vợ ơi đừng đi

Đọc truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! của tác giả Lãnh Nguyệt Băng. Truyện kể về Cô cảm thấy căn biệt thự này chính là ác mộng, mỗi một ngày trôi qua ở đây đều là đau khổ và giày vò. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi người đàn ông tàn nhẫn kia. Nhưng chồng ơi vợ cũng là phụ nữ, 100 người phụ nữ thì cả 100 người đều yêu bằng tai, chồng đừng bắt vợ phải đi ngoài quy luật đó. Chính vì thế mà nhiều lúc trêu đùa chồng, vợ hay nói chồng là cành củi khô, là gạch nung quá lửa Đừng Đi! audio, Mới Cập Nhật: Chương 0, Thể loại: ngôn tình, sắc, 25+, loạn luân, ,Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng 801 Lượt thích, 27 Bình luận. Video TikTok từ Siêu Nhân Huy 📍📍 (@huyzoe2o.6): "Vợ ơi chưa ngủ à =)) đừng xem nữa ngủ sớm đi nha mai mà đi học ^^ #xuhuong #xuhuongtiktok #huyzoe #tiktok #foryou #fyp #xyzcba #fypシ #xh #VaCaiKet". nhạc nền - 𝙌𝙪𝙚𝙚𝙣𝙉🎶. Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 1 Đánh giá: 6.0/10 từ 65 lượt Bạn đang đọc truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! của tác giả Lãnh Nguyệt Băng. Cô cảm thấy căn biệt thự này chính là ác mộng, mỗi một ngày trôi qua ở đây đều là đau khổ và giày vò Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi người đàn ông tàn nhẫn kia. Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Phong cách làm việc của Lộc Tang Tang từ trước đến nay rất nhanh, sau khi quyết định đi tìm Đoạn Kính Hoài giúp đỡ, trưa hôm đó, thông qua mẹ chồng cô biết được lịch làm việc cụ thể của anh, trước khi xuất phát đến bệnh viện, cô gửi mấy tin nhắn wechat cho anh, chẳng qua là không hề có một tin hồi âm. "Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ đang làm phẫu thuật?" Cô đặt điện thoại sang bên cạnh rồi lái xe rời khỏi gara. Trước khi nhận việc ở bệnh viện, Đoạn Kính Hoài có khá nhiều thời gian nghỉ ngơi, có điều ở nhà nhàm chán quá không quen, cho nên hôm qua anh đã báo với bệnh viện là mình sẽ nhậm chức sớm. Lúc Lộc Tang Tang xuất phát, anh đang hội chẩn với các giáo sư sau khi hoàn thành ca mổ cột sống. Ca mổ này kéo dài từ sáng sớm đến bây giờ mới kết thúc, thay xong đồng phục giải phẫu trở về phòng làm việc thì đã đến giờ cơm. "Của ai đây?" Đoạn Kính Hoài nhìn hoa quả cắt sẵn, sữa tươi và bánh ngọt trên bàn làm việc của mình, anh hỏi bác sĩ Lý Tiềm đang ngồi bên cạnh. Lý Tiềm lớn hơn anh hai tuổi, coi như là tiền bối, nghe thế anh ta tỏ vẻ đau lòng ngẩng đầu lên "Mấy cô bé y tá ngoài kia tặng cho cậu đấy." Đoạn Kính Hoài đứng lặng im không lên tiếng. Lý Tiềm tiếp tục cảm thán "Chậc chậc, bác sĩ Đoạn à, từ lúc cậu đến nhân duyên của chúng tôi đều bị cướp hết , bây giờ chẳng ai tặng đồ ăn cho tôi nữa." Đoạn Kính Hoài đẩy mấy thứ đó sang bên cạnh, "Anh ăn đi." Lý Tiềm "Sao?" Đoạn Kính Hoài "Tôi không thích mấy thứ này." Lý Tiềm vui vẻ dạt dào "Vậy à, vậy cứ để cho tôi, tôi thích ăn lắm." Đoạn Kính Hoài gật đầu rồi cầm điện thoại chuẩn bị đi ra ngoài. Lý Tiềm "Đi ăn cơm à?" "Ừ." "Cùng đi đi." . . . Dù sao cũng là bác sĩ cùng văn phòng, tương lai sẽ làm việc với nhau lâu dài, bởi thế tuy Đoạn Kính Hoài không quá thích và quen thuộc với việc ăn cơm cùng người khác, lần này anh cũng không xem nhẹ mặt mũi người ta. Hai người cùng đi đến nhà ăn bệnh viện, nhà ăn bệnh viện nhân dân số hai có tiếng là nấu ăn ngon, chẳng qua là Đoạn Kính Hoài ăn uống tương đối thanh đạm, không quan tâm đến những món ăn kia. Chờ lấy được thức ăn chuẩn bị tìm bàn ngồi xuống, anh nhìn thấy cách đó không xa Lý Tiềm dùng cả hai tay vẫy mình, mà trên chiếc bàn kia, đã có hai nữ y tá ngồi từ lúc nào. "Bác sĩ Đoạn! Chỗ này, chỗ này!" Cuối cùng Đoạn Kính Hoài vẫn đi tới, ngồi vào vị trí còn lại. Bình thường anh đã ít nói, huống chi là ở trên bàn cơm, vì vậy trong lúc ba người còn lại vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, thì anh chỉ rũ mắt tập trung ăn cơm. Lúc nói chuyện với Lý Tiềm, hai nữ y tá không ngừng nghiêng đầu nhìn Đoạn Kính Hoài, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo blouse trắng, rõ ràng đều giống với đại đa số các bác sĩ khác, nhưng càng ngắm càng cảm thấy có khí chất đặc biệt. Các cô chưa từng gặp một bác sĩ nào giống như anh, lông mi cụp xuống vừa dài vừa dày, lúc ăn cơm vẫn nghiêm túc trước sau như một, khiến cho người ta hận không thể ngay lập tức hóa thành miếng súp lơ trên đôi đũa anh đang cầm, bị nuốt thẳng vào bụng cũng vui vẻ chịu đựng. Hai nữ y tá nhìn đến nỗi mặt đỏ bừng. Đoạn Kính Hoài ăn cơm theo thói quen vốn có, đúng lúc này, điện thoại rung lên, anh lấy ra xem, thì ra là Lộc Tang Tang nhắn tin cho anh, trước đó cô đã nhắn mấy tin, chẳng qua là anh đang làm phẫu thuật, không phát hiện. [Bác sĩ Đoạn, ngày hôm qua cảm ơn anh nha, phiền anh quá.] [Anh chăm sóc tôi nhất định rất vất vả, như vầy đi, trưa nay tôi mời anh ăn cơm.] [Biết anh không có thời gian, cho nên tôi đã đặt cơm ở Hoàng Tước Lâu, tôi đến bệnh viện tìm anh ~] . . . Tin nhắn vừa tới [ Tôi đến bệnh viện rồi, anh ở đâu?] Càng xem Đoạn Kính Hoài càng nghi ngờ, từ lúc nào cô trở nên ân cần đến thế? Một giây sau, anh trả lời [Không cần, hôm qua tôi không chăm sóc gì hết.] Lộc Tang Tang [Cần, cần mà, tôi là người có ơn tất báo, mau nói anh ở đâu, tìm không thấy anh cơm sẽ nguội mất.] ". . ." Không chết không tha. Đoạn Kính Hoài biết cô là người không đạt được mục đích sẽ không dễ dàng buông tha, cho nên cuối cùng anh chỉ có thể nói [Căn tin số ba của bệnh viện, gần cửa sổ.] [Biết rồi.] Khi Đoạn Kính Hoài đặt điện thoại xuống, Lý Tiềm và hai nữ y tá đang trò chuyện càng ngày càng hăng say, đúng lúc này, điện thoại Lý Tiềm vang lên, sau khi nhận điện thoại, mắt Lý Tiềm trợn ngược lên, "Được được được, tôi sẽ đến ngay." Nói xong, anh ra cúi đầu ăn vội mấy muỗng cơm, "Haizz mọi người, bệnh nhân xảy ra chút vấn đề, tôi đi trước đây, mọi người từ từ ăn." Nói rồi, anh ta rời khỏi căn tin nhanh như tên bắn. Đoạn Kính Hoài làm như không thấy, chỉ tập trung ăn phần cơm của mình, nhân tiện chờ người đến. Hai nữ y tá đưa mắt nhìn nhau, sau đó rất ăn ý yên tĩnh lại. Các cô đang cảm thấy hứng thú với Đoạn Kính Hoài nên sẽ không rời đi ngay, chỉ là, cứ đối mặt với bác sĩ Đoạn như vậy, các cô vẫn không dám bắt chuyện. . . Lộc Tang Tang xách hộp cơm đi đến căn tin số ba, sau khi bước vào, cô đã nhìn thấy bóng dáng Đoạn Kính Hoài ngay bên cạnh cửa sổ. Có điều, khi nhìn thấy anh, cô bỗng hơi sững người, bởi vì bác sĩ Đoạn đang ăn cơm chung với con gái, hơn nữa còn là hai cô gái. Cô như phát hiện ra thế giới mới, còn cảm thán kỳ lạ làm sao. Nhìn một lát, cô đi thẳng đến. "Chào bác sĩ Đoạn." Lộc Tang Tang mặc kệ ánh mắt của hai cô gái kia, cô trực tiếp đặt hộp cơm và túi xách lên bàn, còn bản thân thì đặt mông ngồi vào chỗ Lý Tiềm vừa rời đi. "Sao anh đã ăn rồi, chẳng phải tôi đã nhắn tin báo với anh là tôi mang cơm đến cho anh à?" Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái "Tôi cũng đã bảo cô đừng mang tới đây." Lộc Tang Tang á khẩu không trả lời được, có điều nghĩ đến việc muốn nhờ, thái độ cô vẫn tốt không tưởng tượng nổi, "Không sao không sao, tôi thấy anh vẫn chưa ăn được bao nhiêu, ăn đồ ăn tôi mang đến đi." Một nữ y tá có chút ngoài ý muốn nhìn Lộc Tang Tang "Bác sĩ Đoạn, đây là -" Lộc Tang Tang "Bệnh nhân!" Đoạn Kính Hoài lườm cô. Lộc Tang Tang cười hì hì nói tiếp "Tôi là bệnh nhân của anh ấy, được bác sĩ Đoạn chữa trị, cho nên đặc biệt cảm ơn anh ấy." Nữ y tá ấp úng đáp "Thế nhưng, bác sĩ Đoạn mới tới bệnh viện chúng ta mà." "Ồ. . ." Lộc Tang Tang suy nghĩ một chút "Ý tôi là lúc ở Hồng Kông đó." "À, ra là thế." Lộc Tang Tang lấy thức ăn ra "Hai chị có muốn cùng ăn không?" "Hả? Không cần, không cần, chúng tôi ăn xong rồi." "Đúng đúng, chúng tôi đi trước đây." "Ừm." Hai y tá nhanh chóng thu dọn chén đũa đứng lên, nhưng lúc rời khỏi bàn hai người càng đi càng không ngừng ngoái đầu lại nhìn. "Thật sự là bệnh nhân?" Một người khác nói "Phải không. . . Ôi trời ơi, bệnh nhân từ Hồng Kông theo đuổi tới đây?" "Ha ha, đó là bác sĩ Đoạn đó, nếu là cô, cô không theo đuổi chắc?" Nữ y tá kia ngượng ngùng đáp "Tôi nào dám . . ." Hai nữ y tá đã đi xa, Lộc Tang Tang ngồi ngay ngắn lại, nhiệt tình nhìn Đoạn Kính Hoài "Nếm thử xem, đều là các món nổi tiếng của quán, ăn ngon lắm." Đoạn Kính Hoài không động đũa, "Cô biến thành người bệnh của tôi từ lúc nào thế?" Lộc Tang Tang "Nói là người bệnh của anh có vẻ tiện hơn." "Tiện thế nào?" "Anh xem, nếu tôi nói tôi là vợ của anh, các cô ấy sẽ mất mát biết chừng nào." Lộc Tang Tang tiến đến gần anh rồi nhỏ giọng nói "Nhân duyên của bác sĩ Đoạn tốt như vậy, người đẹp vây quanh nhiều như vậy, sao tôi có thể kéo giá trị con người anh xuống thấp được chứ." Đoạn Kính Hoài nhíu mày, thật lâu sau mới phun ra hai chữ "Vô vị." Lộc Tang Tang chẳng thèm để ý, cô đẩy thịt sườn đến trước mặt anh, "Anh ăn đi, sao lại không ăn?" Kỳ thật Đoạn Kính Hoài đã ăn gần xong, tuy món ngon trước mắt, nhưng anh không hề thèm ăn, "Cô đã ăn rồi?" Lộc Tang Tang lắc đầu. "Vậy cô để tự ăn đi." "Hả?" "Tôi ăn no rồi, cô ăn đi." "Ờ." Lộc Tang Tang nghĩ, ăn hay không không quan trọng, quan trọng là để anh cảm nhận được tâm ý của cô, vì thề cô cầm đũa lên, "Bỏ thì lãng phí quá, thôi thì để tôi giúp anh." ". . . Ồ." Hôm nay thời tiết rất đẹp, vị trí gần cửa sổ có không gian được ánh mặt trời bao phủ, rơi lên người, đủ ấm áp, vô cùng thoải mái. Đoạn Kính Hoài đã ăn xong, thế nhưng người bên cạnh chỉ mới bắt đầu ăn, cốt cách tốt đẹp khiến anh không thể trực tiếp rời đi. "Bác sĩ Đoạn, buổi chiều có ca mổ à?" Lộc Tang Tang hỏi. Đoạn Kính Hoài "Có." "Nghe Phái Khiết nói ngày hôm qua anh nhọc lòng đến quán bar đón tôi, cực cho anh quá." "Không có gì." "Hôm qua tôi không gây rắc rối cho anh chứ?" Đoạn Kính Hoài khựng lại một chút, nhớ tới tối qua cô hét ầm ĩ trên lưng mình, cũng nhớ tới cô muốn cởi sạch trước mặt mình trong phòng tắm. "Không có." "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, tôi chỉ ngại mình đã làm càn khiến anh sợ." Đoạn Kính Hoài âm thầm cười lạnh, đúng là đủ dọa người đấy. "Bác sĩ Đoạn, có chuyện này. . ." "Lộc Tang Tang." Đoạn Kính Hoài cắt ngang lời cô. "Sao?" Đoạn Kính Hoài nhíu mày, không hài lòng lắm "Ăn cơm không được nói chuyện." Lộc Tang Tang vẫn cố gắng mở miệng "Nhưng mà -" "Im lặng." ". . ." Lộc Tang Tang mở to mắt nhìn anh, muốn lên tiếng, nhưng lại bị ánh mắt nghiêm túc của anh nhìn chằm chằm đến không dám hó hé. Thấy cô an phận, rốt cuộc sắc mặt Đoạn Kính Hoài mới dịu lại một chút, anh để đũa xuống, cầm điện thoại đọc tư liệu, nhưng còn chưa kịp đọc xong hai trang ống tay áo đã bị người ta kéo. Ngẩng đầu, Đoạn Kính Hoài nhìn thấy ngón trỏ người nọ dựng thẳng, cực kỳ ngoan ngoãn xin xỏ "Cho tôi nói thêm một chuyện nữa, một chuyện là được rồi." Nét quyến rũ nhất trên mặt một người chính là đôi mắt, ánh mắt Lộc Tang Tang giống như một dòng suối mát, thanh tịnh đó, ấm áp đó, nhìn rất thanh thuần. Nhưng Đoạn Kính Hoài biết rõ, cô chỉ đang giả vờ. Kỳ thật đôi mắt cô giống như một ly rượu mạnh, vừa nồng vừa cay, vừa càn rỡ vừa nóng bỏng. Tất nhiên, sau khi anh ngầm đồng ý để cô nói chuyện, cô lập tức nghiêm mặt, ánh mắt lộ ra mấy phần khôn khéo. "Gần đây công ty nhà tôi có một hạng mục về thiết bị chữa bệnh, anh có hứng thú không?" "Không hứng thú." ". . . Tôi còn chưa nói cụ thể là gì mà." Đoạn Kính Hoài khẽ dựa về phía sau "Tôi chỉ là bác sĩ, không phải thương nhân." "Anh không chỉ là bác sĩ, anh còn là người nhà họ Đoạn nữa." Lộc Tang Tang nhướng mày, "Nhà các anh có tiềm lực lớn mạnh về ngành y tế, thương hiệu vững chắc, cho nên tôi muốn hợp tác với các anh, nhất định sẽ thành công." "Cô cũng biết trên lĩnh vực này Đoạn gia đã làm quá xuất sắc, cho nên cô cũng nên biết chén canh này sẽ không chia cho người ngoài chứ nhỉ?" Đoạn Kính Hoài lạnh nhạt nhìn cô, "Nói là hợp tác, chẳng bằng nói là bàn đạp cho cô." Mẹ nó, có cần nói trắng ra như vậy không! Tim Lộc Tang Tang nhảy lên, cũng may ngoài mặt vẫn bình tĩnh, "Ai nói chứ, thật