sao lại đi theo tôi? Anh đi lạc đâu phải chuyện mới xảy ra, sao trước đây không đi theo người khác?” “Cô là người đầu tiên chủ động cho tôi đồ ăn. . .” Anh ta cúi đầu thật thấp, “Tôi nghĩ cô không phải người quá xấu!” Mạc Tùy vỗ mạnh vào gáy mình, ai bảo mày xen vào việc của người khác cơ! Cô gào lên, “Đó là vì đồ ăn nguội ngắt rồi nên tôi mới không cần! Đồ còn nóng tôi còn lâu mới ném cho anh!” “Nhưng sau đó cô lại đưa tôi đi mua hai cái nữa!” Mạc Tùy gầm nhẹ “Tôi xin anh, đó là vì anh bám theo tôi, không phải tôi ăn no rỗi hơi đi mua cho anh.” Anh ta không nói gì nữa, cúi đầu buồn bã nhìn xuống mặt đất, tấm lưng cong xuống vùi như một cái bóng. Giữa cảnh đêm đông rét mướt càng tôn lên vẻ tội nghiệp bi thương đến đỉnh điểm! Mạc Tùy thấy anh ta đáng thương, nhưng cô cũng không phải là người không cảnh giác. Có quỷ mới biết anh ta nói thật hay nói dối, quần áo và đồng hồ có khi cũng được chuẩn bị từ trước, giả vờ mất trí nhớ ai hỏi gì cũng bảo không biết, thực sự quá đơn giản! “Không bằng tôi đưa anh đến đồn công an xem thế nào nhé, dù sao tôi cũng không thể thu nhận anh được!” Đây là giới hạn lớn nhất Mạc Tùy có thể làm. “Không có tác dụng đâu, tôi đi rồi!” “Đã đi báo án rồi? Không có chút tin tức gì sao?” “Ừ!” Mạc Tùy vò vò tóc, nhìn anh ta chằm chằm, “Tôi cũng hết cách rồi, thân con gái như tôi sao có thể để cho một người đàn ông lạ mặt vào nhà được, anh đừng ngây thơ như vậy, tìm cách khác đi!” “Tôi có thể đưa cô cái đồng hồ!” “Tôi không thiếu tiền!” Mạc Tùy gào lên. “Tôi đảm bảo sẽ không làm chuyện xấu, cũng sẽ tìm cách kiếm việc làm, tiền lương đưa cô thay tiền thuê nhà, đến khi tìm được người nhà của tôi rồi tôi có thể cho cô một khoản tiền xem như hậu tạ!” Anh ta nghĩ hết cách tìm đủ lý do để thuyết phục Mạc Tùy. Có lẽ vì là công tử con nhà giàu được nâng niu quen, thế cho nên anh ta thực sự không muốn trải qua cuộc sống lưu lạc trước đây nữa. Nếu đã phải mở lời thì phải tuôn như xả nước kẻo người ta chạy mất! Điều kiện sống của Mạc Tùy bây giờ cũng không tốt. Đối với một công dân bình thường, còn là một công dân không có chí hướng vươn lên, cuộc sống hiện giờ tạm gọi là đủ để không chết. Tiền lương hàng tháng phát được vài ngày là tiêu hết sạch, những ngày còn lại phải thắt lưng buộc bụng mà sống, cô cũng không thể xin tiền người nhà. Cho nên điều kiện người đàn ông này đưa ra đúng là rất hấp dẫn, nhưng sự hấp dẫn ấy vẫn chưa đủ để cô mất lý trí! “Tôi nói một lần cuối, tôi sẽ không cho anh ở!” Cô lấy ví, rút ra mấy tờ, nghĩ nghĩ, lại rút thêm một tờ nữa, “Này, cầm đi, tôi cũng không cần tiền của anh, anh cứ từ từ tìm một chỗ mà ở, đừng có lảng vảng trước mặt tôi nữa, sự nhẫn nại của tôi thực sự có hạn!” Người kia nhìn mấy tờ giấy đỏ trên tay cô, cô đơn cúi thấp đầu không nhận. Dù sao cũng là ăn xin, không ngờ còn có ăn xin cốt khí thế đấy! Mạc Tùy bĩu môi, “Đây là chính anh không nhận đấy nhé, đến lúc đó đừng có hối hận!” Lại đợi một lúc, thấy anh ta thật sự không định cầm, cô nhanh chóng nhét lại vào túi. Thật ra cô cũng không muốn đưa thật, nói cũng đã nói hết lời rồi, cô cũng không nghĩ ra cái gì mà nói nữa! Cô lắc lắc túi bóng trong tay, “Này anh, anh đi tìm chỗ nào mà ngủ đi, tôi đi đây!” Người kia ai oán nhìn cô một cái, tay sờ sờ lỗ thủng trên đầu gối, không có vẻ gì là sẽ ngăn cản. Phản ứng thế này lại rất hợp ý Mạc Tùy, cô nhếch miệng, không tim không phổi chạy