sự là hợp tác. Theo tôi được biết, có lẽ nhà anh còn chưa tấn công vào lĩnh vực chi giả này? Mấy năm gần đây kỹ thuật làm chi giả càng ngày càng phát triển, chẳng qua là rất nhiều kỹ thuật điển hình như mô phỏng sự linh hoạt của các khớp xương đều phải nhập từ nước ngoài, điều này dẫn đến chi phí lắp đặt chi giả hết sức đắt đỏ, rất nhiều gia đình không đủ điều kiện lắp. Hiện tại công ty chúng tôi đang nghiên cứu phát minh linh kiện mà trong nước có thể sản xuất được, giá cả hoàn toàn chiếm ưu thế, nếu như anh. . ." "Cho nên, dựa vào cái gì mà cô dám tin tưởng linh kiện công ty cô nghiên cứu phát minh sẽ vượt được người ta?" "Tôi có lòng tin!" "Cô có lòng tin, nhưng bệnh nhân chưa chắc đã tin tưởng." Sắc mặt Đoạn Kính Hoài nghiêm túc, "Lộc Tang Tang, cô có thật sự hiểu thứ mà cô nói không? Nếu như chỉ vì lợi ích, vì làm ăn, tôi khuyên cô đừng phí công sức nữa." Lộc Tang Tang đột nhiên đứng dậy, "Ai nói chứ, tuy tôi là người làm ăn, thế nhưng tôi cũng thật lòng muốn giúp những người thiếu khuyết tay chân kia." Giả dối? Nhưng mà những gì cô nói đều là thật lòng thật dạ. Theo lời Đoạn Kính Hoài, thật ra cô cũng không biết chi tiết, chẳng qua cô chỉ đứng ở gốc độ người lãnh đạo, tìm kiếm hợp tác, tìm kiếm cơ hội mua bán, sau đó, chiến thắng Lộc Sương cho ông nội thấy. Có điều sau khi nói xong, lại nhìn đến ánh mắt như nhìn thấu người khác của Đoạn Kính Hoài, chẳng hiểu sao lòng cô lại hơi chùng xuống, "Nếu anh không tin tôi, tôi có thể cung cấp nhiều tài liệu, hoặc là dẫn người của các anh đến trung tâm nghiên cứu của chúng tôi khảo sát." Đoạn Kính Hoài đứng dậy, "Đến giờ làm rồi, tôi đi trước." "Khoan khoan khoan, đừng đi mà." Lộc Tang Tang vội vàng kéo vạt áo anh lại, "Được rồi được rồi, tôi nhất định sẽ cố gắng tìm hiểu, tập trung khảo sát, chờ khi hoàn toàn nắm được tất cả tôi sẽ mang bản kế hoạch đến cho anh xem." Sắc mặt Đoạn Kính Hoài vô cùng bình tĩnh, "Lộc Tang Tang, đừng quậy nữa." "Xem thử đi, thật đó, giả sử đến lúc đó anh vẫn cảm thấy không đáng tin, tôi tuyệt đối không đến làm phiền anh nữa." Đoạn Kính Hoài "Về đi." "Xin anh đó!" Lộc Tang Tang níu lấy vạt áo vừa vụt qua, "Bác sĩ Đoạn, cầu xin anh, cho tôi một cơ hội đi." ". . ." "Xin anh đó, xin anh đó, người ta thật sự muốn hợp tác kiếm tiền với nhà chồng, bác sĩ Đoạn? Đoạn Kính Hoài?" Đoạn Kính Hoài "Lộc Tang Tang -" "Chồng ơi?" Đoạn Kính Hoài "?" Lộc Tang Tang; "Vợ chồng cùng chiến tuyến, cho chút mặt mũi đi mà." Tiệc sinh nhật náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh hẳn, mọi người đơ người nhìn Lộc Tang Tang và Đoạn Kính Hoài, quên cả phản ứng. Lộc Tang Tang bị Đoạn Kính Hoài dọa hết hồn, giọng của anh, vẻ mặt của anh. . . Người này, uống rượu xong thì khóc là thế nào đây?! Đối diện, Lộc Thừa ngạc nhiên quay đầu nhìn Lộc Sương "Em vừa nghe lầm phải không? Anh ấy nói gì vậy?" Thái độ Lộc Sương rất quái dị, trong khó có thể tin xen lẫn một chút tức giận không hiểu, "Chị nào biết được!" Lộc Thừa vô tội nhìn Lộc Trí Viễn, hỏi lại để xác nhận lần nữa, "Anh cả, thì ra Đoạn Kính Hoài không muốn ly hôn ạ?" Lộc Trí Viễn rũ mi uống hớp rượu, "Em nhiều chuyện quá." ". . ." Ngoại trừ anh em nhà họ Lộc, mấy người khác bắt đầu hai mặt nhìn nhau. Bản chất Đoạn Kính Hoài lạnh lẽo bức người, dù núi Thái Sơn có sập mặt anh cũng không biến sắc, nhưng bây giờ. . . Người trước mặt đây là Đoạn Kính Hoài? Không phải nói anh ta không thích Lộc Tang Tang, ly hôn cũng chẳng sao cả à? Tình huống bây giờ là thế nào? Đoạn Kính Hoài không chịu ly hôn?" Giống như để xác nhận suy đoán của mọi người, Đoạn Kính Hoài lại tiến lại gần hơn, "Tang Tang? Lộc Tang Tang. . . Đừng ly hôn được không, hửm?" Mọi người ". . ." Khóe mắt Lộc Tang Tang giật kịch liệt, cô muốn rút tay ra, kết quả anh càng nắm chặt hơn, "Anh, anh nổi điên gì thế? Đã bảo đừng uống rượu rồi! Anh xem! Toàn nói bậy!" "Tang Tang, đừng ly hôn được không. . . " "Không được, này này, anh thả tay ra -" "Không ly hôn, anh sẽ thả tay ra." "Đoạn Kính Hoài, anh muốn chơi xấu đúng không?" Nhìn thấy ánh mắt hồng hồng của Đoạn Kính Hoài, phòng ngự trong lòng Lộc Tang Tang gần như bị phá nát, "Cái quái gì vầy nè. . ." "Đừng ly hôn. . . Anh không muốn ly hôn." Cô đẩy không nổi anh, cũng không thể ngăn anh cứ tựa vào người mình, càng lúc càng gần. Lộc Tang Tang ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh. "Tang Tang. . . Đừng ly hôn. . . Anh không muốn ly hôn. . ." Anh cứ lẩm bẩm như vậy, tuy giọng không lớn, song đủ để tất cả mọi người nghe rõ ràng. Cuối cùng anh tựa hẳn vào vai cô, Lộc Tang Tang không chỗ trốn, chỉ có thể cố bình tĩnh, trầm mặc một lát, cô hỏi "Tại sao không ly hôn?" "Bởi vì. . . Anh muốn em." Lộc Tang Tang "Tôi không phải đồ vật! Muốn gì mà muốn!" "Nhưng mà anh. . . Thích em." Trong lòng lộp bộp một tiếng, dây cung kéo căng đứt gánh giữa đường. Cả người Lộc Tang Tang cứng đờ, có chút bối rối. Anh nghiêm túc? "Tang Tang, đừng ly hôn được không. . ." Anh lại bắt đầu lặp lại, ngốc không thể tưởng, dường như đã bị chất cồn hoàn toàn khống chế. Lộc Tang Tang ngẩng đầu lên, "Này. . . Các anh có thể đưa anh ấy đi nghỉ ngơi được không?" Yên lặng như tờ. Lộc Tang Tang quay đầu nhìn người bên cạnh, "Các đồng chí, Giản Minh Đường, giúp em kéo anh ấy ra!" "Ôi chao, đến đây đến đây!" Giản Minh Đường lấy lại tinh thần từ trong cơn hoảng hốt, anh kéo Dương Nhâm Hi đang đứng ngay bên cạnh, "Chúng ta đưa cậu ấy lên lầu nghỉ ngơi một chút." Mắt Dương Nhâm Hi trợn to đến nỗi sắp lật trời, nhưng vẫn đi theo. Có điều ai ngờ anh vừa vươn tay, người đàn ông tựa lên vai Lộc Tang Tang bỗng mở mắt ra nhìn anh, "Không cần cậu." Dương Nhâm Hi đùng đùng nổi giận, "Anh tưởng tôi tình nguyện chắc." Đoạn Kính Hoài thu hồi ánh mắt, nhưng vẫn nắm tay Lộc Tang Tang không buông như cũ, "Đừng đi. . ." Lộc Tang Tang kéo tay anh, "Anh nắm chặt quá. . . Buông ra trước đi, ôi. . . Ai ya, anh buông tay trước được không, chuyện gì cũng từ từ." "Đừng ly hôn được không?" ". . . Lúc anh tỉnh táo hãy