lên nhà, không hề quay đầu lấy một lần! Sau đó mấy ngày liền tên ăn mày này đóng đô ngay trong khu nhà, ngủ thì chắc là hành lang, ăn là cơm thừa các cô các chú xung quanh bố thí cho. Trên lý thuyết nếu có chuyện như vậy hẳn phải mời người phụ trách khu dân cư đến giải quyết, chỉ có điều tên ăn mày này dường như rất khéo. Có một cụ ông ở nhà A, từ sau khi người bạn già của ông qua đời cách đây mấy năm chỉ còn lại mình ông. Thằng con trai độc nhất đi làm ở tỉnh khác rất ít về, ông cụ ngày ngày phải đi sớm về khuya bán những thứ linh tinh kiếm chút tiền. Lần đó đúng lúc có mưa to, trời thì lạnh, người lớn tuổi không tránh khỏi có chút hoa mắt, đi xe ba bánh về nhà mà không nhận ra có một cục đá to trên mặt đất, cuối cùng ngã lăn ra. May là người không sao, chỉ có điều hàng hóa rơi hết xuống đường. Nghe đâu cuối cùng là anh ăn mày kia đội mưa nhặt giúp. Có người nhìn thấy, một truyền mười, mười truyền trắm, mọi người cũng xắn tay giúp đỡ anh ta một chút! Mạc Tùy đi làm luôn nhìn thấy anh ta, người ăn xin này hình như đã coi cô là người quen, lần nào cũng phải đi theo cô một đoạn đường, may là không có kiểu ngăn cản như trước nên cũng không sao! Khu nhà cô ở là khu cho tầng lớp trung lưu của thành phố, khá là cũ rồi, trị an cũng không tốt lắm, thường xuyên nghe tin có nhà bị trộm bị cướp. Chỉ có điều nghe thì cứ nghe, còn đến khi nó vận vào mình lại là chuyện khác! Mạc Tùy nhìn một tên choai choai vừa nhìn đã thấy không phải dạng lương thiện gì vọt ra từ trong ngõ nhỏ. Cô nào ngờ chuyện xui xẻo tám đời như bị cướp này sẽ xảy ra với mình, biết thế đã không đi đường nhỏ làm gì! Cô nhìn ra sau, bấy giờ là buổi tối, lối ra cách đó hơn 10 mét hoàn toàn tối thui, ngay cả cái bóng ma cũng chẳng thấy đâu. “Đừng nhìn nữa, nhanh chóng đưa đồ cho tao, mùa đông lạnh thế này, để mọi người còn về nhà!” Tên giặc con khép chặt vạt áo khoác da, tay lạnh đến run rẩy nắm một con dao rọc giấy, “Con người phải biết nghĩ thoáng, của đi thay người, đưa tiền cho tao mày cũng đỡ tiền đi bệnh viện, coi như tiền xem bệnh đi!” Mạc Tùy nghĩ, so sánh thế cũng không sai. Tên này chính là khối u ác tính, người mà bị u ác tính thì cũng chết thẳng cẳng. Bình thường tính cô kiêu ngạo, nhưng đến khi gặp chuyện thật thì hoàn toàn khác. Nói sao cũng là con gái mà, mẹ nó, dù hung hãn cũng đâu đột nhiên xuất hiện dị năng được? Trên trán cô bắt đầu lấm tấm mồ hôi, miễn cưỡng cười nói “Người anh em, cậu cần bao nhiêu?” “Cần mày bỏ toàn bộ đồ có giá trị lại!” Bàn tay đút trong túi của Mạc Tùy đã có chút ẩm ướt vì mồ hồi, từ đầu đến chân tổng cộng có 10 đồng, chính cô cũng không dám xòe ra. Mẹ nó, nhỡ đâu tên cướp bị chọc giận cướp tiền không đủ còn muốn cướp sắc thì chẳng phải chết không nhắm mắt sao? Tên cướp này tuy phách lối nhưng vì làm chuyện thất đức nên trong lòng cũng có chút không yên, thấy Mạc Tùy cứng ngắc đứng đó hồi lâu không phản ứng, giở giọng ác ôn thúc giục, “ĐM đừng có mà làm trò, đưa tiền đây, nhanh!!” Gió tây bắc thổi ào ào, ngõ nhỏ âm u càng có vẻ quạnh quẽ thê lương. Mạc Tùy nhắm mắt yên lặng móc tiền trong túi ra, “Đây, có từng này thôi!” Người nọ trợn tròn mắt ốc lên nhìn, có chút không dám tin cố dụi dụi, sau đó giận dữ hét “Mày đùa bố à!” “Không dưng ai thèm đùa cậu? Vui lắm chắc!” Mạc Tùy cũng theo bản năng gào lên cãi lại! Người nọ tức giận phát run, “Ra đường mà mang có 10 đồng mày tưởng bố ngu lắm à? Tao thấy mày thích ăn đòn rồi đúng không!” Không phải là tôi thích ăn đòn mà là cậu quá ngu! Mạc Tùy cảnh giác nhìn cậu ta, thấy cậu ta chuẩn bị nhào lên, cô tóm chặt đầu xe vung lên, tranh thủ thời gian chạy ra ngoài. Kết quả có người còn nhanh tay nhanh chân hơn cô, nhoáng cái đã đến trước mặt cô rồi! Một bộ quần áo rách rưới, một quả đầu bù xù như tổ quạ, còn đứng đầu gió tỏa ra mùi chua lòm. Mạc Tùy bịt mũi nhìn lưng anh ta, nhỏ giọng yếu ớt nói “Anh giờ cũng biết đến đón tôi rồi đấy!” Lúc đi ra cửa là đi theo cô đến tận cổng khu nhà, giờ về lại theo cô đến hành lang, phạm vi hoạt động cũng chỉ bó gọn trong một khoảng không gian đó, hôm nay lại bước ra tận ngoài này cơ đấy! Tên trộm thấy một tên ăn mày tự dưng xuất hiện thì lại càng kinh hãi, lùi một bước đề phòng nhìn anh ta. Một lát sau, có vẻ cảm thấy đối phương không có tính uy hiếp nên lại nhào lên! Mạc Tùy hét lên, “Mau tránh ra!” rồi quăng xe đạp tới! Nhưng động tác này mới thực hiện được một nửa vòng quăng thì kẻ vốn đang hung hăng khí thế kia “ô ô” mấy tiếng ngã sấp xuống đất rồi lăn lộn, mà người ăn xin vẫn duy trì động tác khi nãy như thể không hề động đậy! Mạc Tùy kinh ngạc, cao nhân kìa, cao nhân mặc đồ cái bang! Trước đây đúng là không nhìn ra đâu nhé! Mấy giây sau cô lấy lại tinh thần vội vã báo cảnh sát. Trong lúc đợi, tên trộm định chạy, bị anh ăn mày cho một đá lại lăn về đất mẹ, lần này cô thấy rõ, chỉ là một phát đá vào sườn thôi! Xe cảnh sát đến rồi ba người cùng lên đồn lấy lời khai. Tên trộm bị tạm giam, Mạc Tùy và bạn ăn mày cùng đi ra! “Ai nha, thật sự không ngờ hóa ra anh có tài thế cơ đấy!” Mạc Tùy cười ha ha nói. “Tôi cũng không biết!” Người ăn xin khẽ động ngón tay, giọng nói yếu ớt, khác một trời một vực với dáng vẻ khi nãy! Mạc Tùy nuốt nước miếng một cái, cười gượng, “Cũng phải nhỉ, mất trí nhớ mà! Có lẽ là động tác vô thức!” Anh ta gật đầu, rất nhanh liếc nhìn Mạc Tùy, “Lần này cô có thể thu nhận tôi được không?” Người này vẫn còn ôm mộng hão ấy sao! Mạc Tùy cứng ngắc nhìn anh ta, sao lại có người cố chấp đến thế nhỉ? Nhưng bây giờ mà tiếp tục kiên quyết từ chối như trước thì có vẻ không hay, dù sao mấy phút trước anh ta còn giúp mình mà, vô tâm không có nghĩa là thực sự không có tim! Mạc Tùy di di mũi chân trên nền xi măng, “Tôi nghe nói lúc trước có đại gia nào định cho anh ở nhờ rồi mà, sao anh không đến nhà ông ấy?” Anh bạn ăn mày bĩu môi, “Không thích!” Mạc Tùy trừng mắt, mẹ nó anh chỉ thích chỗ tôi thôi đấy à? “Sao lại không thích?” Anh ta mím môi không lên tiếng, cúi đầu thấp thể vừa làm chuyện gì sai vậy! Đứa bé này thật ra cũng chỉ cố chấp mà thôi, người đầu tiên đối xử tốt với anh ta sẽ để lại ấn tượng đặc biệt, nói tới nói lui vẫn đều tại cử chỉ vô tâm của Mạc Tùy gây họa! “Anh sẽ không cố chấp chỉ chấp nhận mình tôi thôi đấy chứ!” Một lúc lâu sau, Mạc Tùy hỏi lại! Như cô đoán, anh ta gật lấy gật để, đôi mắt trên khuôn mặt bẩn thỉu sáng kì lạ! Cô đột nhiên cảm thấy khóc không ra nước mắt, đây là tạo loại nghiệt gì vậy! Theo như tác phong của người ăn xin này thời gian gần đây, cũng không khó để nhận ra rằng anh ta là một người chính trực lương thiện, ít nhất là không có nguy hiểm, điểm này có thể khẳng định. Hơn nữa anh ta đã quên hết mọi chuyện trước đây, gián tiếp cho thấy chỉ số thông minh của anh ta không cao, một tên ngố tương đối dễ khống chế hơn! Mạc Tùy cân nhắc một lúc lâu mới chấp nhận “Muốn tôi cho anh ở cũng được, có điều sau này mọi việc đều phải nghe lời tôi, đương nhiên tôi sẽ không bảo anh làm chuyện trái đạo đức trái pháp luật gì đâu, anh cứ yên tâm! Nhưng anh cũng phải làm như những gì anh đã nói, ra ngoài làm việc kiếm tiền, tiền kiếm được đưa hết cho tôi coi như tiền thuê nhà và phí sinh hoạt của anh!” ___________________________ Lần đầu tiên post bài bằng tablet cảm thấy thốn khó tả…
Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 35 – Năm mới Nhìn thấy Tùy Kỳ gật đầu không hề do dự, cô trợn mắt kinh ngạc. Xem ra người này trước khi mất trí nhớ không khéo còn là trí thức học hành cao, ít ra thì chắc chắn không phải trai bao. Mạc Tùy cũng không rõ thế là tốt hay xấu, nếu đúng là một người học hành tử tế mà lại lưu lạc đến mức phải đi bốc vác hàng siêu thị thì đúng là quá uổng phí tài năng, để cha mẹ anh biết chắc sẽ đau lòng lắm. Cũng vì thế, không biết là Mạc Tùy đột nhiên lương tâm trỗi dậy hay là lên cơn động kinh, còn chạy thẳng lên đồng công an hỏi tiến triển điều tra, đáng tiếc là vẫn chẳng có thông tin gì hơn cả. Đêm 30, Mạc Tùy đưa chìa khóa cho Phạm Tư Nhiễm, để hai người họ đến nhà chuẩn bị trước, còn cô và anh đi làm như bình thường. Siêu thị mấy ngày lễ tết lại càng bận hơn, đến tận bốn rưỡi chiều toàn thể công nhân viên mới được cho về. Hôm qua trời đổ tuyết, hiện giờ không khí càng lạnh hơn, Mạc Tùy run rẩy đút tay vào túi áo Tùy Kỳ sưởi ấm, quãng đường có 10 phút cũng đủ để cô lạnh cóng cả người. Vào nhà một lúc mới đỡ hơn. Bây giờ không khí ngày tết ít náo nhiều hơn xưa rất nhiều, đối với mấy người bọn họ đây cũng chỉ là một dịp để tụ hội vui vẻ mà thôi, điểm khác biệt duy nhất là thời gian. Mấy người đang ngồi quây quần ăn uống vui vẻ, thì chuông cửa vang lên. “Giờ này còn ai đến nhỉ? Không phải là chủ nhà của hai cậu chứ?” Phạm Tư Nhiễm cắn đũa nói. “Cả nhà chủ về quê ăn tết rồi, trời sập cũng không phải họ đâu!” Phạm Tư Nhiễm lườm Mạc Tùy, “Năm hết tết đến, lấy ví dụ cũng phải lấy cái gì hay ho chứ!” “Rồi rồi rồi!” Mạc Tùy đặt đũa xuống, cản Tùy Kỳ đang định đứng lên mở cửa, “Ba người ăn tiếp đi, mình đi mở.” Cô nhảy xuống ghế, bước nhanh ra mở cửa. Khi mở cửa nhìn thấy người đến mặt không hề thay đổi một chút nào, vẫn cười cười như cũ, dùng âm lượng chỉ đủ 2 người nghe, nói nhanh “Chờ chút!” Cửa lại dập “rầm” một cái. Phạm Tư Nhiễm phối hợp với cái nhìn dò hỏi của Tùy Kỳ và tiếng nhai nuốt rất thờ ơ của Tư Phàm, hỏi “Ai đấy?” “Không có ai cả, chắc là gió bên ngoài to quá.” Mạc Tùy bỏ con tôm Tùy Kỳ đã bóc xong vào miệng, vừa ăn vừa nói với anh “Này, bóc tiếp hai con nữa đi.” Tùy Kỳ gật đầu, thế là cắm mặt vào bóc tôm cho cô. Phạm Tư Nhiễm nhìn mà buồn cười. Không khí vui vẻ nên Mạc Tùy uống vài hớp rượu, chẳng bao lâu rượu bốc lên, mặt đỏ bừng. Cô vỗ vỗ mặt, đột nhiên bảo “Ôi, nóng quá, mình ra ngoài một lát đây, vừa hay hôm nay quên mua sủi cảo, mình đi mua đây.” “Giờ này còn hàng nào mở?” Mạc Tùy mặc áo khoác, “Hàng tạp hóa ở góc phố chắc vẫn mở, mình đi xem.” Tùy Kỳ bật dậy, “Tôi cũng đi.” “Không cần, tôi tự đi.” “Tôi cũng đi.” Tùy Kỳ kiên quyết, Mạc Tùy liếc anh, “Đi đi cái gì, anh mấy tuổi rồi mà tôi đi đâu cũng bám theo thế? Ra dáng đàn ông chút được không?” Cô cầm chìa khóa đặt bên cạnh lên, giơ tay cảnh cáo Tùy Kỳ đang tỏ vẻ bất mãn, “Ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm đi.” Tư