nói mấy lời này." "Tang Tang, đừng ly hôn được không?" Lộc Tang Tang bó tay trước sự kiên quyết của anh, "Ok, được được được! Anh buông ra trước đi." Ánh mắt Đoạn Kính Hoài mông lung vì say, có điều khi nghe mấy lời này mắt anh vụt sáng, sau đó anh vô thức buông lỏng tay ra, Lộc Tang Tang nhân cơ hội này vội vàng đứng lên. "Giản Minh Đường! Giao người cho anh đấy!" Giản Minh Đường gật đầu, tiếp theo bởi vì Đoạn Kính Hoài sống chết không cho Dương Nhâm Hi chạm vào mình, cuối cùng vẫn là Đoạn Kính Hành đến giúp đưa người lên lầu nghỉ ngơi. Đến khi Đoạn Kính Hoài đi khỏi, bên này mới nổ tung. "Fuck! Vừa rồi sợ đến mức quên chụp ảnh! Có ai quay video lại không?" "Tang Tang giỏi lắm nha, thì ra Đoạn đại thiếu gia đã bị cậu thu phục vào túi rồi." "Thì ra cậu bỏ người ta à? Quá khủng khiếp, quá khủng khiếp." "Hôm nay xem như được mở rộng tầm mắt rồi." "Nói cả buổi, chẳng ai quay video hay chụp hình lại hết hả?" "Làm chi, cậu muốn dùng video hay hình ảnh tống tiền Đoạn Kính Hoài hả?" "Này. . . Này, tôi nào dám, nhưng có thể cho mấy đứa không có mặt ngày hôm nay xem mà." . . . Lúc mọi người bàn luận ngất trời, Lộc Tang Tang chạy trối chết ra ngoài. Cô kéo Nguyễn Phái Khiết đi với mình, nhưng bởi vì hai người đều uống rượu, nên chỉ có thể gọi người đến lái xe. "Tình hình này là sao? Đoạn Kính Hoài thật lòng hả?" Nguyễn Phái Khiết bị dọa hết hồn. Lộc Tang Tang tựa vào cửa xe, sắc mặt hơi nghiêm trọng, "Cậu cảm thấy anh ấy nói thật hả?" "Sao lại không nói thật, anh ấy say mèm như thế rồi, người say nói lời thật lòng." "Vậy cậu cảm thấy anh ấy thích tớ thật hay sao?" "Thì, thì thích chứ còn gì nữa, cậu thấy anh ấy như vậy bao giờ chưa?" Nguyễn Phái Khiết nói thêm "Tớ nghĩ chỉ cần cậu nói thêm một câu ly hôn nữa, anh ấy sẽ khóc ngay tại chỗ cho cậu xem." Lộc Tang Tang ". . ." Chuyện tối nay của Đoạn Kính Hoài và Lộc Tang Tang nhanh chóng lên men, lan truyền trong vòng bạn bè với tốc độ tên lửa, mọi người đều từ hoảng sợ đến thán phục, đồng thời có không ít cô gái cảm thấy đáng tiếc. Vốn cho rằng vị trí "Thiếu phu nhân nhà họ Đoạn" còn trống, ai ngờ Đoạn Kính Hoài lại si tình đến thế. Cho nên, cuối cùng hai người có ly hôn hay là không đây. . . ** Ngày hôm sau, Đoạn Kính Hoài thức dậy ở nhà Giản Minh Đường. Anh ngủ quên, lúc xuống lầu thì thấy mọi người đang ăn trưa. Thấy anh đi xuống, bạn gái Giản Minh Đường vội vàng đẩy đẩy cánh tay anh chàng, Giản Minh Đường quay đầu lại thấy anh thì gọi to "Kính Hoài, dậy rồi à, tới ăn cơm." Đầu Đoạn Kính Hoài đau như búa bổ, kí ức về tới qua đứt quãng, giống như một giấc mộng. Anh đi đến ngồi xuống trước bàn ăn rồi đưa tay xoa tâm mi. Giản Minh Đường "Dì ơi, lấy thêm chén cơm lại đây." "Dạ, tiên sinh." Giản Minh Đường nhìn Đoạn Kính Hoài "Cậu không sao chứ? Lát nữa tớ sẽ đưa cậu về." Đoạn Kính Hoài nhìn đồng hồ, "Ừ." "Lát nữa cậu muốn đi đâu?" "Về nhà." Dừng một chút, Đoạn Kính Hoài nói tiếp "Sau đó đến cục dân chính, Lộc Tang Tang hẹn gặp lúc 2h30." Vừa dứt lời, hai người đối diện đều buông đũa nhìn anh. Giản Minh Đường và bạn gái trao đổi ánh mắt, muốn nói lại thôi. Đoạn Kính Hoài "Sao thế?" Giản Minh Đường "Chuyện đó. . . Cậu, cậu có nhớ tối qua mình đã làm gì không?" Bạn gái "Không nhớ cũng không sao, em có quay video!" Giản Minh Đường vội quay sang trừng cô nàng, bạn gái giải thích "Ha ha, để anh ấy xem đi, anh ấy mà quên thì đáng tiếc biết bao." Đoạn Kính Hoài nhíu mày, mơ hồ nhớ ra gì đó, "Đưa tôi." Giản Minh Đường đưa tay ngăn lại, "Kính, Kính Hoài. . . Xem xong rồi cậu cũng đừng sốc quá, tớ cảm thấy. . ." "Đưa tôi." ". . . Được rồi." Bạn gái Giản Minh Đường đưa điện thoại di động của mình cho anh, không biết tối qua ai đã quay video này rồi lan truyền trong vòng bạn bè." Đoạn Kính Hoài ấn phát video, anh thấy được mình và Lộc Tang Tang. Video không dài, không đầu không đuôi, chỉ có đoạn giữa, mà trong đoạn ngắn ngủi đó, anh liên tục kéo tay Lộc Tang Tang không ngừng lặp lại một câu. . . Giản Minh Đường luôn quan sát thái độ Đoạn Kính Hoài, nhưng từ lúc bắt đầu xem video đến khi video kết thúc, Đoạn Kính Hoài vẫn không tỏ thái độ gì. Đợi đến khi video kết thúc, Giản Minh Đường mới cẩn thận từng ly từng tý hỏi "Cậu. . . Cậu không sao chứ?" "Cuối cùng cô ấy. . . Có đồng ý với tôi không?" Đột nhiên Đoạn Kính Hoài nhỏ giọng hỏi. "Hả?" Cô ấy có đồng ý không ly hôn với tôi không?" Giản Minh Đường ngây ngẩn cả người. Anh cho rằng người tâm cao khí ngạo như Đoạn Kính Hoài, sau khi xem xong video phản ứng đầu tiên nhất định sẽ thẹn quá hóa giận, không ngờ, suy nghĩ đầu tiên của cậu ta là muốn biết Lộc Tang Tang có hứa với mình hay không. Lòng Giản Minh Đường lập tức dâng lên cảm giác chua xót. "Tối qua cậu kéo em ấy không chịu buông, em ấy chỉ còn cách dỗ cậu nói không ly hôn để cậu buông tay." Giản Minh Đường còn nói trắng ra "Tuy nhiên, có lẽ chỉ để dỗ dành cậu mà thôi." Đoạn Kính Hoài rũ mi, anh cười tự giễu, "Ừ." "Vậy cậu. . ." "Tôi đi tìm cô ấy." "Đến cục dân chính ly hôn?" Đoạn Kính Hoài trầm mặc một lát mới đáp "Tôi về nhà." "Này, cậu còn chưa ăn cơm mà." "Hai người ăn đi." Sau khi về đến nhà, Đoạn Kính Hoài nhận được tin nhắn của Lộc Tang Tang, [Mang đủ giấy tờ, gặp nhau trước cửa cục dân chính.] Quả nhiên, tối qua cô chỉ dỗ dành anh. Đoạn Kính Hoài đặt giấy tờ lên bàn trà, anh không đi ngay mà ngồi ngẩn người trên sofa. Sau đó anh mở album ảnh, trong đó ngoại trừ một vài bức ảnh tư liệu y học, còn lại đều là ảnh của Lộc Tang Tang, là ảnh chụp tại khu vui chơi ngày đó. Đoạn Kính Hoài xem một lát rồi dùng tay che mắt. Thật lòng anh rất nhớ rất nhớ, nụ cười sáng chói không bất cứ thứ gì che lấp được của Lộc Tang Tang. ** Hai giờ rưỡi chiều, hai người gặp nhau trước cửa cục dân chính. Lộc Tang Tang đến trễ năm phút, sau khi xuống xe cô đi thẳng đến chỗ Đoạn Kính Hoài, cô không nói gì thêm, chỉ hất cằm ý bảo anh đi theo mình. Xếp hàng một lát, đến lượt hai người điền phiếu thông tin. "Tối qua anh uống hơi nhiều." Lúc điền phiếu, rốt cuộc Đoạn Kính Hoài