Phàm ngồi trên ghế ngà ngà say, ngẩng đầu nhìn Tùy Kỳ, rồi kéo tay áo anh, “Cậu ngồi xuống đi xem nào, Mạc Tùy không thích trẻ con không dứt sữa đâu.” Tùy Kỳ giật giật môi, cuối cùng cũng ngồi xuống. Nhiệt độ bên ngoài thấp đến run cả người, gió lạnh giống như len lỏi vào tận xương. Mạc Tùy đút tay vào túi, đi xuống cầu thang trước, Trần Lương Sinh lặng lẽ đi theo. Anh ta chưa từng tới nhà Tùy Kỳ bao giờ, hôm nay đến được cũng là nhờ các bác già tầng dưới. Ngày tất niên không có chỗ nào ngồi được, Mạc Tùy ra đường tìm một mái hiên chắn gió để đứng, rụt cổ run lẩy bẩy, hiển nhiên là đang rất lạnh. Trần Lương Sinh giơ tay lên cởi khăn quàng của mình, Mạc Tùy nhìn thấy, nhếch môi trào phúng, “Nếu anh nóng thì cứ tháo, nếu định đưa tôi thì miễn đi, hai chúng ta không cần thiết phải giả vờ diễn trò thế đâu, anh không thấy phiền nhưng tôi mệt rồi.” Tay Trần Lương Sinh khựng lại rồi chầm chậm hạ xuống, “Diễn? Em nghĩ tất cả những việc anh làm là diễn?” Mạc Tùy cúi thấp đầu, dường như đang cố tìm lời để nói, một lúc lâu mới mở miệng “Nói thẳng luôn nhé, quan hệ lúc gần lúc xa trước đây của hai chúng ta nếu bảo anh hoàn toàn là diễn thì không đúng, cùng lắm là nửa thật nửa giả, đương nhiên chuyện này chủ yếu là do tôi, ai bảo tôi có tình cảm với anh.” Đây là lần đầu tiên Mạc Tùy nói thẳng tình cảm của mình với anh ta, nhưng cũng chính như thế là đủ thấy chuyện này đã đi đến bước nào. Trần Lương Sinh không nhịn được tự hỏi lòng, đêm nay, anh ta tới đây làm gì? Mạc Tùy vẫn bình tĩnh nói, “Với quan hệ của người nhà chúng ta cũng như tính cách của tôi, có thể chung sống hòa bình với anh là chuyện bất khả thi. Trước đây tôi còn chưa tỉnh ra, vẫn đi trong sương mù, nhưng sau hôm nay cũng nên phân rõ giới hạn thôi. Trần Lương Sinh, anh, đối với tôi, chẳng là gì cả. Nếu như trước đây còn xem là bạn, sau này cùng lắm chỉ là một người tôi từng quen. Anh cũng đừng ra vẻ người lớn đến dạy dỗ tôi nữa, miễn đế hai bên đều khó chịu.” Nhưng lời cô nói, dù chỉ là một dấu chấm câu Trần Lương Sinh cũng có thể nghe ra sự dứt khoát chấm dứt trong đó. Mạc Tùy là người lạnh nhạt, điều này anh ta vẫn luôn biết. Chỉ không ngờ có ngày sự lạnh nhạt ấy sẽ đối với mình. Thực ra chỉ cần quan hệ của vợ chồng Mạc Vĩ Tân vẫn còn đó thì cục diện hôm nay là chuyện tất yếu. Mạc Tùy đợi một lúc mà không thấy anh ta nói gì liền cảm thấy bực mình. Trước đây cô còn có thể nhân nhượng ít nhiều, giờ cô nghĩ thông rồi, bài đã lật, cô không còn kiên nhẫn để lịch sự thêm một giây nào nữa. Đối diện với người mình thích không phải chuyện dễ dàng, nhưng cái gì cũng có giới hạn. Trên một số phương diện Mạc Tùy chưa từng để ý đến cái gọi là giới hạn, nhưng bây giờ thì khác rồi. Cô là người thích dứt khoát, nếu cảm thấy có thể nhịn thì chẳng bao giờ thay đổi, nhưng nếu đã quyết tâm cắt đứt thì cô sẽ tìm cách vượt qua nỗi buồn trong thời gian ngắn nhất. Cô xoa xoa cánh tay, xoay người, đi về. Cô không rảnh đứng ngoài trời hứng lạnh góp vui cho người khác. Đi được mấy mét, cô nghe anh ta nói “Mạc Tùy, anh thật lòng đối tốt với em, chuyện anh đánh em, anh rất xin lỗi.” Cô dừng bước nhưng chẳng quay đầu lại, “Không cần xin lỗi, anh phản ứng như vậy còn hiền lắm. Nếu mẹ tôi bị người khác làm nhục, chỉ tát một cái còn chưa bõ đâu.” Trần Lương Sinh sững sờ, hai tay trong tay áo siết chặt, “Cho nên em còn mong anh trả thù em nhiều hơn nữa?” “Sai rồi!” Mạc Tùy nghiêng đầu cười cười, từ chỗ Trần Lương Sinh chỉ nhìn thấy được khóe môi nhếch lên của cô và màu xám ẩm lạnh làm nền đằng sau cô, “Tôi chỉ muốn nhắc anh, cái chết của mẹ tôi, tôi nhất định phải bắt các người trả đủ.” Trở về phòng, nhiệt độ chênh lệch quá nhiều làm Mạc Tùy nổi cả da gà, cô cởi áo ra run rẩy ngồi vào chỗ. Tùy Kỳ đã ân cần nịnh hót múc một bát canh nóng hổi đặt trước mặt cô, hai mắt sáng lấp lánh nhìn cô. Mạc Tùy nhấp một ngụm nhỏ, bị anh nhìn chằm chằm đến phát ngượng, giơ tay lên kéo kéo tóc ở gáy anh, trả lời lấy lệ “Rồi, ngon lắm.” Tùy Kỳ tức thì cười híp cả mắt, má trái lộ ra một lúm đồng tiền mờ mờ. Ôi mẹ ơi, Mạc Tùy đau đầu ôm trán, biểu hiện của anh có mất mặt không cơ chứ! Sủi cảo đương nhiên là không mua, nguyên nhân là hàng tạp hóa đóng cửa rồi, Phạm Tư Nhiễm liền ra vẻ biết ngay mà. Đêm nay Tư Phàm và Phạm Tư Nhiễm ngủ lại. Nhà Mạc Tùy nhỏ, hai người còn chật chứ đừng nói là bốn. Đương nhiên Phạm Tư Nhiễm nằm giường với Mạc Tùy, giường của Tùy Kỳ là giường đơn, hai người đàn ông không nằm nổi. Sàn phòng khách cũng không đủ chỗ thế nên một người trong số họ sẽ phải ngồi. Lúc bàn đến việc chia giường thì trời đã hửng sáng, trong bốn người Tư Phàm uống hăng nhất nên đã say rồi, không thể để anh ngồi cả đêm được. Nhưng để Tùy Kỳ ngồi đó thì Mạc Tùy lại không bằng lòng, hai người kia ăn không uống không giờ còn tranh cả chỗ ngủ của họ à, lý đâu ra vậy? Cô vung tay lên, kết luận, “Đi, nhà vệ sinh đủ cho một người ngủ, Tư Phàm đi đi.” Phạm Tư Nhiễm ôm đầu người yêu mình trừng mắt, “Không được, nào có chuyện để khách ngủ trong nhà vệ sinh?” Cô ấy chỉ Tùy Kỳ, “Anh đi đi.” Tùy Kỳ không nhúc nhích, quay đầu nhìn Mạc Tùy, Mạc Tùy khoanh tay cãi lại Phạm Tư Nhiễm “Bớt nói nhảm đi, nhà vệ sinh nhà mình đâu có hôi, hay thích cả cậu và lão nhà cậu cùng ngủ nhà vệ sinh.” ———– Dip Này nha, đừng ai mơ mà động vào cún nhà chị Tùy nhá, chị cho ôm bồn cầu đấy nhá.
Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 5 – Tìm kế sinh nhai 2 Buổi tối hai ngày sau Phạm Tư Nhiễm gõ cửa nhà Mạc Tùy. Mạc Tùy ngậm quả táo ngồi khoanh chân dưới đất, hai tay ấn nút nhoay nhoáy điên cuồng, ánh mắt nóng rực như sắp bốc hỏa nhìn chằm chằm vào những bóng người sặc sỡ nhảy nhót trên ti vi, nhổ táo gào lên “Ra mở cửa!” Tùy Kỳ ngồi cạnh đang theo dõi trận game, nhặt quả táo cô vừa nhổ ra để gọn gàng xong rồi mới đứng lên! Phạm Tư Nhiễm không ngờ ra mở cửa lại là một người đàn ông lạ hoắc, không những thế còn là một người đàn ông lạ hoắc vô cùng đẹp trai. Cô lùi lại một bước, ngó lại biển số nhà, chắc chắn là mình không nhầm rồi mới cẩn thận nhìn từ đầu đến chân anh ta mấy lần, “Anh là ai?” Đúng lúc ấy, một tiếng hét bực dọc từ trong phòng truyền ra, sau đó là tiếng kêu của Mạc Tùy “Lão Phạm, vào đi!” “Mạc Tùy!” Phạm Tư Nhiễm đáp lại một tiếng, sau đó vẫn mang vẻ mặt khó hiểu, tránh qua Tùy Kỳ đi vào. Mạc Tùy đã ném tay cầm điều khiển, nhàn nhã ngồi trên chiếu gặm nửa quả táo, trợn mắt nhìn Phạm Tư Nhiễm, nhồm nhoàm nhai “Ăn cơm chưa?” Phạm Tư Nhiễm gật đầu ngồi xuống cạnh cô, nhỏ giọng hỏi “Ai đấy? Cậu bắt đầu mang đàn ông về nhà rồi đó à?” “Nói ra thì dài lắm! Chuyện mình nhờ thế nào rồi?” “Xong rồi, không thì mình đến đây làm gì!” Phạm Tư Nhiễm quay đầu liếc nhìn người đứng trong bếp một cái, “Này, cậu nói mình nghe một chút về anh ta đi, đừng bảo công việc đó là tìm cho anh