cũng lên tiếng. Lộc Tang Tang gật đầu, "Tôi biết, khi tỉnh táo anh sẽ không nói mấy lời đó." Đoạn Kính Hoài dừng bút "Tang Tang, đừng ly hôn được không?" ". . ." "Anh uống nhiều." Giọng Đoạn Kính Hoài rất nhẹ, "Nhưng anh không cảm thấy mình nói sai điều gì." Lộc Tang Tang nhíu mày, "Vậy anh xác định đó là điều anh muốn nói? Anh thích tôi?" "Ừm." Tay cầm bút của Lộc Tang Tang run run. "Em nói anh không biết thế nào là yêu." Đoạn Kính Hoài quay đầu nhìn cô "Vậy chúng ta cứ từ từ, anh sẽ học." "Gì cơ?" "Hai vị, hai vị đến để ly hôn sao?" Rốt cuộc nhân viên công vụ không chịu đựng nổi nữa mà chen ngang. Đoạn Kính Hoài dùng ánh mắt xin lỗi nhìn nhân viên công vụ, sau đó anh nói với Lộc Tang Tang "Điền đi, chúng ta ly hôn trước." Mặt Lộc Tang Tang đần ra. Mấy giây sau, Đoạn Kính Hoài bỗng nói tiếp "Ly hôn xong, anh sẽ theo đuổi em." "Lộc Tang Tang "? ? ?" Nhân viên công vụ "Hai vị! Hai vị thật sự đến để ly hôn sao?!" ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========Thể loại ngôn tình, sắc, 25+, loạn luân, Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho cô. Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng. Ai quen Lộc Tang Tang và Dương Nhâm Hi đều biết, từ nhỏ giữa hai người không hề tồn tại bí mật gì. Dương Nhâm Hi quen biết Lộc Tang Tang ở nhà trẻ, khi ấy dáng người anh nhỏ gầy hơn so với tuổi, lúc nào cũng bị bạn bè cười nhạo sỉ nhục, hơn nữa bởi vì gương mặt thanh tú nên những đứa trẻ khác còn trêu anh giống con gái. Khi đó, Lộc Tang Tang đã đứng ra bảo vệ anh. Lớn hơn một chút, gia đình muốn anh học các môn năng khiếu, tuổi thơ của anh bị ép học rất nhiều thứ mà anh không thích, nhưng anh không thể chống đối người nhà. Bởi vì đi học suốt nên không có mấy người bạn, chỉ có Lộc Tang Tang thỉnh thoảng lén lút chạy đến cửa sổ nhà anh, chơi đùa với anh. Kỳ thật Dương Nhâm Hi không thích các môn năng khiếu mình học, ban đầu đàn vi-ô-lông cũng không ngoại lệ. Có thể kiên trì theo đuổi đàn vi-ô-lông đến bây giờ, tất cả chỉ vì Lộc Tang Tang đã từng nói, anh kéo đàn vi-ô-lông rất êm tai, cô rất thích nghe. Cô là người bạn thuở nhỏ duy nhất của anh, cô cổ vũ anh, an ủi anh, làm bạn với anh, sau đó giúp anh làm quen với rất nhiều người bạn khác. Khi còn bé anh biết gia đình cô rất phức tạp, cô thường nói cho anh biết anh trai chị gái cô không thích cô, cũng thường nói, ông bà nội bất công như thế nào. Song cô không dùng giọng điệu tang thương mà chỉ cười, giống như đó là chuyện chẳng quan trọng chút nào. Thế nhưng anh cảm nhận được cô không vui. Vì thế khoảng thời gian đó, hai người cùng an ủi nhau, bầu bạn với nhau. Đối với Dương Nhâm Hi mà nói, Lộc Tang Tang còn quan trọng hơn người nhà, không có tình yêu, có lẽ thời điểm biết thế nào là yêu từng có, nhưng anh biết cô chưa từng có tâm tư khác với mình, cô cảm thấy anh chỉ là một em trai mà cô phải bảo vệ mà thôi. Thế nên, từ đó về sau anh không hề suy nghĩ nhiều. Anh cảm thấy, chỉ cần cô hạnh phúc, mối quan hệ giữa bọn họ không bao giờ phai nhạt là tốt rồi. ** Lộc Tang Tang bước ra khỏi phòng bệnh đúng lúc Đoạn Kính Hoài cũng đi tới, cô nhìn xung quanh, "Anh có thấy Dương Nhâm Hi không?" "À, cậu ta nói có việc đi trước." "Hả? Cứ vậy đi thôi, không nói với tôi tiếng nào." "Chắc có việc gấp." "Ờ. . ." "Đến giờ anh tan tầm rồi." Đoạn Kính Hoài đề nghị "Cùng về nhà nhé." Lộc Tang Tang nhìn anh một cái rồi gật đầu. Lộc Tang Tang ngồi xe Đoạn Kính Hoài, hôm nay cô đi chung với Dương Nhâm Hi nên không lái xe. Sau khi lên xe, cô phát hiện đây không phải đường về nhà. "Anh muốn đi đâu?" "Hôm nay dì Lâm xin nghỉ, chúng ta ra ngoài ăn." "Chúng ta đi ăn cái gì?" "Em muốn ăn gì?" "Ừ. . . Để tôi nghĩ, anh ăn được món Nhật không?" Đoạn Kính Hoài "Được." "Ok. Vậy chúng ta đi ăn món Nhật." Lộc Tang Tang tra địa chỉ, "Gần đây có một nhà hàng rất ngon, để tôi chỉ đường cho anh." "Ừ." Lộc Tang Tang cảm thấy trong lòng mình không còn bài xích nữa, vì thế khi đối mặt Đoạn Kính Hoài cũng tự nhiên không ít. Anh cố ý bắt đầu một lần nữa, trải qua thời gian vừa rồi cô cũng tình nguyện thử tiếp nhận. Mặc kệ như thế nào, có lẽ mở lòng đón nhận là chính xác. "À đúng rồi, có chuyện này muốn nhờ anh làm." Đoạn Kính Hoài nhìn phía trước chuyên tâm lái xe, "Em nói đi." "Bộ Tích bảo tôi nhờ anh tiết lộ tin cô nàng bị thương nằm viện cho Đoạn Kính Hành biết." Đoạn Kính Hoài "Vài ngày nữa thôi là tin tức bay đầy trời." "Nói thì nói vậy. . . Nhưng người ta hi vọng Đoạn Kính Hành biết ngay mà." "Em muốn mai mối cho hai người họ?" "Tôi cũng đâu phải nguyệt lão." Lộc Tang Tang nói "Chẳng qua là người ta nhờ tôi giúp đỡ một chút mà thôi, về phần anh ta thế nào, tôi mặc kệ." Đoạn Kính Hoài cong môi, "Được, anh biết rồi." "Cảm ơn bác sĩ Đoạn, anh đúng là bác sĩ giàu lòng nhân ái." Đoạn Kính Hoài lườm cô rồi cười nhẹ, "Miệng lưỡi trơn tru." Cuối cùng hai người cũng đến nhà hàng món Nhật qua lời chỉ dẫn của Lộc Tang Tang, Lộc Tang Tang rất thích ăn cá sống nên gọi hai phần. "Tôi thích cảm giác ăn cá hồi sống chấm mù tạt, vô cùng kích thích." Hai mắt Lộc Tang Tang tỏa sáng, "Còn anh, anh muốn ăn gì?" Kỳ thật Đoạn Kính Hoài rất ít khi ăn món Nhật, anh tình nguyện đến đây chỉ vì Lộc Tang Tang muốn ăn mà thôi. "Gọi ít sushi đi." "Được." Lộc Tang Tang gọi thêm mấy món nữa rồi đưa menu cho Đoạn Kính Hoài, "Anh gọi đi." "Ừ." Đồ ăn được đưa lên rất nhanh, món đầu tiên là cá sống Lộc Tang Tang thích nhất. Cô lập tức trộn mù tạt với nước tương, sau đó ăn một miếng cá hồi sống. "A. . .." Cảm giác cay nồng xộc lên mũi, muốn sặc, muốn chảy nước mắt, nhưng Lộc Tang Tang rất thích cảm giác này, nuốt xong, cô nước mắt lưng tròng nhìn Đoạn Kính Hoài, "Sao anh không ăn đi." "Đợi sushi." "Ồ. . . Anh không biết ăn cá sống hả?" Lộc Tang Tang có chút tiếc nuối "Sao anh không nói sớm, chúng ta không cần đến chỗ này." Đoạn Kính Hoài nhìn cô rồi lắc đầu, "Không có, anh ăn, chỉ là không thường xuyên thôi." "Vậy anh ăn thử đi, để tôi nói anh nghe, tôi cảm thấy món Nhật ở nhà hàng này