ta đấy nhé?” “Tìm cho anh ta đấy!” Mạc Tùy ném hạt táo qua một bên rồi rút giấy ăn lau miệng, “Anh ta sẽ ở lại nhà mình một thời gian, nên tiện tìm cho anh ta một công việc luôn!” Mạc Tùy kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra cho Phạm Tư Nhiễm. Phạm Tư Nhiễm trừng mắt rất bất bình nhìn cô, “Cho một tên đàn ông ở nhà mình thì còn ra thể thống gì nữa! Trần Lương Sinh mà biết sẽ băm cậu ra là cái chắc!” Mạc Tùy giơ một ngón tay. “Cho nên cậu nhớ khóa cái mồm cậu lại!” “Muốn mình không nói cũng được, nhưng chuyện này đáng nghi lắm! Ngay cả…” Cô đột nhiên dừng lại, chờ Tùy Kỳ đặt hoa quả lên trước mặt các cô rồi đi, mới nói tiếp “Ngay cả người ta có xuất thân thế nào cậu cũng không biết mà đã cho ở rồi, to gan quá đấy. Cậu không sợ anh ta có ý đồ khác à?” “Rồi rồi, đừng nghĩ nhiều, mình đến tận đồn cảnh sát báo án rồi. Hơn nữa anh ta cũng đã ở đây hơn một tuần, nếu có ý đồ thì đã ra tay lâu rồi, sao phải chờ đến tận bây giờ?” Mạc Tùy vỗ vỗ vai Phạm Tư Nhiễm, “Yên tâm, mình còn chưa ngu ngốc đến mức bị người khác lừa đâu!” “Cậu mà không ngu á!” Phạm Tư Nhiễm lầm bầm. Mạc Tùy coi như không nghe thấy, “Cậu tìm được cho anh ta việc gì rồi?” “Phục vụ trong quán bar, vốn đang lo việc đó không hợp với bạn cậu, dù sao hoàn cảnh công việc cũng hơi rắc rối. Nhưng bây giờ nhìn lại cũng thấy hợp lắm, đúng là kiểu việc cho người không có cái gì như anh ta!” “Quán nào vậy?” “Quán của bạn A Phàm, mới mở ở gần chỗ rẽ đường Tân Giang đó!” Mạc Tùy nghĩ ngợi rồi gật đầu, “Tốt lắm, có người quen chiếu cố cũng tốt!” Phạm Tư Nhiễm ở đó khoảng hai tiếng mới bị bạn trai gọi điện bắt về. Đến lúc ấy Tùy Kỳ mới từ ban công quay về phòng. Anh rất lễ phép, từ khi Phạm Tư Nhiễm đến cho đến khi cô đi anh đều tự giác tránh qua chỗ khác cho hai người có không gian riêng nói chuyện thoải mái. Ánh mắt Mạc Tùy lướt qua cái mũi bị lạnh đỏ bừng và hai chân đút trong dép lê của anh. “Ngày mai anh bắt đầu đi làm, phục vụ trong quán bar. Đến lúc đó sẽ có người dạy anh, anh cũng phải khiêm nhượng một chút, gặp khách hàng ghê gớm thì cố mà nhịn, làm phục vụ không tránh được những chuyện như thế đâu!” Mạc Tùy nghĩ lại thôi, “Thôi quên đi, đến lúc đó anh tự cân nhắc, một hai câu cũng không giải thích hết được. Anh linh hoạt một chút là ổn!” Tùy Kỳ gật đầu, “Tôi biết rồi!” Thời gian làm việc của quán bar kéo dài đến tận khuya. Mạc Tùy đánh cho anh một cái chìa khóa cửa ngoài, còn treo thêm vào móc khóa một con gà màu vàng đầu tròn xoe. Ngày đầu tiên anh đi làm, Mạc Tùy gọi cả Phạm Tư Nhiễm và người yêu cô ấy đến cổ vũ. Họ tìm một cái ghế đệm để ngồi, kệ Tùy Kỳ đi theo quản lý. Vì còn sớm, trong quán cũng không đông người, ba người chơi xúc xắc, thỉnh thoảng nói chuyện đôi câu. Thời gian dần trôi, đến buổi tối, tiếng nhạc ồn ào bắt đầu vang lên, những ngọn đèn nhiều màu cũng điên loạn xoay chuyển. Mạc Tùy híp mắt hơi cúi người, bị đèn chiếu vào mắt rất khó chịu! Người anh em của Tư Phàm biết bọn họ ở đó nên có ý sang hỏi thăm. Nhìn anh ta khá trẻ, nhiều lắm cũng chỉ tầm 30, nhìn cách ăn mặc là biết dân ăn chơi. Anh ta trêu đùa trò chuyện với họ vài câu rồi gọi quản lý đưa Tùy Kỳ tới gặp mặt một chút, để sau này có gì cũng tiện chiếu cố. Tùy Kỳ nhanh chóng được quản lý dẫn ra, theo bản năng, anh đứng ở bên cạnh Mạc Tùy. Anh đã thay đồng phục, quần tây, áo sơ mi trắng, cộng với một cái áo gile màu đen, cổ đeo nơ màu bạc, dáng người nho nhã cao ráo như trúc, hơn nữa gương mặt lại đẹp trai, nhìn cực kỳ thích mắt! Anh lễ phép chào hỏi ông chủ của mình, anh ta vỗ vai anh cười khích lệ vài câu, rất khách khí, rất quy cách, nhìn không ra cái gì bất thường. Nhưng không biết có phải Mạc Tùy nhầm hay không, cô mơ hồ cảm thấy ông chủ trẻ tuổi kia vừa nhìn thấy Tùy Kỳ hai mắt đã phát sáng, dường như vô cùng hưng phấn! Tùy Kỳ nhanh chóng quay lại với công việc, hội Mạc Tùy ngồi một lúc liền đi về. Dù sao quán bar phải mở đến rạng sáng, ngày mai họ còn phải đi làm, không thể về muộn thế được! Mạc Tùy kéo chặt áo khoác co ro đứng ở cửa đợi xe, hai người kia đứng cạnh cô đang ngọt ngào ôm ôm ấp ấp sưởi ấm cho nhau, nói với nhau câu nào thì buồn nôn câu đó! “Tôi bảo này, hai người chọn thời điểm chút đi, không thấy tôi còn đứng đây à, mẹ nó chứ giữ hình tượng giùm cái!” Phạm Tư Nhiễm lườm cô một cái, hừ lạnh “Chị đây cứ thích thế đấy, cậu ghen tị chứ gì! Không thì cậu bảo tình yêu bé nhỏ của cậu ra đây ôm cậu đi!” Mạc Tùy trợn trắng mắt, từ khi nhìn thấy Tùy Kỳ đến giờ bà chị này đã tự động xem anh là người yêu của cô rồi. Trong đầu con gái đang yêu trừ mấy thứ vớ vẩn này ra thì đúng là không chứa được gì khác nữa mà. Cô cũng lười đính chính, có loại người người khác càng nói thì lại càng hăng! Phạm Tư Nhiễm đột nhiên chọc Mạc Tùy một cái, nhỏ giọng “Lão Mạc, mau nhìn kìa, Trần Lương Sinh!” Mạc Tùy hai mắt sáng ngời quay đầu nhìn lại, xa xa ở một lối ra khác Trần Lương Sinh đang ôm Triệu Yến Phi đi ra bãi đỗ xe. Anh ta theo bản năng nhìn sang hướng này, ánh mắt hai người chợt gặp nhau. Anh ta sửng sốt hơi khựng lại, sau đó thì thầm gì đó với Triệu Yến Phi rồi đi sang đây! Mạc Tùy cười lạnh, nhảy lên xe taxi vừa hay dừng lại, nghênh ngang rời đi! Trần Lương Sinh chạy vài bước rồi dừng lại, yên lặng nhìn chiếc xe lướt qua người. Người sau cửa sổ xe không thèm liếc nhìn anh ta đến một cái, anh ta không nhịn được híp mắt lại! Phạm Tư Nhiễm ôm eo Tư Phàm, tì trước ngực anh nhỏ giọng thầm thì, “Con khốn này dám chạy thật!” Tư Phàm vỗ vỗ vai cô, nhìn Trần Lương Sinh đến gần, cười chào hỏi trước “Thật khéo quá, hai người cũng đến chơi sao?” “Ừ, hôm nay vừa hay có buổi tụ hội ở đây!” Anh ta im lặng một chút, rồi mới nói “Mạc Tùy hôm nay không đi làm sao? Nó cũng bắt đầu đi bar từ khi nào vậy?” Phạm Tư Nhiễm tiếp lời, “Vừa hay hôm nay nó không có ca thôi. Bình thường cũng không đi bar bao giờ, hôm nay cơ bản là vì có một người bạn đi làm ở đây ngày đầu tiên, nên bọn em tới cổ vũ một chút!” “Vậy thì tốt, Mạc Tùy tùy hứng không hiểu chuyện, sau này hai người cố gắng khuyên bảo nó, đừng để nó tới mấy chỗ như thế này. Dù sao những nơi vàng thau hỗn loạn như thế cũng nhiều cám dỗ, mà nó thì lại đúng là kiểu người không kháng cự được sức hấp dẫn!” Phạm Tư Nhiễm và Tư Phàm nhìn nhau, đều gật gật đầu! Trần Lương Sinh lại nói “Mạc Tùy giờ đang ở đâu? Có thể cho tôi biết địa chỉ được không?” Phạm Tư Nhiễm khó xử “Không phải là em không nói, mà tính nó anh cũng biết rồi đấy, nếu em nói cho anh không chừng nó lại giận dỗi cả em, thôi tự anh gọi điện hỏi nó đi!” Khúc mắc giữa Mạc Tùy và Trần Lương Sinh không phải một hai câu có thể nói rõ. Phạm Tư Nhiễm cũng biết một chút ít, cô càng không thể đồng ý tiếp tay làm việc xấu, miễn tai họa về sau! Trần Lương Sinh cũng hiểu, gật đầu “Vậy chào hai người nhé!”
trọn đời em nuôi anh