là ngon nhất đấy, người bình thường tôi không nói cho biết đâu." Thấy thái độ đắc ý của cô, Đoạn Kính Hoài cong môi "Ừ." Thật ra trước đây anh cũng từng cùng bạn bè đi ăn món Nhật, có điều anh chỉ ăn sushi, tương đối ghét bỏ các món sống, mù tạt anh càng không đụng vào. Nhưng thấy vẻ yêu thích trong mắt cô, anh lại có xúc động muốn nếm thử. Vì thế anh học theo động tác của cô, bỏ mù tạt vào nước tương, sau đó gắp một miếng cá hồi sống chấm đều rồi đưa vào miệng. Lộc Tang Tang vô cùng chờ mong nhìn anh, cô thật lòng thích nhà hàng này, tuy không quá nổi tiếng nhưng cô cảm thấy các món ăn rất chính tông, rất ngon, cho nên mỗi khi đưa bạn bè đến đây cô đều rất mong chờ phản ứng của họ. Cô thấy Đoạn Kính Hoài há miệng ăn cá hồi sống, thái độ vẫn bình tĩnh, nhưng chỉ một giây sau mặt anh bỗng cứng đờ. Lộc Tang Tang chớp mắt nhìn anh, "Có phải ngon lắm không?" Đoạn Kính Hoài không gật đầu, cũng không lắc đầu. Có điều bàn tay cầm đũa khẽ run rẩy, anh quay mặt sang một bên rồi nín thở. Anh chưa từng ăn mù tạt cho nên không biết thì ra chỉ cần một lượng nhỏ mà gây ra phản ứng lớn như vậy. Vừa cho vào miệng thì một mùi hăng cay vọt lên não, thiên biến vạn hóa xông lên khoang mũi, khiến cả người như bị thiêu cháy, huyết áp tăng cao. "Ngon không?" Lộc Tang Tang nghiêng đầu nghi ngờ hỏi lại. Đoạn Kính Hoài gần như cắn răng nuốt miếng cá hồi sống xuống, ". . . Ngon lắm." Lộc Tang Tang cười thỏa mãn, "Tôi biết ngay anh cũng thấy ngon mà, tôi rất tự tin với nhà hàng này, hơn nữa -" Đột nhiên, giọng cô im bặt. Bởi vì cô nhìn thấy đôi mắt Đoạn Kính Hoài đỏ hoe, một giọt nước mắt chuẩn xác chảy ra khỏi hốc mắt, không lăn theo má mà trực tiếp rơi trên mặt bàn. ". . ." Trong nháy mắt, hai người đều ngây ngẩn. "Anh khóc." Mấy giây sau, Lộc Tang Tang chỉ vào mắt anh. Hốc mắt Đoạn Kính Hoài đỏ bừng, nước mắt lưng tròng, song thái độ vẫn vô cùng nghiêm túc, "Hơi sặc thôi." Lộc Tang Tang sững sờ nhìn anh mấy lượt, đột nhiên cô cười phá lên, "Ha ha ha ha ha anh xác định. . . Chỉ chỉ. . . Hơi thôi sao ha ha ha ha ha." Đoạn Kính Hoài giơ tay, mặt không đổi sắc lau nước mắt sinh lý sắp tràn ra khỏi hốc mắt. Lộc Tang Tang cười bò trên bàn, "Anh hài hước quá ha ha ha ha ha ha ha, cay đến nỗi khóc ha ha ha ha ha, ăn không quen sao không ăn ít một chút!" Đoạn Kính Hoài hơi bối rối, nhưng tôn nghiêm còn sót lại không cho phép anh lộ ra vẻ lúng túng, "Tang Tang." "Ha ha ha ha ahaha -" "Lộc Tang Tang!" "Tôi đây!" Lộc Tang Tang cười chảy cả nước mắt, cô cố gắng kiềm chế rút khăn giấy đưa cho anh. "Hay là tôi gọi cho anh một phần khác, cái này cay quá." "Không cần." "Cần chứ, anh không thể khóc nữa." Lộc Tang Tang lén nhìn anh rồi nén cười, "Tuy khóc cũng rất đẹp trai." ". . ." Đoạn Kính Hoài hít sâu một hơi, không nói nên lời, thế nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên. Quả nhiên, anh không thích hợp với mấy món này! Sau đó Đoạn Kính Hoài không ăn cá sống nữa, Lộc Tang Tang vừa cười vừa giải quyết hơn phân nửa thức ăn trên bàn. Ăn xong, hai người lái xe về nhà. Trên đường đi, tâm trạng Lộc Tang Tang rất tốt, giọt nước mắt cá sấu của Đoạn Kính Hoài hôm nay đã khiến cô vui vẻ, cô thật sự rất thích nhìn thấy tiểu đứng đắn này lúng túng. "Này, mở nhạc nghe đi." Lộc Tang Tang thuận miệng nói. Đoạn Kính Hoài đồng ý, anh đưa tay mở nhạc. Lộc Tang Tang vốn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng giai điệu trong xe khiến cô ngạc nhiên quay đầu lại "Bài hát của con trai tôi? Bác sĩ Đoạn, không ngờ anh cũng nghe bài hát của cậu ta." "Con trai?" Đoạn Kính Hoài nhíu mày nhìn cô một cái. Lộc Tang Tang cười tươi như hoa, "Tôi rất thích một ca sĩ thần tượng. . ." "Anh biết." "Anh biết cậu ta là ca sĩ tôi thích à?" "Trước kia trong xe em không phải luôn mở bài này sao?" "Ồ. . . Đúng vậy." Trong xe tiếng hát rộn ràng vui tươi, song thật ra năng lực ca hát của người biểu diễn không tốt lắm, Lộc Tang Tang thích người ta hoàn toàn vì nhan sắc, sau đó mới yêu ai yêu cả đường đi nghe bài hát của cậu ta. Nhưng Đoạn Kính Hoài thì. . . Nói anh yêu thích các bài nhạc trẻ sôi động, đánh chết cô cũng không tin. "Bài hát này. . ." "Bình thường anh lái xe không nghe nhạc, nên chỉ lưu mấy bài." "Ồ." "Em thích nghe nhạc gì, "Đoạn Kính Hoài nói "Gửi qua di động cho anh." Lộc Tang Tang sửng sốt, mấy giây sau cô mới sờ mũi, "Bài hát tôi thích có lẽ không phù hợp với xe anh. . ." "Bình thường anh không nghe, lúc có em mới mở." "Ồ." Hạ cửa sổ xuống một chút, gió nhẹ luồn vào trong, Lộc Tang Tang quay đầu ngắm phố xá, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vậy ra những bài hát này là chuẩn bị cho cô? Lộc Tang Tang bắt đầu cảm giác nhịp tim mình không bình thường rồi, cô nhìn gương mặt mình phản chiếu trên kính xe, "Tỉnh táo lại." "Em nói gì?" Đoạn Kính Hoài không nghe rõ. Lộc Tang Tang chống trán lên cửa sổ xe, khóe môi hơi cong lên, "Tôi nói này, bây giờ bác sĩ Đoạn thật sự rất. . . " Đoạn Kính Hoài nghi ngờ nhìn cô một cái "Rất cái gì?" "Rất biết lấy lòng phụ nữ." Đoạn Kính Hoài thu hồi ánh mắt, "Không có." "Sao lại không có, còn biết chuẩn bị bài hát. . ." "Chỉ chuẩn bị cho em." Đoạn Kính Hoài nghiêm túc nói, "Chỉ lấy lòng em." Thể loại ngôn tình, sắc, 25+, loạn luân, Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho cô. Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng. Sau đó hỗn loạn thế nào Lộc Tang Tang không biết, cô chỉ biết bên ngoài chăn yên lặng một lát thì nổ tung. Giọng ai cũng có, âm điệu người sau cao hơn người trước một bậc. Thời gian oanh tạc qua đi, mọi người lần lượt ra ngoài, nghe bên ngoài không còn một tiếng động, Lộc Tang Tang mới dám ló đầu ra ngoài. Nhưng chăn trên người cô lại bị Đoạn Kính Hoài đè chặt, dường như sau khi mọi người đi hết, anh vẫn giữ nguyên tư thế đè chăn che chắn cho cô, phòng ngừa cô lộ hàng. Khó khăn lắm mới ló đầu ra được, thấy mặt mày Đoạn Kính Hoài vẫn ửng đỏ, cô nhỏ giọng đề nghị "Hay là anh cầm quần áo đi vào toilet? Em ở đây không nhìn lén anh đâu." Mắt Đoạn Kính Hoài nhìn thẳng về phía trước, không dám chuyển ánh mắt sang nhìn cô, ". . . Được." "Vậy nhận tiện anh ném quần áo lên giường giúp em đi." "Ừ." Tiếng động rất nhẹ, Đoạn Kính Hoài bước xuống giường. Quần áo Lộc Tang Tang đều nằm trên mặt đất, nói thật anh cũng không hiểu tại sao mình lại kéo váy áo cô ra nông nỗi này. . . Sau khi nhặt váy lễ phục của cô lên, anh nhìn thấy quần lót và áo bra rơi ngay bên cạnh. Màu hồng nhạt, còn là ren nữa, thật khó ra tay. Giằng co một hồi lâu, Đoạn Kính Hoài hít sâu, nhặt lên, ném lên giường. "Em mặc mau đi." Lộc Tang Tang không trả lời, đợi đến khi nghe tiếng cửa phòng tắm đóng lại, cô mới bò ra khỏi chăn, sau đó chịu đựng cảm giác không thoải mái lan tràn khắp cơ thể, nhanh chóng mặc quần áo vào. Mấy phút sau, Đoạn Kính Hoài và Lộc Tang Tang đứng trước giường, đối mặt nhìn nhau. Hiện tại Lộc Tang Tang cảm thấy vớ vẩn và hoang đường hết sức! Người cô sợ nhất là Đoạn Kính Hoài, từ trước đến nay cô chưa từng dám lỗ mãng trước mặt anh, bây giờ thì hay rồi. . . Lại đè người ta! Không, có lẽ là bị đè! Có điều những chuyện này đều không quan trọng, quan trọng chính là. . . Tất cả mọi người đều đã biết, ngay cả Đoạn Kính Hành cũng. . . Lộc Tang Tang bụm mặt, thật lòng không biết giải thích thế nào. Miệng lúc nào cũng nói thích người ta, kết qua lại lên giường với anh trai người ta! Chuyện này, cmn muốn người ta nghĩ thế nào đây?! Ngay tại lúc nội tâm Lộc Tang Tang âm thầm giao chiến, Đoạn Kính Hoài lại hướng mắt về phía giường lớn, trên đó có một vệt màu đỏ sậm, chứng tỏ sự thật rành rành. Từ nhỏ anh đã hưởng nền giáo dục truyền thống, hơn nữa con người càng có nguyên tắc. Bởi thế bất luận ngày hôm qua xảy ra chuyện gì, thì một người đàn ông như anh cũng nên chịu trách nhiệm. Tuy anh biết rõ Lộc Tang Tang có ý với em trai mình, nhưng cũng may Đoạn Kính Hành đã từng nói không có ý tứ kia. Bằng không, việc này anh cũng không biết phải giải quyết thế nào. "Lộc Tang Tang, nếu em đồng ý, chúng ta. . ." "Không phải anh muốn nói muốn lấy em chứ?" Lộc Tang Tang cắt ngang lời anh. Đoạn Kính Hoài không đáp lời, xem như là cam chịu. Trong nháy mắt, tóc tai cô dựng đứng hết cả lên, nhưng mà suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô không phải là kết hôn có gì sai, mà là người như Đoạn Kính hoài, không ngờ anh lại nói muốn lấy cô?! Trong tiềm thức của cô, con người này lạnh lùng đến đáng sợ, tính tình cũng quái gở không giống ai, vậy mà nói muốn kết hôn với cô! Có cưới hay không, có muốn lấy chồng hay không, chuyện này hai người không thể nào tự quyết định được, bởi vì bọn họ biết rõ còn hai đại gia đình ngoài kia đang tính thay bọn họ. Sau đó, Lộc Tang Tang bị người nhà đưa về, Đoạn Kính Hoài bị ông cụ Đoạn phạt quỳ. Lộc gia và Đoạn gia đều muốn giữ thể diện, lúc ấy người biết chuyện thật sự quá nhiều, vì để bảo vệ danh dự con gái nhà người ta và danh dự gia tộc, ông cụ Đoạn quyết định liên hôn với Lộc gia, đến lúc đó có thể giải thích với bên ngoài, đôi vợ chồng son có quan hệ hôn thê hôn phu, việc này có thể giải quyết êm đẹp. Sau đó nữa, Lộc Tang Tang ầm ĩ với người trong nhà, vì lợi ích, vì mẹ, vì bản thân mình, lại càng vì đám người Lộc Sương xem thường mẹ con cô, muốn tranh giành lợi ích, đầu cô nóng lên nên đã lập tức đồng ý. Năm năm sau, vị hôn phu Đoạn Kính Hoài của cô cuối cùng cũng du học nước ngoài trở về, hai người chiếu theo lời đính ước năm xưa, kết hôn. Sau khi kết hôn Đoạn Kính Hoài đi Hồng Kông, nửa năm sau mới về, tiếp theo hai người bắt đầu cuộc sống như bây giờ. . . Từ đó đến nay, người Đoạn gia chưa bao giờ hối hận, Đoạn Kính Hoài cũng không có. Mà trong vài năm kia Lộc Tang Tang đã hiểu rõ nhiều thứ, cô từ từ trưởng thành, đối với chuyện tình cảm càng ngày càng lạnh nhạt, kết hôn hay không kết hôn, điều quan trọng nhất với cô chỉ có một, đó là đến cùng, cuộc hôn nhân này có thể mang lại cho cô những gì. Trước đây cô cảm thấy kết hôn với Đoạn Kính Hoài sẽ có thêm một chỗ dựa và ủng hộ, nhưng hiện tại cô phát hiện, dường như còn có gì đó rất khác. Ví dụ như việc cô cảm thấy khúc gỗ mục Đoạn Kính Hoài rất thú vị, trêu chọc anh bất tri bất giác đã trở thành thú vui nho nhỏ của cô. Hơn nữa mỗi lần anh giúp đỡ cô, cô thật sự có cảm giác được che chở. Nói thật ra, cảm giác này khá tốt. ** Hàn huyên cùng Nguyễn Phái Khiết một lát, hai người tiếp tục dồn máu vào các cửa hàng, điên cuồng mua sắm. Sắc trời dần tối, rốt cuộc hai người cũng cảm thấy mỹ mãn trở về nhà. Lúc Lộc Tang Tang về nhà, Đoạn Kính Hoài còn chưa về, cô tẩy trang tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi xuống sofa, gửi tin chắn wechat quấy rầy ông xã nhà cô. [Tôi đói bụng. Hai phút sau, Đoạn Kính Hoài trả lời tin nhắn của cô. [Ăn cơm. Lộc Tang Tang [Không muốn ăn cơm dì giúp việc làm, tôi muốn ăn mì hoành thánh. Khi nào anh về?" Đoạn Kính Hoài [Chuẩn bị lái xe. Lộc Tang Tang [Thật sao? Vậy về đến dưới lầu, anh thuận đường sang tiệm mì hoành thánh ở cư xá bên cạnh, mua giúp tôi một phần nha! Chờ một lát, Đoạn Kính Hoài vẫn không trả lời. Lộc Tang Tang hầm hừ, chuyện này cũng không muốn làm! Đúng là máu lạnh vô tình! Bụng đói đến cồn cào, nhưng mắng thầm Đoạn Kính Hoài xong Lộc Tang Tang vẫn ngồi phịch trên sofa như khúc củi mục, hôm nay đi dạo phố cả ngày, hai chân cô thật sự mỏi rã rời. Nằm ườn trên sofa hơn một tiếng đồng hồ, cửa chính bỗng vang lên tiếng động, có người vào nhà. Biết là Đoạn Kính Hoài đã về, nhưng Lộc Tang Tang vẫn không quay đầu nhìn ra cửa, tầm mắt một lòng đặt vào điện thoại. Mãi đến khi - Cô ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc. Cô khẽ giật mình, mạnh mẽ ngồi bật dậy, "Anh mua mì hoành thánh cho tôi hả?!" Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái, dường như có chút không hiểu. Chẳng phải chính cô bảo anh mua sao? Lộc Tang Tang cười phớ lớ, "Tôi nghĩ anh không trả lời có nghĩa là không mua cho tôi." Nói xong, cô đứng dậy đi đến trước mặt anh, "Thơm quá đi, đưa tôi đưa tôi." Đoạn Kính Hoài đưa chiếc túi trên tay cho cô, sau đó còn nhắc nhở một câu "Đi đến phòng ăn." Vốn định ngồi xuống sofa, Lộc Tang Tang khựng lại, "Ặc, được rồi!" Cô đổi phương hướng, đi đến bàn ăn trong phòng bếp. Sau khi mở nắp hộp mì hoành thánh, mùi thơm càng đậm hơn, mấy quán ăn nhỏ dưới lầu cư xá kia quả là báo vật ẩn nấp. Lộc Tang Tang cầm muỗng, không thể chờ đợi mà ăn một miếng, "Ôi ôi, nóng, nóng quá!" Đoạn Kính Hoài cũng đi vào phòng bếp, "Có người giành ăn với cô à?" Lộc Tang Tang há mồm hà hơi, cô nói không rõ lời "Không có bỏ rau thơm và hành tây. . . Đoạn Kính Hoài, không ngờ anh biết tôi không ăn mấy thứ này." Đoạn Kính Hoài cầm ly nước đi ra, "Còn không ăn tỏi." "Sao cái gì anh cũng biết hết vậy?" Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái, "Cô từng nói." "Tôi, tôi từng nói?" Lộc Tang Tang cẩn thận hồi tưởng một chút, "Lúc nào?" Đoạn Kính Hoài trầm mặc hai giây, "Lần sau có rảnh đến bệnh viện kiểm tra đầu óc, trí nhớ cô không tốt." Lộc Tang Tang ". . ." Lộc Tang Tang hậm hực ăn hết cả bát mì hoành thánh, sau khi ăn xong cô đi trở ra phòng khách thì thấy Đoạn Kính Hoài đang đọc sách ở đó. Cô đi tới, tò mò hỏi anh "Này, cuối cùng tôi nói với anh mình không ăn mấy thứ kia lúc nào?" "Tự mình nhớ đi." "Tôi không nhớ nổi, hoàn toàn không có ấn tượng." Lộc Tang Tang nghĩ nghĩ ngợi ngợi một hồi, đột nhiên cô có chút thẹn thùng nói "Nhưng mà mấy chi tiết nhỏ nhặt này mà anh nhớ lâu đến thế, anh rất để tâm đến tôi nha." Ngón tay lật sách của Đoạn Kính Hoài hơi khựng lại, ". . . Trí nhớ tôi tốt." "Thật sao?" Dư quang trong mắt Đoạn Kính Hoài thấy được vẻ mặt mập mờ từ từ tiến lại gần của Lộc Lang lang, trống ngực anh bỗng nhảy lên, một giây sau anh duỗi tay chặn đầu cô lại, "Cô muốn làm gì?" Lộc Tang Tang dừng lại, "Tôi chỉ tò mò thôi, rốt cuộc tôi nói với anh lúc nào nhỉ? Nói cho tôi biết đi." Đoạn Kính Hoài hít sâu một hơi, vô cùng bất đắc dĩ, "Sáu bảy năm trước, cái hôm mà cô giăng băng-rôn." Giăng băng-rôn! Sắc mặt Lộc Tang Tang hơi vi diệu, từ từ nhớ ra. Cô nhớ ngày hôm đó cô mè nheo muốn đi ăn trưa với Đoạn Kính Hành, kết quả sau đó không ngờ có cả Đoạn Kính Hoài, bữa cơm ấy đặc biệt lúng túng, ăn chưa xong cô đã chạy trối chết. "Ồ. . . Nhớ rồi." Cô không muốn nhắc đến chuyện xấu hổ trước kia nên ngồi đứng đắn trở lại, "Anh mua cho tôi ăn rồi, vậy anh thì sao, anh đã ăn chưa?" Đoạn Kính Hoài nhìn cô, biết rõ cô muốn đổi chủ đề. Lộc Tang Tang gãi đầu, "À. . . Nếu chưa ăn anh có thể hâm nóng đồ ăn dì giúp việc làm là có thể ăn. Tôi đến thư phòng đây, còn phải vẽ tranh nữa." Nói xong, cô chạy đi nhanh như chớp. Ánh mắt Đoạn Kính Hoài dõi theo bóng lưng cô, mãi cho đến khi cửa thư phòng bị cô đóng sầm lại. Kỳ thật, anh cũng không biết tại sao có một số việc anh lại ghi nhớ lâu đến thế. Từ trước đây rất lâu Lộc Tang Tang đã xuất hiện trong cuộc đời anh, ồn ào, ầm ĩ, bắt mắt, lúc nào cô cũng khiến anh phải thay đổi nhận thức. Cảm xúc trong tình cảm của anh vô cùng lạnh nhạt, cho nên cách Lộc Tang Tang thể hiện tình yêu cuồng nhiệt năm xưa thu hút ánh mắt anh. Anh không hiểu cũng không có tình cảm với cô, nhưng anh vẫn không khống chế nổi bản thân chú ý đến cô. Rốt cuộc cô là con người thế nào? Đại khái người ngoài không biết, Đoạn Kính Hoài năm đó lại nảy sinh mấy vấn đề này với cô gái nhỏ lanh lợi hoạt bát thường ríu rít bên cạnh em trai mình. ** Trong khoảng thời gian này, hạng mục chi giả của Lộc gia được Đoạn gia giới thiệu, tiến vào rất nhiều bệnh viện và cơ sở y tế. Bởi vì giá cả và chất lượng rất tốt, cho nên chi giả này vô cùng được người tàn tật chào đón. Song Lộc Tang Tang cũng không phải người đắc ý tự mãn, cô trính một phần dự toán lập quỹ hỗ trợ những hoàn cảnh như Tiểu Nam, lắp đặt miễn phí cho những bạn nhỏ không có điều kiện, hơn nữa còn hỗ trợ chi phí chữa trị. Chuyện này vô tình được báo chí tung hô, cũng chính vì như vậy Lộc thị nhận được tiếng thơm trong lĩnh vực từ thiện, ba cô Lộc Nghiêm Huy vô cùng cao hứng, trong hội nghị công ty còn khen cô trước mặt cổ đông, ngay cả Lộc Sương cũng nói sau lưng là cô dùng chiêu bài giả nhân giả nghĩa. Thật lòng Lộc Tang Tang hoàn toàn không ngờ việc mình làm lại có ảnh hưởng lớn như vậy, ban đầu cô làm chỉ vì Tiểu Nam, cô đã từng chỉ biết nhìn vào lợi nhuận không sai, nhưng được Đoạn Kính Hoài nhắc nhở, lại trải qua lần Tiểu Nam nằm viện kia. . . Cô đã thành tâm thành ý muốn làm gì đó cho những người tàn tật này. Chỉ thế thôi. Chẳng qua là người khác nghĩ thế nào không quan trọng, dù sao con người cô chính là như thế, bản thân cô cảm thấy xứng đáng là được. Hôm nay là chủ nhật, Lộc Tang Tang rảnh rỗi đến thăm viện phúc lợi. Thời gian trước cô đã đồng ý sẽ dẫn Tiểu Nam đến công viên trò chơi, cho nên hôm nay cô đến thực hiện lời hứa. "Tiểu Nam." Lộc Tang Tang vừa bước vào thì gặp Tiểu Nam chuẩn bị đi ra. "Chị, chị đến rồi." "Ừ, em chuẩn bị xong chưa." "Xong rồi ạ." Tiểu Nam nói "Chị, anh trai kia không đến ạ?" Lộc Tang Tang "Hả? Anh trai nào?" "Chính là bác sĩ Đoạn đấy ạ." Tiểu Nam nói tiếp "Trước đây chẳng phải chị đã nói sẽ nhờ anh ấy đi theo giúp em hả?" Lộc Tang Tang thoáng ngạc nhiên, cô chỉ tùy tiện nói vậy mà thôi, ai ngờ nhóc con này lại nhớ. ". . . Hôm hay dường như anh ấy không có đi làm." "Vậy chúng ta gọi bác sĩ Đoạn cùng đi đi!" Cô nhớ đến gương mặt khó đăm đăm của Đoạn Kính Hoài, lại tưởng tưởng đến khuôn mặt khó đăm đăm đó đến chơi ở công viên trò chơi, Ồ. . . Chắc là thú vị lắm! "Thế nhưng chị dám gọi anh ấy." "Hả? Bác sĩ Đoạn là chồng chị mà." "Dù là vậy chị cũng không dám gọi." Lộc Tang Tang suy nghĩ một chút, cô ranh mãnh nói "Nhưng mà đối với bệnh nhân anh ấy lại vô cùng kiên nhẫn hiền lành đó nha, rất tậm tâm." "Vậy để em gọi, em cũng từng là bệnh nhân của bác sĩ Đoạn mà!" Tiểu Nam hưng phấn giơ tay, hoàn toàn không có cảm giác bị người lợi dụng. Mà Lộc Tang Tang "Lợi dụng" trẻ con xong thì nhướng mày, lòng vui như trẩy hội đưa điện thoại di động cho Tiểu Nam, "Được thôi, em thử xem."

vợ ơi đừng đi